Chương 10: Long ngâm hổ gầm
Quản gia Thẩm Thương khoảng chừng bốn mươi tuổi, dáng vóc khôi ngô, khuôn mặt cương nghị. Hắn mặc một bộ chiến giáp nửa người, bước nhanh lưu tinh đi vào phòng của Thẩm Thiên, trong ánh mắt nhìn Thẩm Thiên lại tràn ngập lo lắng:
— Không biết thân thể thiếu chủ có trở ngại gì không? Lão bộc nghe tin liền đi suốt đêm trở về, vạn hạnh ngài bình yên vô sự!
Thẩm Tu La đi theo phía sau hắn, cũng lăng lăng nhìn chằm chằm Thẩm Thiên.
Nàng này cao khoảng một mét bảy, thân mặc hắc giáp, bên hông giắt trường đao. Thoạt nhìn tư thế hiên ngang, nhìn kỹ lại thì khuôn mặt kia có ngũ quan tinh xảo không giống người thường. Môi anh đào của nàng khẽ mím, giữa ánh mắt lưu chuyển tia sáng màu vàng kim nhạt, vừa lộ ra ba phần khí khái hào hùng lại vừa có bảy phần yêu mị.
Thẩm Thiên còn nhìn thấy trên tóc nàng thấp thoáng ẩn hiện một cặp tai hồ ly trắng như tuyết.
Chiếu theo ký ức của Thẩm Thiên, nàng này mang huyết mạch Hồ tộc, mẫu thân rất có thể là một vị đại yêu Cửu Vĩ Bạch Hồ, huyết thống trong Yêu tộc cực kỳ cao quý.
Thẩm Thiên cảm thấy khả năng này không lớn. Sức chiến đấu của Cửu Vĩ Bạch Hồ tương đương với nhất phẩm võ tu của Nhân tộc, nếu Thẩm Tu La thật sự là nữ nhi của Cửu Vĩ Bạch Hồ, ở trong Hồ tộc chính là tôn vị quận chúa, sao lại lưu lạc đến địa bàn Nhân tộc làm yêu nô?
Nếu đây là sự thật, Thẩm Thiên sẽ vô cùng khâm phục vị đại lão Nhân tộc nào đó. Chẳng những bò lên được giường của Cửu Vĩ Bạch Hồ, mà còn khiến cho đại yêu Bạch Hồ kia cam tâm tình nguyện sinh con cho mình.
Thẩm Tu La trên dưới đánh giá Thẩm Thiên một lượt, có lẽ thấy khí sắc của hắn cực kỳ tốt, không giống như người vừa trải qua cửa ải sinh tử, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo liền hiện lên thần sắc quái dị.
Nàng lập tức cúi đầu, ôm quyền hành lễ:
— Tu La ở ngoài thành nghe nói tin dữ về thiếu chủ, cũng cảm thấy như bị sét đánh, sợ hãi vô cùng. May mắn được thiên quyến chiếu cố, phúc vận của thiếu chủ hưng thịnh nên mới bình an vô sự!
Thẩm Thiên mỉm cười, tùy ý phất phất tay:
— Phúc vận cái gì chứ? Ta mà thật sự có phúc vận, thì đã không đến mức ở trong nhà bị người ta hạ độc, còn bị nện cho một cục gạch.
Thân thể 'Thẩm Thiên' thật sự từ mấy canh giờ trước đã sớm chầu Diêm Vương rồi, đây tính là thiên quyến chiếu cố kiểu gì?
Nói xong câu này, ánh mắt Thẩm Thiên chợt ngưng lại khi nhìn xuống đôi ủng da dưới chân hai người.
Hắn phát hiện ủng da của hai người vô cùng sạch sẽ, trên đó ngay cả một tia bùn đất cũng không có.
Thẩm Thiên lại bất động thanh sắc liếc ra ngoài cửa sổ. Chỉ thấy ngoài mái hiên giọt nước vẫn đang rỏ xuống, cành lá của cây Lão Hòe trong sân ướt sũng rủ xuống, trước cửa bàn đá xanh vẫn còn những vũng nước chưa khô.
