Logo

[Dịch] Hắn Hèn Như Vậy, Thực Sự Là Người Tu Tiên?

Chương 7. Chương 7: Võ Đạt Lang cắn câu

Chương 7: Võ Đạt Lang cắn câu

Lâm Nghệ bị hai người bọn họ khơi gợi tính hiếu kỳ đến mức lòng ngứa ngáy khó nhịn. Gã chắc mẩm Từ Dã đã truyền thụ cho Trang Bất Trác bí pháp gì đó. Nếu không, hai người mới tiếp xúc không lâu, làm sao có thể sinh ra phản ứng thần kỳ như thế?

Đồng thời, lòng Lâm Nghệ cũng dâng lên một tia bất mãn. Gã kết bạn với Từ Dã còn sớm hơn tên "Trang con bê" kia, vì sao Từ Dã lại không truyền cho gã?

"Lâm huynh, không phải Từ mỗ không muốn dạy, chỉ là loại chuyện huyễn hoặc này còn phải xem tuệ căn có tương thông hay không. Không phải ai cũng có thể sinh ra cảm ứng..."

Lâm Nghệ không tin, luôn cảm thấy Từ Dã đang lừa gạt mình. Gã hừ một tiếng: "Ta không tin, các ngươi làm lại lần nữa đi. Ta nhất định sẽ nhìn ra điểm mấu chốt ẩn giấu bên trong!"

Hai người vẫn đứng lưng đối lưng như cũ. Một lát sau, Từ Dã mở miệng hỏi: "Trang huynh, xong chưa?"

"Có thể bắt đầu."

"Năm ngón tay!"

...

Lâm Nghệ gãi đầu bứt tai, trăm mối vẫn không có cách giải. Trong lòng gã không khỏi dao động, chẳng lẽ những gì Từ Dã nói đều là thật?

"Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!"

Chiếc xe ngựa chậm rãi chạy lướt qua ba người. Từ Dã nhìn như vô tâm, nhưng thực chất luôn để mắt đến tốc độ của con hồng mã. Khi đến gần bọn họ, quả nhiên tốc độ xe đã chậm lại.

Xuyên qua khe hở cửa sổ, Võ Đạt Lang nhìn về phía ba người, ánh mắt lóe lên tia hiếu kỳ. Chỉ là mấy kẻ phàm nhân, vì sao lại có thiên phú kỳ dị bực này? Huống hồ nhìn hai người kia cũng không phải đồng bào huyết mạch, nhất định là dùng trò xiếc khuất tất nào đó để trêu đùa thiếu niên da đen đáng thương kia.

Có lẽ thiếu niên kia không nhận ra, nhưng hắn vốn là một tu sĩ vừa bước chân vào Kết Đan cảnh. Bất luận trò vặt gì, trong mắt hắn cũng chỉ như gà đất chó sành, liếc mắt là có thể nhìn thấu.

Xe ngựa cuối cùng cũng dừng lại. Võ Đạt Lang kéo hai lọn tóc rủ trước trán, khiến bản thân trông có vẻ trẻ trung, hoạt bát hơn một chút. Đương nhiên, đây chỉ là hắn tự cảm thấy như thế.

Màn xe chậm rãi vén lên, một "người trẻ tuổi" dáng vẻ đầy mỡ, thực tế cũng chẳng còn trẻ trung gì mấy nhảy xuống xe. Võ Đạt Lang khách khí chắp tay nói:

"Nghe thấy mấy vị huynh đài đang chơi đùa, tại hạ nhất thời ngứa ngáy, cũng muốn tham gia góp vui, mong mấy vị chớ trách!"

"Liên quan gì đến ngươi..."

Lâm Nghệ lời còn chưa dứt, Từ Dã đã dự liệu được, lập tức tiến lên bịt miệng gã lại.

"Vị công tử này y phục bất phàm, tướng mạo..." Từ Dã hận không thể tự tát mình hai cái vì thói quen nịnh nọt vô nghĩa. "Chiếc xe này tuyệt đối không phải phàm vật. Mạo muội hỏi một câu, huynh đài đây có phải tiên nhân trên núi không?"

