Logo

[Dịch] Hồng Hoang: Bắt Đầu Chữa Trị Bồng Lai Tiên Đảo

Chương 5. Chương 5: Trở về Long Đình, gặp Thanh Long

Chương 5: Trở về Long Đình, gặp Thanh Long

Sự bao la và hiểm nguy của Hồng Hoang hiển hiện rõ rệt trước mắt Hoàng Long.

Ban đầu, hắn định dùng long thân độn hành dưới đáy biển để thẳng tiến về Tổ Đình Long tộc. Thế nhưng chỉ mới trôi qua vài tháng, khi băng qua một khe nứt sâu thẳm dưới đại dương, hắn chợt thấy một bóng ma khổng lồ lướt ngang. Chỉ riêng khí tức tán phát ra từ đó đã khiến Hoàng Long rùng mình ớn lạnh.

Cũng may hắn có Tịnh Thế Bạch Liên che lấp khí tức, ẩn giấu thân hình, nếu không e rằng đã phải phát tín hiệu cầu cứu lão tổ. Sau phen kinh hồn bạt vía đó, Hoàng Long chỉ dám bay sát mặt biển để tiến bước. Dù vậy, hành trình này cũng tiêu tốn của hắn tới mấy trăm năm.

Hắn nhớ lại lúc trước ở Long Đình, lão tổ chỉ cần tiện tay xé rách hư không là có thể mở ra thông đạo dẫn thẳng tới vùng biển gần Bồng Lai tiên đảo. Hơn nữa, chiến trường khi ấy hẳn không quá xa Tổ Đình, nếu không hắn cũng chẳng đến mức bị tiếng chuông của Hỗn Độn Chung chấn thương nặng như vậy.

Ai có thể ngờ được, tòa tiên đảo khổng lồ kia lại giống như một sinh vật sống. Trong suốt mười mấy vạn năm qua, nó đã mấy lần xuyên thấu hư không, di chuyển không theo quy luật, lặng lẽ dời đi một khoảng cách xa xăm không thể đo đếm.

Nếu không nhờ miếng vảy Thanh Long ấm áp trong tay, thứ tín vật chứa đựng huyết mạch dẫn dắt luôn chỉ về hướng Tổ Đình, thì Hoàng Long rất có khả năng đã trở thành kẻ lạc lối giữa biển khơi đại ngàn.

Hắn nương theo cảm ứng yếu ớt từ tín vật, điều khiển độn thuật ngày càng thuần thục. Sau mấy trăm năm vất vả vượt sóng, cuối cùng hắn cũng trở về được Tổ Đình Long tộc.

Thân hình vừa xuyên qua cấm chế của Tổ Đình, bàn chân còn chưa kịp chạm vào mặt đất mang theo hơi ấm quen thuộc, một luồng lực hút vô hình bỗng chốc giáng xuống!

Cảnh vật xung quanh trong nháy mắt vặn vẹo, kéo dài thành những vệt lưu quang mờ ảo. Hoàng Long còn chưa kịp định thần thì tầm mắt đã hoa lên, bản thân đã rơi vào một không gian khác.

Hắn lảo đảo bước một bước để giữ vững thân hình, rồi ngẩng đầu nhìn lên.

Một đôi mắt vàng khổng lồ như nhật nguyệt đang treo lơ lửng dưới vòm mái u tối, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào hắn không chút gợn sóng. Ánh mắt ấy dường như xuyên thấu da thịt, soi rọi vào tận sâu trong nguyên thần của hắn.

Tim Hoàng Long bỗng thắt lại, nhưng rồi hắn lập tức lấy lại vẻ bình tĩnh.

"Lão tổ."

Hắn trút ra một hơi trọc khí dài, gân cốt đang căng cứng cũng thả lỏng xuống. Ngữ khí mang theo chút bất đắc dĩ của kẻ vừa trở về sau bao ngày xa cách: "Ngài vẫn cứ thích hù dọa vãn bối như vậy."

Một tràng cười trầm thấp vang lên trong động phủ, âm thanh rền vang như tiếng sấm lăn qua thung lũng.

