Logo

[Dịch] Hàn Thị Tiên Lộ

Chương 12. Chương 12: Rời nhà

Chương 12: Rời nhà

Trở lại chỗ ở, Hàn Trường Minh thu dọn đồ đạc một chút.

Thật ra hắn cũng không có thứ gì quan trọng phải mang theo, ngoài vài bộ y phục thay giặt, bộ công cụ chế phù là vật bất ly thân, còn có thêm Tụ Linh thạch.

Sau khi thu xếp đơn giản xong xuôi, Hàn Trường Minh ngự khí bay đến nơi ở của Hàn Trường Hân.

"Mười lăm muội, ta chuẩn bị đi Khôi Tinh phường thị. Lúc ta đi vắng, làm phiền muội trông nom mấy mẫu Thất Diệp thảo giúp ta. Sau khi thuốc chín, muội cứ hái xuống rồi giao cho gia tộc để đổi lấy giấy phù trống, sau đó lại gieo hạt, tiếp tục trồng Thất Diệp thảo. Một trăm khối linh thạch này là tiền công ta trả trước cho muội, bản thân ta cũng không biết khi nào mới có thể trở về."

Hàn Trường Minh lấy ra một trăm khối linh thạch, đưa tới trước mặt Hàn Trường Hân.

Hàn Trường Hân giúp hắn chăm sóc mấy mẫu Thất Diệp thảo, mỗi tháng tiền công là hai khối linh thạch, một năm là hai mươi bốn khối, một trăm khối linh thạch này xem như là chi phí cho bốn năm.

"Cửu ca, huynh ra ngoài bôn ba cần dùng tới không ít linh thạch, muội hiện tại cũng chưa vội dùng đến, huynh cứ thu lại trước đi! Chờ ngày về rồi đưa cho muội cũng được." Hàn Trường Hân khéo hiểu lòng người nói.

Hàn Trường Minh lắc đầu, nét mặt nghiêm túc: "Không được, muội chăm sóc mấy mẫu Thất Diệp thảo đó cũng chẳng dễ dàng gì, cứ cách mấy ngày lại phải tới làm mưa, ít nhiều gì cũng ảnh hưởng đến việc tu luyện. Muội đừng khách sáo với ta, hiện tại ta đã là nhất giai hạ phẩm chế phù sư, trên người không thiếu linh thạch, mỗi tháng số linh thạch ta kiếm được đâu chỉ có hai khối. Muội mà không nhận, sau này ta chẳng dám nhờ muội trông nom giúp nữa."

Không lay chuyển được Hàn Trường Minh, Hàn Trường Hân đành phải nhận lấy số linh thạch kia.

"Cửu ca, muội có dùng linh cốc làm một ít bánh ngọt, huynh mang theo ăn dọc đường nhé! Nghe nói Khôi Tinh phường thị vô cùng phồn hoa, huynh giúp muội mua một ít hạt giống linh thực, linh dược mang về, giá cả không thành vấn đề."

Hàn Trường Hân vốn si mê thuật trồng trọt, Hàn Trường Minh thấy vậy cũng không lấy làm lạ, vỗ ngực nhận lời.

Ba ngày sau, Hàn Trường Minh đến Thứ Vụ điện từ sớm, Hàn Chương Khang liền tranh thủ thời gian giới thiệu cho hắn về tình hình ở Khôi Tinh phường thị.

Hồng Tảo hải vực có bốn đại thế lực lớn, lần lượt là Thính Hải các, Hắc Nha đảo, Thanh Vân giáo và Thái Hư môn. Mỗi một thế lực đều có tu sĩ Kết Đan kỳ tọa trấn, cao thủ nhiều như mây.

Hàn gia vốn là thế lực phụ thuộc của Thính Hải các, tuy có vài vị tộc nhân bái nhập vào Thính Hải các, nhưng tất cả đều chưa có ai Trúc Cơ thành công, thế nên chẳng có chút tiếng nói hay lực ảnh hưởng nào.

Hồng Tảo hải vực có năm tòa phường thị, trong đó Khôi Tinh phường thị là do Thính Hải các mở ra. Hàn gia thuê được ba gian cửa hàng ở nơi này: một tiệm binh khí, một tiệm linh cốc và một tiệm phù triện. Nơi hái ra tiền nhiều nhất chính là tiệm binh khí.

