Chương 7: Thấy cha mẹ, Lý Dương
Lý Hải còn chưa kịp bước chân vào nhà đã nhìn thấy Tống Ngọc Thiền đứng đợi ở cửa tiểu viện, gương mặt đầy vẻ lo âu.
Hắn lập tức rảo bước tiến lên, xót xa nói: "Phu nhân, nàng mới vừa sinh nở xong, ta chẳng phải đã bảo nàng phải nghỉ ngơi thật tốt sao?"
"Thiếp nghe tộc nhân nói trên đảo xuất hiện yêu thú, sợ chàng lại làm chuyện điên rồ. Chẳng thấy chàng trở về, thiếp còn tâm trí đâu mà nghỉ ngơi nữa." Tống Ngọc Thiền oán uất trách nhẹ.
"Yên tâm đi phu nhân! Bây giờ ta đã ở tuổi này rồi, coi như có tâm cũng vô lực, huống hồ chúng ta còn có hài tử cần chăm sóc nữa mà!" Lý Hải cười khổ đáp. Hắn đương nhiên hiểu rõ nàng đang lo lắng điều gì.
Hai mươi năm trước, trên đảo cũng từng xuất hiện một con yêu xà vừa mới bước vào Luyện Khí kỳ, làm bị thương vài vị tộc nhân. Khi đó, tiên sư của gia tộc cần có thời gian mới đến nơi được, vì để giảm thiểu thương vong cho người trong tộc, Lý Hải đã kêu gọi mấy tay săn giỏi, trực tiếp vây giết yêu thú.
Thời điểm ấy Lý Hải còn trẻ tuổi lực tráng, một bầu máu nóng, vừa không muốn làm mất mặt cha mình, vừa muốn xây dựng hình tượng thủ lĩnh oai hùng trong mắt tộc nhân, nên cuối cùng đã cùng mọi người hợp lực chém chết con yêu xà kia.
Thế nhưng, cái giá phải trả là hắn bị trúng độc rắn. Nếu không nhờ tiên sư gia tộc kịp thời chạy đến cứu chữa, có lẽ hắn đã sớm không còn mạng. Dù sao thì độc tính của yêu thú cũng không phải là thứ mà một phàm nhân có thể dễ dàng chống chọi. Bây giờ nhớ lại chuyện cũ, hắn vẫn cảm thấy lòng còn sợ hãi.
"Phu nhân, vào nhà trước đi! Ta cần phải hướng về phía cha hồi báo lại chuyện này, để người mau chóng phái người đến đây xử lý."
Dựa theo lời miêu tả của Lý Thiết, Lý Hải có sự suy đoán nhất định về thực lực của con yêu thú xuất hiện trên đảo lần này. Nó tuyệt đối không phải loại vừa mới bước vào Luyện Khí kỳ, lại thêm việc con hổ yêu kia đang ẩn trốn trong rừng tùng sâu thẳm trên núi, việc này không thể giải quyết bằng cách cậy đông người, cuối cùng vẫn phải dựa vào người tu tiên của gia tộc.
Dứt lời, hai người liền đi về phía gian gác xép hai tầng màu xanh nằm bên tay trái đình viện. Bên trong có cung phụng pháp khí có thể liên lạc với Lý Đạo Tông, bình thường cửa lớn luôn khóa chặt, chỉ có hắn mới giữ chìa khóa.
Ngay khoảnh khắc hắn vừa rút chìa khóa ra, một giọng nói già nua xen lẫn sự lạnh lùng bỗng vang lên trên không trung đình viện: "Lại xảy ra chuyện gì?"
Hai người nghe vậy liền lập tức ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một đám thanh vân từ xa bay đến, chớp mắt đã hạ xuống khoảng không chỉ cách hai người vài mét. Trên thanh vân là một già một trẻ đang đứng, chính là Lý Đạo Tông và Lý Trường Sinh.
Kỳ thực với tốc độ của Lý Đạo Tông, từ Thanh Vân Đảo đến Hải Tinh Đảo cao tay lắm cũng chỉ mất nửa canh giờ. Chỉ là vì Lý Trường Sinh vừa mới rời khỏi Thanh Vân Đảo, đối với mọi sự vật ở thế giới bên ngoài đều vô cùng hiếu kỳ. Lý Đạo Tông muốn tôn nhi của mình mau chóng nhận biết thế giới này nên dọc đường đi vừa đi vừa nghỉ, tận tình giới thiệu cho hắn các loại sự vật, thậm chí còn dẫn hắn ghé qua vài gia tộc luyện khí lệ thuộc, bởi vậy mới trì hoãn không ít thời gian.