Trang Bất Trác cũng hận không thể tự tát mình. Nếu đối phương thực sự là tiên nhân, một câu "huynh đài" của hắn chẳng phải đã đắc tội người ta rồi sao?

Võ Đạt Lang không để ý những chuyện vặt vãnh này, hắn mỉm cười, thuận miệng thoái thác: "Tại hạ chỉ là một phàm phu tục tử, xe ngựa này của gia tộc, ta chẳng qua là tạm mượn mà thôi."

Lời này vừa thốt ra, mấy người lập tức kết luận hắn chính là kiểu con em thế gia có thiên phú cực tốt trong truyền thuyết. Từ Dã buông tay ra, hắn tin rằng Lâm Nghệ dù có thiếu thông minh đến đâu cũng sẽ không mạo phạm loại người này.

Hắn nhìn sang Trang Bất Trác, hai người giao nhau ánh mắt rồi khẽ gật đầu. Con cá đã mắc câu.

Từ Dã lần nữa lên tiếng: "Chỉ là trò đùa trẻ con, không vào được pháp nhãn của công tử, chúng ta không dám bêu xấu trước mặt ngài."

"Từ huynh nói phải, miễn cho làm lại lần nữa mà người ta vẫn không tin, lại thêm phần tranh cãi." Trang Bất Trác phụ họa theo, thậm chí còn bồi thêm một mồi lửa.

Võ Đạt Lang thầm cười lạnh, quả nhiên là trò lừa bịp, vừa gặp người hiểu biết liền biết sợ. Nhưng hắn đã xuống xe rồi, nếu không tận mắt chứng kiến thì sao chịu bỏ qua?

"Các ngươi một người nói là trò trẻ con, một người lại khẳng định là thật. Tại hạ bất tài, lại muốn kiến thức xem rốt cuộc là thần thông gì. Mong hai vị chớ có keo kiệt."

Hai người lộ vẻ mười phần do dự. Cuối cùng, Từ Dã mới không tình nguyện nói: "Vậy được, chúng ta chỉ biểu diễn một lần, vị huynh đài này hãy nhìn cho kỹ."

Nói xong, Trang Bất Trác phối hợp đi ra phía xa rồi quay lưng lại.

Võ Đạt Lang thầm mong chờ, mà thứ hắn mong chờ chính là cảm giác thành tựu khi vạch trần thủ đoạn của mấy thiếu niên này. Để phòng ngừa bọn họ dùng bí thuật giao lưu, Võ Đạt Lang cố ý đứng giữa hai người, phóng ra linh thức bao trùm toàn bộ phạm vi một dặm. Như vậy, bất kỳ dị động nào cũng không thể thoát khỏi cảm quan của hắn.

Làm xong mọi việc, hắn nở nụ cười nói: "Hai vị tiểu huynh đài có thể bắt đầu."

Trang Bất Trác lại chần chừ, nhịn không được hỏi: "Vị huynh đài này, ngài không nhìn thấy tay của ta, làm sao có thể phân biệt lời Từ huynh nói là đúng hay sai?"

Võ Đạt Lang giật mình. Hắn chỉ chú ý tìm sơ hở mà quên mất bản chất sự việc, thật là sơ suất. Tuy nhiên, có linh thức bao trùm, cho dù không đứng ở vị trí trung tâm thì trò xiếc của đối phương cũng không thể lọt qua cảm nhận của hắn. Thế là hắn đi đến bên cạnh Trang Bất Trác.

Chỉ thấy Trang Bất Trác làm một thủ thế "mời", Võ Đạt Lang lập tức hiểu ý, giơ ba ngón tay ra hiệu. Trang Bất Trác theo đó cũng đưa ra ba ngón tay. Lần này không đợi Từ Dã hỏi, hắn đã chủ động nói: "Bắt đầu đi."