Logo

[Dịch] Hoàng Lăng Quét Rác Trăm Năm, Rời Núi Đã Là Vô Địch

Chương 3. Chương 3: Dung hợp Bá Thể

Chương 3: Dung hợp Bá Thể

Nghe âm thanh hệ thống vang lên trong đầu, tâm thần Diệp Huyền chấn động mạnh.

Quả nhiên, kẻ xuyên không mà thiếu hệ thống thì chẳng khác nào kẻ không có linh hồn. Kim thủ chỉ tuy đến muộn, nhưng tuyệt đối không vắng mặt. Dù hệ thống này chậm trễ hơn hai mươi năm, nhưng sau cùng vẫn xuất hiện rất kịp thời.

Khi nghe phần thưởng là Đại Đạo Vô Tướng Thể, Diệp Huyền thầm hô trong lòng một tiếng "khá lắm". Đại Đạo Vô Tướng Thể là một trong những loại Bá Thể đỉnh cấp trong truyền thuyết. Nghe đồn người sở hữu thể chất này, con đường tu luyện sẽ một ngày ngàn dặm, tuyệt đối không bị bất kỳ bình cảnh nào trói buộc.

Lúc đầu, hắn cứ ngỡ bản thân rơi vào cảnh khốn cùng, phải đi canh giữ Hoàng lăng đã là tuyệt lộ. Không ngờ rằng, hệ thống lại mang đến kinh hỉ lớn lao như vậy.

Đúng lúc này, thanh âm hệ thống lại vang lên:

"Ký chủ nhận được Đại Đạo Vô Tướng Thể, có tiến hành dung hợp hay không?"

Diệp Huyền lập tức đáp: "Dung hợp."

Dứt lời, một luồng sức mạnh khổng lồ như triều dâng tràn vào cơ thể. Cảm giác đau đớn kịch liệt truyền đến từ khắp da thịt, máu tươi bắt đầu rỉ ra ngoài huyết quản. Chẳng bao lâu sau, Diệp Huyền đã biến thành một huyết nhân thực thụ.

Tuy nhiên, hắn không hề phát ra một tiếng kêu thảm. Hắn hiểu rõ đây chính là quá trình phạt mao tẩy tủy. Giống như loài bướm phải trải qua đau đớn xé rách kén mới có thể tung cánh bay cao, phàm thể muốn hóa thành Bá Thể cũng nhất định phải kinh qua tôi luyện như vậy.

Sức mạnh cường đại lưu chuyển trong kinh mạch, nhanh chóng cải tạo toàn bộ thân xác. Khí hải vốn vỡ vụn bắt đầu hồi phục với tốc độ kinh người. Ngay cả đoạn Chí Tôn Cốt từng bị đào đi, dưới tác động của luồng sức mạnh này cũng đang mọc lại. Đoạn xương mới không còn là Chí Tôn Cốt nữa, nhưng Diệp Huyền cảm nhận rõ ràng, nó mạnh mẽ hơn xương cũ gấp trăm lần.

Quá trình này cực kỳ thống khổ, nhưng Diệp Huyền vẫn cắn răng kiên trì. Thời gian trôi qua, cơ thể hắn được bao phủ bởi một đạo bạch quang thánh khiết, tỏa ra uy áp khiến người khác phải nảy sinh ý muốn quỳ bái.

Khi cảm giác đau đớn biến mất, Diệp Huyền thấy luồng lực lượng dồi dào lan tỏa trong cơ thể. Sức mạnh này so với thời điểm hắn chưa bị phế còn mạnh hơn gấp mấy chục lần. Đây chính là uy lực của Bá Thể sao? Quả nhiên vô cùng cường đại.

"Đinh, dung hợp Đại Đạo Vô Tướng Thể thành công."

Hệ thống vừa dứt lời, thân hình Diệp Huyền chấn động mạnh. Đạo bạch quang trên người hắn phóng thẳng lên tận trời xanh, xuyên qua tầng mây.

Lúc này đang là tháng Sáu, vậy mà giữa trời quang lại đổ tuyết trắng xóa. Bạch quang tận trời cùng trận tuyết bất thường thu hút sự chú ý của vô số người.

"Chuyện gì xảy ra vậy?"

"Hướng đó dường như là Hoàng lăng ở phía đông ngoại thành."

"Chẳng lẽ nơi đó có dị bảo xuất thế?"

"Không thể nào, nơi ấy ngoài lăng mộ của các đời Tiên Đế Khánh quốc thì còn có thể có gì chứ?"

Ngay sau đó, giữa luồng sáng trắng, một bóng người to lớn cao tới mấy chục trượng chậm rãi hiện ra. Toàn thân hư ảnh tản ra uy áp kinh hồn, quét sạch cửu thiên thập địa.

"Trời ạ, kẻ nào mà lại cường đại đến mức này?"

"Chẳng lẽ trong Hoàng lăng ẩn giấu cường giả tuyệt thế? Khí thế này dường như còn vượt xa Tiên Thiên cửu trọng cảnh!"

