Logo

[Dịch] Hoàng Lăng Quét Rác Trăm Năm, Rời Núi Đã Là Vô Địch

Chương 4. Chương 4: Trong cơ thể đều là Thánh Tôn Cốt

Chương 4: Trong cơ thể đều là Thánh Tôn Cốt

Hắn cảm thấy thân thể bị một luồng hấp lực cường đại cuốn lấy, kéo thẳng về phía căn phòng của Diệp Huyền.

Khoảnh khắc ấy, hắn sợ đến mức hồn bay phách lạc. Đây rốt cuộc là sức mạnh khủng khiếp gì? Tại sao lại có thể hút hắn qua từ khoảng cách xa như vậy? Chẳng phải người kia đã thành phế nhân rồi sao? Chuyện này rốt cuộc là thế nào?

Hắn liều mạng giãy dụa, nhưng vô luận cố gắng ra sao cũng không xoay chuyển được tình thế, chỉ có thể trơ mắt nhìn bản thân bị kéo vào trong phòng.

Diệp Huyền cuối cùng cũng nhìn rõ diện mạo của kẻ vừa tới.

"Nguyên lai là ngươi!"

"Nô... nô tài bái kiến Thái tử điện hạ."

Kẻ đó chính là tiểu Xuân Tử. Hắn vốn luôn túc trực tại Hoàng lăng để giám thị Diệp Huyền. Khi căn phòng có dị biến, hắn là người đầu tiên phát giác. Ban đầu, hắn còn tưởng rằng nơi này xuất hiện dị bảo, lòng tham nổi lên, định bụng chạy tới chiếm làm của riêng, thậm chí đã nảy ra ý định giết Diệp Huyền để diệt khẩu. Dù sao Diệp Huyền cũng chỉ là một phế Thái tử, nếu có chết cũng chẳng ai đoái hoài, cùng lắm thì cứ tùy tiện thêu dệt một lý do là xong.

Nhưng hắn không thể ngờ rằng, vừa tới cửa phòng, cảnh tượng trước mắt đã khiến hắn kinh ngạc đến mức không thốt nên lời. Toàn thân Diệp Huyền tắm mình trong ánh sáng trắng thần thánh, tựa như thần linh hạ phàm, khiến người khác không dám nhìn thẳng.

Hắn hiểu ra, dị tượng này không phải do bảo vật mà chính là từ Diệp Huyền mà ra. Khi ánh mắt của Diệp Huyền quét tới, hắn lập tức cảm thấy tim đập chân run. Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu chính là chạy trốn, nhưng sâu kiến làm sao thoát khỏi lòng bàn tay thần linh. Hắn bị Diệp Huyền dùng phương thức không tưởng nhất bắt trở lại.

"Ngươi tên là gì?" Diệp Huyền nhàn nhạt hỏi.

Tiểu Xuân Tử run rẩy đáp: "Hồi Thái tử điện hạ, nô tài là tiểu Xuân Tử. Thái tử điện hạ tha mạng!"

"Ngươi là do Lương Phát phái tới giám thị bản cung?"

Sắc mặt tiểu Xuân Tử trắng bệch: "Nô... nô tài không dám."

Diệp Huyền đang định lên tiếng thì đột nhiên nhíu mày: "Lương Phát tới rồi, ngươi nên biết phải nói gì."

Tiểu Xuân Tử ngẩn người. Võ đạo tu vi của hắn không thấp, nhưng dù có nghiêng tai lắng nghe hồi lâu cũng không thấy động tĩnh gì. Phải trọn vẹn một khắc sau, hắn mới nghe được tiếng bước chân bên ngoài. Điều này khiến hắn càng thêm kính sợ thực lực của Diệp Huyền.

"Thái tử điện hạ yên tâm, nô tài đi một lát sẽ quay lại."

Dứt lời, hắn nhanh chóng rời phòng, tiến về phía lối vào Hoàng lăng. Từ đằng xa, Lương Phát đang chậm rãi đi tới. Là một võ giả Hậu Thiên thất trọng, mỗi bước chân của Lương Phát nhìn có vẻ chậm rãi nhưng thực chất lại cực nhanh, thoáng chốc đã vượt qua quãng đường dài.

Tiểu Xuân Tử biết Lương Phát đã tu luyện Liên Hoa Bảo Điển – một môn võ học đỉnh cấp trong cung dành cho hoạn quan – tới tầng thứ ba. Vì là người thân tín của Diệp Thiên Đạo, y mới được ban cho đặc quyền này.

"Tiểu nhân tham kiến Lương công công." Tiểu Xuân Tử vội vàng nghênh đón.

