Chương 15: Lại có thêm hai món đạo cụ
Sau bữa ăn cần nghỉ ngơi một lát, nhất là với Tom thì lại càng cần thiết, bởi vì hắn ăn quá no, bụng phồng lên như một quả bóng.
Beyer ngồi xổm bên cạnh Tom, tò mò chọc chọc vào cái bụng tròn vo.
"Ngao a ~ rống rống..." Tom nằm ngửa ra đất, phát ra âm thanh vừa giống đang cười, lại vừa giống đang kêu đau, điệu bộ thú vị ấy chọc cho Beyer cười ha ha.
"Tom không sao chứ? Hình như ta cho hơi nhiều đồ ăn." Molly có chút lo lắng hỏi.
"Không sao đâu, hắn chỉ cần nằm một hồi là được." Daye vô cùng có lòng tin vào thể chất của Tom, dạ dày của hắn thế mà có thể thông một mạch đến tận chóp đuôi.
"Chỉ là ăn nhiều một chút thôi mà, nhớ lại lúc ta còn trẻ, một bữa có thể ăn bằng mười người lớn!" Goodman tự hào nói, "Beyer cũng phải ăn nhiều một chút mới nhanh lớn được!"
"Vâng, cha!" Cụm từ "nhanh lớn" có sức hấp dẫn vô cùng lớn đối với Beyer.
Phu nhân Molly tức giận vạch trần: "Lại khoác lác rồi, sao ta lại không biết ông có thể ăn bằng mười người lớn nhỉ."
Goodman mặt không đổi sắc: "Ha ha, đúng là có hơi quá một chút, kỳ thật chỉ ăn được chín phần rưỡi thôi!"
"Thật là..." Phu nhân Molly đỡ trán, cuối cùng quyết định chừa chút thể diện cho trượng phu, xoay người đi thu dọn bát đĩa.
Sau khi tán dóc thêm một lát, Goodman mới vào chuyện chính: "Daye tiểu ca, ta đã đi hỏi thăm chuyện tiền lương của gia sư, lúc đó mới biết đó là việc chỉ có quý tộc mới mời, hơn nữa những học giả như thế, người như chúng ta căn bản không mời nổi..."
Nói tới đây Goodman có chút lúng túng. Vì việc này mà hắn bị đám nhân viên tạp vụ giễu cợt suốt cả buổi trưa, nói hắn muốn làm lão gia quý tộc gì đó, bấy giờ hắn mới biết bản thân đã "thất lễ" thế nào.
"Không cần để ý những thứ này, đại thúc đã giúp ta rất nhiều rồi, chuyện công việc..." Daye cũng không ngờ việc làm gia giáo ở thế giới này lại cao sang như vậy, nếu không được thì tìm việc khác thôi.
Goodman thấy Daye hiểu lầm, vội vàng ngắt lời: "Không không không, ý của ta là, nhà chúng ta cũng không muốn bồi dưỡng ra quý tộc gì, cho nên tiền lương cho tiểu ca có lẽ không cao như vậy. Mỗi ngày dạy học hơn một canh giờ, một tháng 100 ngàn Belly thế nào? Đương nhiên, chuyện ăn ngủ vẫn do chúng ta phụ trách."
Daye chưa hiểu rõ giá cả nơi này lắm, nhưng hắn nhớ kỹ Bellemere - mẹ nuôi của Nami - cũng vì không gom đủ 200 ngàn Belly phí bảo hộ mới bị Arlong giết chết. (Quy định của Arlong là người lớn 100 ngàn, trẻ con 50 ngàn, hết thảy tích góp của bà chỉ có 100 ngàn, toàn bộ đều dùng để mua mạng cho Nami và Nojiko.)
Cho nên người bình thường một tháng muốn kiếm được 100 ngàn cũng không dễ dàng, mà Daye mỗi ngày chỉ cần dạy một đứa trẻ biết chữ một giờ là có thể kiếm được ngần ấy, so ra đã là rất cao rồi.
"Như vậy có phải nhiều quá không, bỏ ra nhiều tiền như vậy đưa cho ta, nhà đại thúc..." Daye nói ra lo lắng của bản thân. Cả gia đình này đều đối xử tốt với hắn, hơn nữa công việc gia giáo này nhìn thế nào cũng giống như đang chiếu cố hắn, nếu vì vậy mà ảnh hưởng đến cuộc sống của cả nhà thì không tốt.
Goodman vỗ vỗ bả vai Daye, cười to: "Ha ha ha, không nên xem thường thu nhập của ta chứ, ta là thợ đóng tàu xuất sắc nhất của hòn đảo số 59 đấy!"
Nghe vậy Daye mới yên tâm. Cũng đúng, thuyền ở thế giới này tương đương với xe sang ở thế giới khác, tại quần đảo Sabaody này dù là đóng thuyền hay sửa thuyền thì chi phí chắc chắn không nhỏ, thợ đóng tàu hẳn phải thuộc nhóm người có thu nhập cao.
Ở đây phải nhắc tới một chi tiết, mua một chiếc thuyền cũ gần giống với Going Merry đã tốn khoảng 100 triệu Belly, như vậy một chiếc thuyền mới như Going Merry ước chừng phải tốn hai ba trăm triệu. Kaya nói tặng liền tặng, đúng là một phú bà thực sự, thật đáng ghét Usopp, kẻ chiến thắng cuộc đời mà.
