Logo

[Dịch] Hồng Hoang Chi Nguyên Thủy Cổ Xà

Chương 10. Chương 10: Hỗn Độn pháp tắc

Chương 10: Hỗn Độn pháp tắc

Rầm rầm...

Bên trong dạ dày, độc dịch ban sơ không ngừng nhỏ xuống bề mặt Hỗn Độn Châu, khiến nơi này tựa như biến thành một biển độc mênh mông, thẩm thấu toàn diện vào nội bộ linh châu.

Hỗn Độn Châu không hổ là Hỗn Độn Chí Bảo, chỉ một giọt độc dịch ban sơ vốn không đủ để luyện hóa. Một giọt, hai giọt, ba giọt... Mãi đến khi chín chín tám mươi mốt giọt độc dịch nhỏ xuống, thứ độc dịch này mới hoàn toàn thấm đẫm, triệt để luyện hóa được Hỗn Độn Châu.

Giờ phút này, Cổ Xuyên suy yếu tới cực điểm. Từ khi sinh ra đến nay, hắn chưa từng kiệt sức như thế, cảm giác như đã chạm đến cửa tử. Bởi lẽ những giọt độc dịch kia đều được ngưng tụ từ tinh huyết và bổn nguyên trong cơ thể, cực kỳ trân quý chứ không phải tự nhiên mà có.

Việc ép ra tám mươi mốt giọt độc dịch ban sơ quả thực đã lấy đi nửa cái mạng của hắn. Nếu cứ tiếp tục như vậy, e rằng chưa kịp luyện hóa xong Hỗn Độn Châu, hắn đã hao tận tinh huyết mà chết.

Dù vậy, hết thảy đánh đổi này đều xứng đáng.

"Hỗn Độn Châu!"

Đôi mắt Cổ Xuyên lóe lên tia tinh quang, hưng phấn không thôi. Sau khi luyện hóa thành công, hắn nhận ra Hỗn Độn Châu đã cùng linh hồn và thể xác mình hòa làm một thể, không thể tách rời.

Ngay khi món chí bảo này dung nhập vào thân thể, từ sâu trong Hỗn Độn Châu lập tức tuôn ra nguồn năng lượng hỗn độn khổng lồ. Luồng sức mạnh ấy như thác đổ tràn vào tứ chi bách hài, trợ giúp Thần Ma Chi Khu của hắn tiến hóa.

Cùng lúc đó, vòng xoáy hỗn độn cực lớn ở xung quanh cũng như nhận được sự dẫn dắt từ lực lượng thần bí của Hỗn Độn Châu, men theo từng lỗ chân lông trên người hắn mà chui vào bên trong. Nguồn năng lượng này so với lúc hắn thôn phệ Ngạc Ngư Ma trước kia còn hùng hậu hơn gấp mười lần.

Sự thâm hụt cơ thể do quá trình luyện hóa gây ra lập tức được bù đắp. Thân hình vốn đang khô quắt của hắn lại một lần nữa bành trướng, thậm chí đạt đến trạng thái đỉnh cao chưa từng có. Tinh khí thần trở nên vô cùng mạnh mẽ, toàn thân tỏa ra khí tức Thần Ma đáng sợ.

"Đạo khả đạo, phi thường đạo. Danh khả danh, phi thường danh. Vô danh thiên địa chi thủy, hữu danh vạn vật chi mẫu. Cố thường vô dục, dĩ quan kỳ diệu; thường hữu dục, dĩ quan kỳ kiếu. Thử lưỡng giả, đồng xuất nhi dị danh, đồng vị chi huyền. Huyền chi hựu huyền, chúng diệu chi môn."

Trong sâu thẳm ý thức của Cổ Xuyên, những lời kinh văn trong Đạo Đức Kinh vang lên theo bản năng. Đó phảng phất là âm thanh của pháp tắc, tràn ngập sức mạnh huyền diệu của Đại Đạo.

