Chương 10: Thí luyện kết thúc (2)
Thạch Long kinh hãi, theo bản năng vung đao chém tới. Ngọn lửa nổ tung, nhanh chóng bao trùm lấy thân thể y. Y định dập lửa nhưng rồi chợt sững lại, trên mặt lộ ra nụ cười dữ tợn. Y không cảm thấy đau đớn. Dù hồn thể đang bị hỏa táng nhưng quá trình đó cần có thời gian, không thể trong nháy mắt đã biến thành tro bụi.
Thạch Long lại một lần nữa lao về phía đối phương. Trình Ngạ Quỷ kinh hãi, xoay người bỏ chạy ngay lập tức.
"Tiểu tử thối, tiếp theo chúng ta cứ thong thả mà chơi. Để xem ai có thể sống sót rời khỏi Quỷ Khốc lĩnh. Còn ba ngày nữa, ngươi cứ đợi đấy!"
Phải thừa nhận rằng lão già này rất nhanh, từ cái miệng cho đến đôi chân.
"Giặc cùng đường chớ đuổi!" Dương Đại vội vàng hô lớn.
Thạch Long lập tức dừng lại. Chỉ đến khi bóng dáng Trình Ngạ Quỷ hoàn toàn biến mất sau rừng cây, Dương Đại mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn bảo Thạch Long: "Ngươi chui xuống đất đi, ngọn lửa sẽ tắt nhanh thôi."
Thạch Long làm theo. Vài giây sau, y nhảy lên từ lòng đất, lửa đã tắt và hồn thể bắt đầu chậm rãi hồi phục.
Dương Đại vô cùng phấn chấn. Âm chúng quá mạnh, đây chính là uy lực của thiên phú cấp SS sao? Vạn Cảnh Âm Chủ không trực tiếp tăng sức mạnh cho bản thân hắn mà phụ thuộc vào số lượng và chất lượng âm chúng. Nói cách khác, giới hạn của thiên phú này là cực lớn. Nếu không gặp Thạch Long trước mà đụng độ Trình Ngạ Quỷ ngay từ đầu, hẳn là hắn đã mất mạng.
Dương Đại xoay người nói: "Rời khỏi đây trước đã, tìm chỗ nào đó tĩnh dưỡng."
Tám vị âm chúng chia nhau bảo vệ xung quanh và trên không, hộ tống Dương Đại rời đi. Cảm giác an toàn bao trùm lấy hắn. Với đội ngũ này, hắn tin rằng mình chắc chắn sẽ sống sót đến bình minh.
Mười lăm phút sau, cả nhóm dừng chân nghỉ ngơi bên một dòng sông nhỏ. Dương Đại bắt đầu trò chuyện với bảy vị âm chúng mới. Nhờ ảnh hưởng của thiên phú, tâm thái của họ chuyển biến rất nhanh, đã sớm chấp nhận thân phận mới. Họ đều là học sinh lớp 12 đến từ khắp nơi, trước khi vào Thâm Vực vốn không hề quen biết. Ngoại trừ nam tử đầu đinh, những người còn lại đều chỉ có thiên phú cấp D.
Nam tử đầu đinh tên là Liễu Tuấn Kiệt, sở hữu thiên phú cấp B mang tên Kiếm Đạo Ngộ Tính. Đáng tiếc là gã còn chưa kịp chạm vào thanh kiếm nào thì đã mất mạng.
"Các ngươi đã chết, nếu có thể trở về hiện thực thì cũng không thể tiếp xúc với gia đình được nữa. Thân là âm chúng, các ngươi không thể nhập vào người sống, bộ dạng hồn phách này chỉ làm người thân thêm đau lòng mà thôi. Sau này cứ đi theo ta, nếu ta phát đạt sẽ cố gắng báo đáp người nhà các ngươi một chút."
Lời hứa của Dương Đại khiến bảy vị âm chúng lộ vẻ cảm kích. Họ đã chấp nhận sự thật và cũng chẳng thể phản kháng lại mệnh lệnh của hắn. Dù không nhất thiết phải hứa hẹn nhưng điều này giúp tâm lý của họ ổn định hơn nhiều. Thạch Long đứng bên cạnh nghe vậy thì không khỏi tò mò, không hiểu "hiện thực" mà bọn họ nhắc đến là nơi nào.
Thời gian trôi qua, trời dần hửng sáng. Khi tia nắng đầu tiên của buổi sớm mai chiếu rọi xuống Quỷ Khốc lĩnh, trước mắt Dương Đại hiện ra một dòng chữ:
"Thâm Vực thí luyện kết thúc, bạn có muốn rời khỏi đây không?"
Dương Đại nhận thấy các âm chúng không hề khó chịu khi bị ánh nắng chiếu vào, xem ra họ không phải kiểu quỷ hồn tầm thường. Hắn lập tức thu cả tám người vào không gian Vạn Cảnh Âm Chủ giữa lông mày, sau đó thầm chọn rời đi.
Ngay sau khi hắn biến mất, Trình Ngạ Quỷ lần mò quay lại. Lão nhíu mày lẩm bẩm: "Kỳ quái, sao đột nhiên lại biến mất? Chẳng lẽ là Thiên Ngoại Dị Nhân?"
"Hừ, là Thiên Ngoại Dị Nhân thì đã sao. Chỉ cần còn ở Quỷ Khốc lĩnh này, tất cả các ngươi sớm muộn gì cũng phải trở thành quỷ nô cho lão phu!"