Dù sao thì kiến thức trên sách vở luôn có hạn, những gì Lý Trường Sinh biết được trước đó đều là học từ tộc đường, hoặc nghe từ miệng các trưởng bối và người cùng thế hệ trong tộc. Sách viết có chi tiết đến đâu cũng không bằng tự mình trải nghiệm một lần sâu sắc. Lý Đạo Tông vì hắn mà có thể nói là đã nhọc lòng hết sức.
Ngay khi vừa đặt chân tới Hải Tinh Đảo, ông đã phát hiện bầu không khí trên đảo có điểm bất thường. Nhà nhà đều đóng chặt cửa phòng, trên núi không có người săn thú, dưới biển chẳng thấy bóng dáng kẻ đánh cá, lại thêm vừa vặn chứng kiến hành động tìm chìa khóa của con trai mình, ông mới lên tiếng hỏi như vậy.
Sau khi nói xong, Lý Đạo Tông liền thu hồi thanh vân, cùng Lý Trường Sinh đồng thời đáp xuống trong đình viện.
"Cha, chuyện là thế này... Ồ, vị này là...?" Lý Hải vừa định trả lời, nhưng khi nhìn thấy thiếu niên tuấn lãng đang nắm chặt tay Lý Đạo Tông ở bên cạnh, trong lòng hắn bỗng dâng lên một cảm xúc khác lạ, một cảm giác vô cùng khó tả.
Từ lúc Lý Trường Sinh xuất hiện, Tống Ngọc Thiền đã nhìn chăm chằm vào hắn không rời mắt. Trong lòng nàng kích động khôn cùng, viền mắt cũng đã hơi ửng đỏ. Bản thân nàng hiểu rõ, nếu nói trên đời này ai có mối liên kết sâu sắc nhất với Lý Trường Sinh, ngoại trừ nàng ra thì không còn ai khác, tình mẫu tử liền tâm tuyệt đối không phải là lời nói suông.
Có thể được chính Lý Đạo Tông mang theo bên người như vậy, ngoại trừ đứa con trai đã bị mang đi từ mười năm trước của bọn họ, hai vợ chồng không thể nghĩ ra ai khác có được loại đãi ngộ này. Dù trong lòng đã có suy đoán, nhưng cả hai vẫn đầy ắp mong chờ nhìn về phía Lý Đạo Tông, hy vọng nhận được câu trả lời xác thực từ miệng ông.
Lý Đạo Tông cũng không để bọn họ phải thất vọng. Ông cúi đầu nhìn thiếu niên bên cạnh, nhẹ giọng bảo: "Sinh nhi, còn không mau bái kiến cha mẹ ruột của con?"
"Sinh nhi bái kiến phụ thân, mẫu thân!" Lý Trường Sinh cung kính hành lễ với Lý Hải và Tống Ngọc Thiền. Giọng nói của hắn trong trẻo, vang dội, dáng vẻ nghiêm túc và hiểu chuyện khiến hai người nhìn thấy mà không khỏi xót xa.
Khi nhìn thấy hai người, trong lòng Lý Trường Sinh cũng xuất hiện một loại cảm giác khó tả, vừa thân thiết lại vừa xa lạ. Nghĩ đến mục đích chuyến đi này của gia gia vốn là dẫn hắn tới gặp cha mẹ, trong lòng hắn thực ra đã sớm có câu trả lời. Vì vậy sau khi được Lý Đạo Tông cho phép, hắn không hề bài xích đoạn tình cảm này, ngược lại còn cảm thấy rất thích thú.
"Sinh nhi của ta, con rốt cuộc đã trở về rồi!" Tống Ngọc Thiền giờ khắc này không thể kìm nén được tình cảm trong lòng nữa, nàng bước tới ôm chặt Lý Trường Sinh vào lòng, nước mắt lập tức tuôn rơi lã chã. Lý Hải cũng mau chóng tiến lên, ôm chặt lấy cả hai mẹ con.
Lý Trường Sinh vừa chào đời đã bị Lý Đạo Tông đón đi. Mười năm thời gian đối với người tu tiên chỉ như một cái chớp mắt, nhưng đối với hai vợ chồng họ lại dài đằng đẵng như sống một ngày bằng một năm. Giờ đây nhìn thấy con trai ruột thịt trở lại bên mình, thứ tình cảm sâu đậm ấy thực sự là điều mà người thường khó lòng thấu hiểu hết được.