Lương Phát lạnh nhạt hỏi: "Tiểu Xuân Tử, vừa rồi Hoàng lăng có gì bất thường không?"

"Hồi công công, không có."

Lương Phát nhướng mày: "Dị tượng vừa rồi ngươi không thấy sao?"

"Tiểu nhân vừa rồi ngủ say nên không hay biết chuyện gì."

Thấy bộ dạng của tiểu Xuân Tử không giống như đang nói dối, Lương Phát không truy cứu thêm, chỉ hỏi tiếp: "Thái tử điện hạ thế nào rồi?"

"Hắn đang quét dọn trong phòng."

Quét dọn? Đường đường là Thái tử mà lại sa sút đến mức phải tự mình làm việc này sao? Lương Phát thầm cười lạnh, đúng là phượng hoàng sa cơ không bằng gà rừng.

"Dẫn ta đi xem."

Với thính lực hiện tại, Diệp Huyền sớm đã nghe rõ cuộc đối thoại của hai người. Hắn giả vờ như không có chuyện gì, tiếp tục cầm chổi quét tước. Lương Phát đứng ngoài cửa quan sát, nhưng với thực lực của y, căn bản không thể nhìn thấu cảnh giới của Diệp Huyền lúc này. Y hoàn toàn không biết rằng Diệp Huyền chỉ cần một đầu ngón tay cũng đủ để nghiền nát mình.

Diệp Huyền cũng không định ra tay. Hắn vừa mới khôi phục thực lực, không muốn bại lộ quá sớm. Ai biết được Đại Khánh hoàng triều có đang nắm giữ pháp bảo nào lợi hại hay không. Dù sở hữu Bá Thể nhưng không có nghĩa là đã thiên hạ vô địch, lúc này ẩn nhẫn vẫn là thượng sách.

Lương Phát nhìn quanh một lượt, không phát hiện điều gì khả nghi nên đành bỏ cuộc. Y dặn dò: "Giám thị hắn cho kỹ, có biến động gì phải báo cáo ngay."

Sau khi Lương Phát rời đi, tiểu Xuân Tử lập tức quay lại quỳ sụp dưới chân Diệp Huyền.

"Ngươi làm tốt lắm, sau này biết phải làm thế nào rồi chứ?" Diệp Huyền nhàn nhạt hỏi.

"Nô tài đã rõ."

"Đừng có giở trò, nếu không..."

Tiểu Xuân Tử vội vàng thề thốt: "Thái tử điện hạ yên tâm!"

Sau khi tiểu Xuân Tử lui xuống, Diệp Huyền ngồi xếp bằng trên giường, cảm nhận Đại Đạo Vô Tướng Thể vừa có được. Đây là loại Bá Thể thượng cổ trong truyền thuyết, hội tụ tinh hoa của cả Phật gia và Đạo gia, vô cùng khủng khiếp. Thân xác hắn giờ đây cường hãn đến mức dù chưa có linh lực, vẫn đủ sức chống đỡ một kích toàn lực của Diệp Thiên Đạo mà không hề hấn gì.

Khi nội thị vào bên trong cơ thể, Diệp Huyền chấn động phát hiện toàn bộ xương cốt đã chuyển sang màu vàng óng ánh. Loại xương này còn vượt xa Chí Tôn Cốt trước kia. Nếu một đoạn Chí Tôn Cốt đã khiến hắn trở thành thiên tài võ đạo, thì nay với toàn thân Thánh Tôn Cốt, tốc độ tu luyện sau này sẽ đạt tới mức kinh hoàng.

Khí hải của hắn cũng có sự thay đổi lớn. Nếu trước kia chỉ như một vũng nước nhỏ thì nay đã rộng lớn như đại dương mênh mông, chỉ có điều bên trong vẫn trống rỗng, chưa có một tia linh lực nào.

Diệp Huyền thử vận hành công pháp cũ nhưng không có kết quả. Hắn nhanh chóng nhận ra vấn đề: công pháp trước đây quá yếu, không cách nào phối hợp được với Đại Đạo Vô Tướng Thể. Giống như lắp động cơ xe thường vào một chiếc xe đua đỉnh cao, căn bản không thể vận hành nổi.

Trong lúc đang sầu não vì thiếu công pháp, ánh mắt hắn chợt dừng lại ở chiếc chổi dưới đất. Hắn sực nhớ tới hệ thống, chỉ cần quét rác là có thể mạnh lên. Thế là hắn lập tức cầm chổi lên, bắt đầu công việc.

Quét được một lát, hệ thống rốt cuộc cũng có phản hồi.