Hôm nay quả thực vừa mới đổ một trận mưa to, thời gian ngay trước lúc hắn tỉnh lại không lâu.
Người đi lại trong thành mà không dính bùn kỳ thực không có gì lạ. Lúc trước khi Thẩm Thiên ngồi xe ngựa trở về, đã phát hiện đường phố trong Thái Thiên phủ này đều được lát bằng đá xanh, chỉ cần đi đứng cẩn thận một chút thì sẽ không dẫm phải bùn.
Vấn đề là hai người này vừa mới từ điền trang của Thẩm gia ở ngoài thành trở về.
— Thiếu chủ!
Quản gia Thẩm Thương không phát hiện ra sự khác thường của Thẩm Thiên. Hắn trừng to mắt, thanh âm tựa như đao cùn đang cạo xương:
— Xin hỏi việc này đã tra rõ chưa? Rốt cuộc là tên súc sinh nào dám gan lớn bằng trời dám ở trong Thẩm phủ hạ độc hành hung, ám hại thiếu chủ? Lão bộc nhất định phải băm bọn chúng thành muôn mảnh!
Thẩm Thiên thu hồi tầm mắt từ ngoài cửa sổ, lắc đầu đáp:
— Việc này nha môn vẫn đang điều tra, Đỗ tổng bộ đầu nói sẽ dốc toàn lực truy xét, mau chóng cho ta một câu trả lời.
Hắn thầm nghĩ bản thân có chút đa nghi, hai người mang đôi ủng da sạch sẽ trở về có rất nhiều khả năng. Có lẽ lúc về đã thay đôi giày mới, có lẽ một đường ngồi xe ngựa che chắn, hoặc có lẽ ở điền trang ngoài thành trời không hề mưa.
Chỉ là trong lòng hắn vẫn tăng thêm vài phần đề phòng.
Vốn dĩ Thẩm Thiên muốn ám chỉ bọn họ gần đây chú ý đến động tĩnh của Mặc Thanh Ly, tăng cường phòng bị đối với nàng ta, nhưng lời đến khóe miệng hắn lại nuốt trở vào.
— Bất quá chuyện truy bắt hung thủ không thể hoàn toàn trông chờ vào nha môn, trong phủ cũng phải tự tra cho rõ! Thẩm Thương, việc này giao cho ngươi toàn quyền phụ trách, nhất định phải tra ra manh mối. Phòng vệ ở Ngoại phủ cũng phải tăng cường, hai người các ngươi một người trông coi hộ viện trong phủ, một người trông coi thân vệ của ta, các cổng viện đều phải canh chừng nghiêm ngặt, số lượng người đổi ca trực vào ban đêm phải tăng gấp đôi.
Thấy Thẩm Thương Thẩm Tu La đều nghiêm túc đồng ý, Thẩm Thiên lúc này mới thu lại thần sắc, hỏi tiếp:
— Hai người các ngươi không phải đi điền trang để bắt Âm Quỷ sao? Âm Quỷ kia đã trừ sạch chưa?
Nghe vậy, sắc mặt cả hai đều ngưng trọng, liếc nhìn đối phương một cái.
Thẩm Thương mang theo vẻ mặt hổ thẹn nói:
— Thiếu chủ, việc này vô cùng phiền phức. Hai con Âm Quỷ làm loạn ở điền trang đều có tu vi thất phẩm, lúc chúng ta đến nơi, bốn mươi mặt 'Trấn Ma Phiên' trong trang đã bị bọn chúng hủy đi một nửa! Hai người chúng ta tuy đem chúng đuổi khỏi điền trang, nhưng lại chưa thể đả thương căn bản. Vốn định nhân cơ hội truy sát vào sâu trong rừng rậm để trọng thương hồn thể của chúng, tránh để ba tháng sau âm khí tụ lại thành nạn, nào ngờ Âm Quỷ vô cùng xảo trá, lại chơi chiêu điều hổ ly sơn. Hai người tách ra truy tìm ba bốn canh giờ, cuối cùng đành phải tay không đi về.