Giữa những vầng sáng lập lờ, một lão giả mặc đạo bào màu xanh cổ xưa lặng lẽ xuất hiện trước mặt Hoàng Long. Gương mặt người ấy cương nghị, đường nét rõ ràng, toát ra uy nghiêm vô tận. Đây chính là một trong những trụ cột hiếm hoi còn sót lại của Long tộc —— Thanh Long lão tổ.

Ánh mắt Thanh Long tựa như lưỡi đao vô hình, tỉ mỉ quan sát khắp người Hoàng Long. Trong đôi mắt thâm thúy kia thấp thoáng vô số phù văn màu vàng nhỏ bé, không ngừng sinh diệt và luân chuyển. Ngón tay lão giấu dưới ống tay rộng đang bấm quyết liên tục, điên cuồng tính toán những biến hóa kịch liệt trên người tiểu long trước mắt.

"Hử?..." Một tiếng kinh ngạc thốt ra từ môi lão tổ.

Mười mấy vạn năm không gặp, cảnh giới của tiểu gia hỏa này vậy mà đã đạt đến Huyền Tiên viên mãn, tốc độ thăng tiến quả thực không hề chậm.

Tuy nhiên, Thanh Long nhìn thấy rõ hơn thế. Pháp lực quanh thân Hoàng Long dị thường cô đọng và hùng hậu, căn cơ vô cùng vững chắc. Điều khiến Thanh Long chấn động tâm thần nhất chính là: tầng thiên địa nghiệp lực vốn đang đè nặng khiến toàn bộ Long tộc nghẹt thở, nay đã hoàn toàn biến mất trên người Hoàng Long!

Thay vào đó là một vầng hào quang công đức tinh khiết, ấm áp như ánh nắng sớm mai phát ra từ sâu trong nguyên thần, bao bọc và ngăn cách hắn khỏi sự xâm nhiễm của nghiệp lực.

Kể từ sau đại kiếp Long Hán, khi Thiên Đạo giáng xuống vô biên nghiệp lực cho Long tộc, Thanh Long chưa từng thấy trên thân bất kỳ đồng tộc nào lại có công đức Thiên Đạo rõ ràng và phong phú đến thế.

"Nghiệp lực đã tiêu tán..."

Giọng Thanh Long trầm thấp và chậm rãi, nhưng mỗi chữ đều vang lên rành mạch, khuấy động những gợn sóng vô hình trong động phủ tĩnh mịch. Phù văn trong mắt lão càng rực sáng, khóa chặt lấy vệt kim quang bất hủ trong nguyên thần của Hoàng Long.

Đối với một Long tộc đang bị nghiệp chướng quấn thân, khí vận tán loạn, đến mức sinh ra một Đại La Kim Tiên mới cũng khó khăn như hiện nay, thì luồng công đức này chẳng khác nào tia nắng ban mai bừng sáng giữa đêm đen vĩnh cửu.

Đây là thứ mà ngay cả khi Tổ Long dẫn đầu tinh nhuệ trấn áp hải nhãn, chuyển hóa linh khí cho Hồng Hoang để đổi lấy công đức cũng chỉ đủ để duy trì hơi tàn cho tộc đàn. Thanh Long lần đầu tiên cảm nhận được một cơ hội thực sự có thể xoay chuyển vận mệnh của cả chủng tộc.

"Ta biết ngươi có cơ duyên riêng, không thể cưỡng cầu."

Giọng Thanh Long lão tổ đã khôi phục sự trầm ổn, nhưng sự nóng lòng vẫn hiện rõ: "Tuy nhiên, công đức Thiên Đạo đối với Long tộc hiện nay thực sự quá quan trọng..."

Thanh Long chưa dứt lời, Hoàng Long đã hiểu rõ tâm ý của lão. Hắn lập tức khom người đáp: "Pháp môn này là do đệ tử tình cờ thấy Bồng Lai tiên đảo bị tàn phá bởi cuộc chiến giữa Yêu tộc và Tiên Đình, khiến địa mạch đứt đoạn, linh khí tiêu tán, sinh cơ tuyệt diệt."