Dưới sự dẫn dắt của thứ lực lượng thần bí ấy, nguồn năng lượng hỗn độn vốn đang cuồng bạo bỗng chốc trở nên ôn hòa, bắt đầu vận chuyển theo nhịp điệu của kinh văn, thẩm thấu vào từng tế bào. Luồng năng lượng này không chỉ rèn giũa Thần Ma Chi Khu mà còn tăng cường mạnh mẽ sức mạnh linh hồn. Cổ Xuyên dần đắm chìm vào quá trình tu luyện, tu vi cũng theo đó mà tăng tiến từng chút một.

...

Thời gian tựa nước chảy mây trôi, thấm thoát đã qua một trăm kỷ nguyên.

Suốt thời gian qua, Cổ Xuyên vẫn luôn ở tại nơi tìm thấy Hỗn Độn Châu để tu hành. Thực tế, trong thế giới Hỗn Độn, đi đến đâu cũng chỉ thấy một mảnh u ám như nhau. Vì vậy, lưu lại chỗ cũ trái lại còn an toàn hơn nhờ có vòng xoáy hỗn độn bảo hộ, dù có Thần Ma nào đi ngang qua cũng không dám tùy tiện lại gần.

Đông!

Giữa không gian tĩnh lặng, Cổ Xuyên bỗng mở bừng mắt, đôi đồng tử bắn ra những đạo hào quang kinh người xuyên thủng màn sương mù hỗn độn. Hắn rốt cuộc đã tỉnh lại sau kỳ bế quan dài đằng đẳng.

"Cuối cùng cũng thôn phệ sạch sẽ năng lượng của Hỗn Độn Châu."

Cổ Xuyên cảm khái không thôi. Hắn hoàn toàn không ngờ lần bế quan này lại tiêu tốn nhiều thời gian đến vậy. Tất nhiên, trong cảm nhận của hắn, mọi chuyện dường như chỉ vừa diễn ra trong chớp mắt. Ở nơi hỗn độn này, hắn đã dần mất đi khái niệm về thời gian.

Tuy nhiên, đổi lại khoảng thời gian dài đằng đẵng đó, lợi ích hắn nhận được là vô cùng to lớn. Việc hấp thụ toàn bộ tích lũy vô số năm của Hỗn Độn Châu đã khiến tu vi của hắn nhảy vọt. Hắn ước tính thực lực hiện tại tối thiểu đã sánh ngang với Thiên Tiên cảnh, thăng tiến hẳn một đại cảnh giới so với trước đó.

"Thân thể hiện tại của ta thật quá cường đại."

Cảm nhận tình trạng bản thân, Cổ Xuyên không giấu nổi vẻ hưng phấn.

Đầu tiên, thân xác Nguyên Thủy Cổ Xà của hắn lại một lần nữa lớn mạnh. Chiều dài cơ thể đã đạt đến năm mươi triệu cây số, tăng gấp mười lần so với trước kia. Với kích thước này, hắn có thể quấn quanh Trái Đất hơn một ngàn vòng. Nếu đem so với hiện tại, Cổ Xuyên của lúc trước chẳng khác nào một sinh vật nhỏ bé.

Tất nhiên, nếu chỉ đơn thuần là to xác thì không có gì đáng nói, chẳng qua chỉ là một kẻ khổng lồ vụng về. Điểm mấu chốt là sau khi luyện hóa Hỗn Độn Châu, hắn không chỉ nhận được năng lượng mà còn nắm giữ được thứ cốt lõi nhất: Hỗn Độn pháp tắc.

Hỗn Độn pháp tắc này không giống với những mảnh vụn pháp tắc của lũ Ngạc Ngư Ma, mà là một hệ thống pháp tắc hoàn chỉnh nhất chứa đựng trong Hỗn Độn Châu.

Lợi ích mà Cổ Xuyên đạt được là không thể đong đếm. Khi luyện hóa linh châu, hắn cũng đồng thời hòa nhập toàn bộ những quy tắc này vào thân xác Nguyên Thủy Cổ Xà. Giờ phút này, cơ thể hắn quả thực xứng danh với tên gọi Hỗn Độn Chi Thể.

Sources