Còn về con sư tử nhỏ Thousand Sunny sau này, chỉ riêng vật liệu gỗ bảo thụ Adam đã tốn mất 200 triệu, cộng thêm việc toàn bộ thợ đóng tàu đỉnh cấp của Water Seven làm việc không quản ngày đêm để chế tạo, lại thêm một đống công nghệ đen... Dựa theo tiền thưởng của băng Mũ Rơm khi đó để tính, đoán chừng có bán cả băng đi để mua chiếc thuyền này cũng còn miễn cưỡng.
"Thu nhỏ lại rồi! Thu nhỏ lại rồi!" Bên cạnh truyền đến tiếng la hét hưng phấn của Beyer.
Goodman và Daye quay đầu nhìn lại, chỉ thấy cái bụng tròn vo như quả bóng của Tom đang co lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, cuối cùng trở về hình dáng ban đầu, cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tom ngồi dậy xoa xoa bụng, rồi chạy tới cọ cọ vào chân Daye.
Daye ôm lấy Tom, sờ sờ bụng của hắn, luôn cảm thấy thể chất của con mèo này rất giống với Luffy.
"Thật là một con mèo thú vị." Goodman đầy hứng thú hỏi, "Có muốn ăn thêm chút gì không?"
Tom lắc đầu, hắn thực sự đã ăn no rồi, không muốn ăn thêm thứ gì nữa... Trừ phi có món ăn nào khiến hắn vừa nghe thấy đã chảy nước miếng.
Cảm thấy nghỉ ngơi đã hòm hòm, Daye có ý định ra ngoài vận động thêm một lát trước khi trời tối hẳn.
Beyer la hét đòi đi cùng, nhưng lại bị Goodman túm trở về.
Lúc Daye đi ra tới cửa, vẫn còn nghe thấy tiếng Goodman gặng hỏi: "Lại nghe lão Bob kể mấy câu chuyện linh tinh gì đúng không?"
Sải bước tiến về phía trước, hắn vừa chạy vừa nhìn chằm chằm vào sự thay đổi của năng lượng, 45%... 46%...
Mãi cho đến khi đạt 81%, Daye cảm giác hô hấp cùng khí quản của bản thân đều đau nhức, tiếng thở dốc kéo dài như kéo ống bễ, đành phải chậm rãi đi bộ.
Chính hắn cũng không ngờ tới, rõ ràng buổi chiều mệt mỏi đến mức ấy, chỉ cần nghỉ ngơi một lát, ăn một bữa cơm tối là lại có thể kiên trì lâu như vậy. Ba phần đồ ăn của người lớn đúng là không uổng phí, xem ra mục tiêu vận động nửa giờ mỗi ngày tựa hồ cũng không khó hoàn thành.
Đợi đến khi cảm giác đau nhức ở hai chân dịu bớt, Daye cuối cùng cũng gom ra một chút năng lượng còn lại để lần nữa khởi động triệu hoán. Giống như lần trước, năng lượng nháy mắt giảm bớt 80%.
【 Chúc mừng ngài nhận được: Băng vải *1, pháo chuột bỏ túi của chuột nhỏ Tuffy *1 】
【 Đã cất giữ vào thanh vật phẩm. 】
Đây là ý nói mỗi lần triệu hoán nhất định sẽ ra hai loại vật phẩm sao? Hơn nữa tựa hồ chỉ xuất hiện những thứ thuộc về thế giới của Tom, chỉ là trong lúc nhất thời hắn chưa nghĩ ra thế giới kia có đạo cụ nào có thể gia tăng thực lực vĩnh viễn hay không.
Daye lần lượt ấn mở hai biểu tượng mới xuất hiện:
【 Băng vải: Loại băng vải Tom thích dùng nhất khi bị thương, nhưng tốc độ khôi phục dị thường của hắn tựa hồ không có quan hệ gì với băng vải này cả. 】
【 Pháo chuột bỏ túi của chuột nhỏ Tuffy: Kích thước còn nhỏ hơn cả mũi của Tom, nhưng uy lực của nó tuyệt đối không làm ngài thất vọng, chắc sẽ không có ai ngốc đến mức đặt loại pháo này lên mũi chứ? 】
Tom đang xem náo nhiệt trên bả vai Daye lặng lẽ che mũi của mình lại. Hắn thực sự đã từng đặt quả pháo nhỏ này lên mũi, sau đó nó nổ khiến hắn đau điếng, suýt chút nữa đã đưa hắn đi chầu ông vải rồi!
Băng vải tựa hồ chỉ là một vật dụng phổ thông, nhưng còn quả pháo kia, Daye nhìn biểu lộ của Tom liền biết nó thật sự rất lợi hại, cho dù chiều dài của nó còn chưa đến 1 centimet.
Daye hài lòng quay trở về, hôm nay cũng có thể coi là thu hoạch khá phong phú. Định ra một mục tiêu nhỏ, ngày mai vẫn phải tiếp tục rèn luyện, tiếp tục triệu hoán!