Mọi người trợn mắt há hốc mồm nhìn về phía hư ảnh. Họ cố gắng nhìn rõ dung mạo vị cường giả kia, nhưng bóng người đứng trong hào quang, không ai có thể nhìn thấu. Điều này làm kinh động đến các mật thám nước ngoài đang ẩn náu tại kinh thành Khánh quốc.

"Mau truyền tin về nước, Hoàng lăng Khánh quốc có cao nhân ẩn thế. Nội tình Khánh quốc sâu không lường được, phải nghiêm túc đối đãi."

Trong hoàng cung, Diệp Vô Đạo đang tu luyện bỗng đột ngột mở mắt:

"Cường giả phương nào mà thực lực kinh khủng đến thế? Trẫm từ nhỏ nghe nói trong Hoàng lăng có đại khủng bố, chẳng lẽ là thật?"

Hắn lộ vẻ ngưng trọng, tự nhủ. Việc Hoàng lăng xuất hiện vô danh cường giả, không rõ đây là phúc hay họa cho giang sơn.

"Lương Phát, lập tức đến Hoàng lăng ở phía đông ngoại thành điều tra cho trẫm." Diệp Vô Đạo phân phó.

"Nô tài tuân chỉ." Lương Phát đáp, thân hình thoắt cái đã biến mất tại chỗ.

"Thôi được, vẫn nên tập trung tu luyện. Chí Tôn Cốt đã tới tay, có nó, thực lực của trẫm nhất định sẽ đại tăng."

Diệp Vô Đạo nhìn đoạn xương cốt trong tay – thứ hắn đã lột ra từ cơ thể Diệp Huyền. Hắn cưỡng ép đánh đoạn xương đó vào cơ thể mình. Sau một hồi gào thét đau đớn, Chí Tôn Cốt cuối cùng cũng dung hợp hoàn toàn. Khí thế của hắn bắt đầu tăng vọt với tốc độ chóng mặt.

"Không hổ là Chí Tôn Cốt, danh bất hư truyền. Huyền nhi, chớ trách trẫm, Chí Tôn Cốt này ở trên người trẫm tác dụng lớn hơn ở trên người ngươi nhiều." Diệp Vô Đạo nhìn về hướng Hoàng lăng, lẩm bẩm.

Cùng lúc đó, tại Hoàng lăng, hào quang đã tan biến, hư ảnh khổng lồ cũng không còn. Diệp Vô Đạo dù có nằm mơ cũng không thể ngờ, dị tượng vừa rồi lại do chính đứa con trai bị hắn phế bỏ gây ra.

Diệp Huyền lúc này đã hoàn toàn làm chủ Đại Đạo Vô Tướng Thể. Thể chất này mang lại cho hắn khí chất xuất trần, tựa như vị Trích Tiên nhân hạ phàm, không chút vẩn đục giữa hồng trần thế tục. Hắn đứng đó, mang theo phong thái của thần linh đứng trên đỉnh cao khiến chúng sinh khiếp sợ.

Diệp Huyền chậm rãi mở mắt, đôi đồng tử bắn ra hai đạo tinh quang chấn động tâm hồn. Thần quang lưu chuyển trong mắt hắn như chứa đựng vạn năm luân hồi, nhìn thấu sự thay đổi của càn khôn. Hắn cảm nhận được sức mạnh đang cuộn trào, dường như chỉ cần một quyền tùy ý cũng đủ sức bình sơn lấp biển.

"Đây chính là sức mạnh của Bá Thể sao? Quả nhiên kinh người."

Diệp Huyền siết chặt nắm đấm. Khí hải phế thì đã sao, Chí Tôn Cốt bị đào thì đã sao? Một khi Bá Thể xuất thế, hắn đủ sức nghịch thiên cải mệnh.

Đột nhiên, sắc mặt hắn thay đổi, đưa mắt nhìn ra phía ngoài căn nhà gỗ. Một bóng đen đang rình rập ở ngoài thấy vậy thì hồn bay phách lạc.

"Không ổn, mau chạy!"

Kẻ đó lập tức vận công, thân hình lao đi như quỷ mị. Chỉ trong nháy mắt, y đã chạy xa được vài trăm thước.

"Muốn chạy? Chạy thoát được sao?"

Diệp Huyền vuốt cằm, gương mặt hiện lên vẻ khinh miệt. Hắn vẫn ngồi yên trong phòng, lạnh lùng dõi theo bóng dáng đang chạy trốn kia. Đột nhiên, hắn đưa tay ra, nắm nhẹ vào hư không.

Một cảnh tượng kinh hãi xảy ra. Bóng đen đang tháo chạy bỗng như bị lực lượng vô hình trói chặt, dù có liều mạng thế nào cũng không thể tiến thêm nửa bước. Tiếp đó, một sự việc còn khiến y kinh hoàng hơn nữa đã xuất hiện...