Điều này cũng không có gì đáng ngạc nhiên, bởi Hàn gia lấy nghề luyện khí để lập nghiệp, trong tộc có tới chín vị luyện khí sư, ngay cả Hàn Chương Tường cũng là một vị nhị giai thượng phẩm luyện khí sư.

Tiệm phù triện vốn có tiền thân là tiệm thu mua nguyên vật liệu, bất quá nội tình Hàn gia còn quá mỏng, số tu sĩ nguyện ý bán vật liệu yêu thú cho gia tộc không nhiều, lại thêm thua lỗ nghiêm trọng nên mới cải tiến thành tiệm phù triện. Hiện tại đã có hai vị chế phù sư trấn giữ ở Khôi Tinh phường thị, nay có thêm Hàn Trường Minh đến trợ lực, xem như đã đủ sức chống đỡ thể diện.

"Trường Minh, ngươi phải ghi nhớ, khi tới Khôi Tinh phường thị, nếu có chuyện gì không hiểu thì cứ hỏi tộc thúc, tuyệt đối không được tự ý rời khỏi phường thị. Ở trong phường thị, an toàn của ngươi sẽ được đảm bảo, chứ ra ngoài đó rồi thì không biết thế nào đâu." Hàn Chương Khang ngữ trọng tâm trường dặn dò.

"Tôn nhi xin ghi nhớ lời Tằng thúc công, tôn nhi nhất định sẽ không chạy loạn khắp nơi."

Hàn Chương Khang gật đầu, tiếp tục căn dặn: "Ngươi nhớ lấy, trên đời này chẳng có chiếc bánh ngọt nào tự nhiên từ trên trời rơi xuống đâu. Có không ít tà tu cố ý chế tạo ra tàng bảo đồ giả để giết người đoạt bảo, ngươi phải hết sức cẩn thận, đừng để tham niệm che mờ mắt. Trên đời này dù có tàng bảo đồ thật đi chăng nữa, cũng chưa chắc lại trùng hợp rơi thẳng vào tay ngươi như vậy."

Hàn Trường Minh liên tục gật đầu, hắn cảm nhận được rõ ràng sự quan tâm lo lắng của Hàn Chương Khang dành cho mình.

Một lát sau, Hàn Đức Linh dẫn theo mười vị tộc nhân bước vào Thứ Vụ điện, Hàn Trường Minh liền tiến lên chào hỏi từng người.

"Trường Minh, đây là lần đầu tiên ngươi đi xa nhà, Khôi Tinh phường thị không giống như Hồng Hà đảo đâu, ngươi tuyệt đối không được tự ý rời khỏi phường thị một mình, đã rõ chưa?" Hàn Đức Linh vẫn có chút không yên tâm mà dặn dò thêm.

Hàn Trường Minh trong lòng cười khổ không thôi, nhưng bề ngoài vẫn ngoan ngoãn vâng lời.

Hàn Đức Linh phất tay thả ra một chiếc hồ lô màu vàng, món pháp khí liền phóng to ra trong nháy mắt, đám người lần lượt nhún người nhảy lên trên.

Hàn gia vốn trồng rất nhiều dây hồ lô, thế nên pháp khí hình hồ lô đã trở thành biểu tượng của gia tộc, phi hành pháp khí cũng chủ yếu là loại này. Chiếc phi hành pháp khí này của Hàn Đức Linh thuộc cấp bậc nhị giai hạ phẩm, trên thị trường có giá tới hàng trăm khối linh thạch, tốc độ phi hành của nó nhanh hơn Thanh Phong hồ trong tay Hàn Trường Minh rất nhiều.

"Đi!"

Hàn Đức Linh khẽ quát một tiếng, đánh một đạo pháp quyết vào chiếc hồ lô màu vàng, một màn ánh sáng màu vàng nhu hòa bỗng nhiên hiển hiện, bao bọc lấy mọi người vào bên trong.

Hồ lô màu vàng hóa thành một vệt hoàng quang rực rỡ, lao vút ra khỏi Hồ Lô đảo rồi biến mất nơi cuối chân trời.

······

Ba ngày sau, trên một vùng biển rộng lớn bao la không thấy bờ bến, một chiếc hồ lô màu vàng khổng lồ đang xé gió lao đi vun vút giữa không trung.

Hàn Trường Minh ngồi trên lưng hồ lô, đưa mắt tò mò nhìn ngó xung quanh.

Tính ra thì đây là lần đầu tiên hắn đi xa nhà, trước đó việc tới trấn giữ Hồng Hà đảo vốn không tính là viễn hành, bởi khoảng cách từ Hồng Hà đảo về đến Hồ Lô đảo cũng chỉ mất mười mấy ngày lộ trình mà thôi.

Trên đường đi, các vị tộc thúc đã chủ động giảng giải cho Hàn Trường Minh nghe không ít điều cần lưu ý, việc này giúp hắn mở mang tầm mắt và hiểu sâu sắc hơn về thế giới bên ngoài.

Khi áp tải hàng hóa, điều đáng sợ nhất chính là phải đề phòng yêu thú cùng các tu tiên giả khác. Đặc biệt là những đàn yêu cầm bay lượn trên trời, tuy thực lực của từng cá thể không mạnh, nhưng một khi chúng tập hợp lại xuất hiện với số lượng lớn thì vô cùng hung hãn, thường xuyên tấn công tu tiên giả. Nếu vận khí không tốt mà đụng phải một con yêu cầm tam giai thì xem như gặp đại họa.

Bỗng nhiên, một loạt tiếng kêu quái dị, chói tai từ trên cao truyền xuống, giữa tầng không xuất hiện hơn mười chấm đen nhỏ.

"Không xong rồi, là yêu cầm! Cẩn thận đề phòng!" Hàn Đức Linh nhìn thấy những chấm đen trên bầu trời thì sắc mặt liền biến đổi lớn.

Hàn Trường Minh nhìn thấy hơn mười chấm đen kia thì thần sắc cũng không khỏi căng thẳng theo.

Hắn không thể ngờ được rằng, ngay trong lần đầu tiên đi xa nhà của mình lại đụng phải loại yêu cầm khó dây dưa nhất này, vận khí quả thật là quá kém đi!

Dưới ánh mắt đầy lo lắng của Hàn Trường Minh, hơn mười chấm đen từ trên cao lao thẳng xuống, mục tiêu chính là đám người của bọn hắn.

Hàn Đức Linh tế ra một mặt lệnh kỳ tỏa ra ánh sáng trắng lấp lánh, món pháp khí đón gió phóng to ra trong nháy mắt, từng luồng khí lạnh thấu xương từ mặt cờ cuồn cuộn tuôn ra.

Nàng vỗ nhẹ vào túi Linh Thú bên hông, một con cự ưng màu xanh với thân hình hộ pháp liền vỗ cánh bay ra.

Những người khác cũng nhao nhao rút ra pháp khí và phù triện, tiến vào tư thế sẵn sàng nghênh địch.

Hàn Trường Minh nắm chặt mười tấm Hỏa Cầu phù trong tay, thần sắc vô cùng căng thẳng. Yêu cầm không giống với tà tu, bọn chúng vốn da dày thịt béo, nếu một đòn không thể hạ gục được thì chúng liền bay tót lên cao, rồi bằng vào thân hình linh hoạt của mình mà dây dưa, tu tiên giả muốn triệt để diệt sát được một con yêu cầm luôn có độ khó khăn nhất định.

Lúc này, Hàn Trường Minh đã nhìn rõ được hình dáng của lũ yêu cầm đang lao tới tấn công bọn hắn.

Đó là một đàn quạ đen toàn thân một màu tối mịt, trên đầu bọn chúng trọc lóc không có lông, thân hình to lớn dị thường, chiếc mỏ quắp lại khô khốc, tướng mạo trông vô cùng xấu xí dữ tợn.

Lũ quạ đen còn chưa lao xuống đến nơi đã cuồng loạn vỗ cánh, phóng ra một cơn mưa phong nhận màu đen dày đặc.

Hàn Đức Linh vốn đã có phòng bị từ trước, nàng nhẹ nhàng phất mạnh cây phiên kỳ màu trắng trong tay, một luồng hàn khí màu trắng xóa thốt ra, nháy mắt hóa thành một bức băng thuẫn dày cộp, chặn ngay trước mặt mọi người.

Ầm ầm!

Vừa mới chạm trán hiệp đầu tiên, lũ yêu cầm đã hung hãn đánh nát vụn bức băng thuẫn màu trắng kia.

"Động thủ, tuyệt đối không được lưu tình!"

Hàn Đức Linh lạnh lùng ra lệnh một tiếng, đồng thời tế ra hai thanh phi đao màu xanh, hóa thành hai luồng sáng chém thẳng về phía lũ yêu cầm.