Chương 15: Long tộc chán nản, mở ra đại trận (2)
Chu Du nghĩ có lẽ là do Long tộc không còn chỗ dựa vững chắc nào có sức chiến đấu đỉnh cao, nên khi đối mặt với mưu tính của Thánh Nhân, họ chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.
Nhìn thấy một con Chân long từ đằng xa bơi lại, nhóm cấm vệ canh giữ trước cửa Long cung liền quỳ gối hành lễ.
"Thuộc hạ cung nghênh thái tử điện hạ!"
Chu Du ừ một tiếng rồi hóa thành Tiên thiên đạo thể, sải bước đi vào Long cung. Hắn tùy tay vung lên một đạo tạo hóa lực lượng, khiến pháp lực của tên thủ vệ có cảnh giới Thiên Tiên trung kỳ kia một trận cuồn cuộn, lập tức đột phá lên Thiên Tiên hậu kỳ.
"Tạ thái tử điện hạ ban ơn!"
Tên cấm vệ càng thêm phần cung kính.
Một tia tạo hóa lực lượng vốn không có hiệu quả lớn đến vậy, chẳng qua là do tên thủ vệ kia đã ở đỉnh cao Thiên Tiên trung kỳ từ lâu, sắp sửa đột phá. Chu Du thấy vậy nên mới tiện tay giúp gã một chút, giúp gã tiết kiệm được mấy năm tu hành.
Dưới ánh mắt nóng bỏng của tên cấm vệ, Chu Du bước vào trong Long cung.
Quy thừa tướng với tướng mạo có chút hèn mọn đã đứng chờ sẵn ở cửa. Chẳng trách hậu thế khi hình dung về Quy thừa tướng đều dùng những từ ngữ không mấy tốt đẹp.
Nói thật, tướng mạo của Quy thừa tướng đúng là không thể nhìn nổi. Theo lý mà nói, các đại năng hóa hình nếu không tuấn mỹ vô cùng thì khí chất cũng phải phi phàm. Tại sao vị Quy thừa tướng này lại có bộ dạng như thế, Chu Du cũng không tiện mở lời hỏi thẳng.
"Chúc mừng điện hạ!"
Quy thừa tướng cúi đầu, khom người chào Chu Du.
"Thừa tướng làm vậy là khách sáo rồi, ta là vãn bối, sau này vẫn cần thừa tướng chỉ điểm thêm nhiều!"
Chu Du vốn đã quen thuộc với đạo lí đối nhân xử thế. Quy thừa tướng tuy là thuộc hạ của Long tộc, thế nhưng y sở hữu tu vi Đại La Kim Tiên trung kỳ, hoàn toàn xứng đáng nhận được sự lễ ngộ này.
Nghe Chu Du nói vậy, Quy thừa tướng lộ rõ vẻ vui mừng, trong lòng cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Y thầm nghĩ, Chu Du điện hạ thật khiêm tốn, chẳng bù cho chín đứa con của Tổ Long, đứa nào đứa nấy mắt cao hơn đầu, thật không thể nói lý.
Nghĩ vậy, thái độ của Quy thừa tướng càng thêm phần kính trọng:
"Điện hạ nói vậy làm lão phu tổn thọ mất. Vừa rồi nhìn thấy điện hạ độ kiếp, lão phu cũng vô cùng lo lắng cho người!"
"Ai mà ngờ được đạo lôi kiếp cuối cùng lại là Tử Tiêu Thần Lôi. Lão phu trước đây cũng chỉ được nghe Tổ Long bệ hạ nhắc đến loại thần lôi này, quả thực uy lực vô biên. Vậy mà điện hạ lại không mất một sợi tóc, có thể thấy người chính là kẻ được thiên địa che chở!"
Quy thừa tướng không tiếc lời bày tỏ sự bái phục của mình với Chu Du.
"Lần cửu cửu hóa hình kiếp này sở dĩ hung hiểm như vậy, đều là do nghiệp lực đột nhiên giáng xuống, biến thành thiên địa sát kiếp, ta mới phải gánh chịu một vố này."
Chu Du điềm nhiên nói với Quy thừa tướng. Tuy trong lòng hắn đã sớm biết rõ ngọn ngành, nhưng hắn vẫn phải giả vờ như mới nhận ra. Dù sao hắn cũng chỉ là một kẻ mới hóa hình, không thể bộc lộ ra việc bản thân biết quá nhiều chuyện mật, tránh việc tự rước lấy họa sát thân.
"Thì ra là như vậy, vừa rồi lão phu cũng cảm nhận được nghiệp lực từ trên trời giáng xuống, nhưng không ngờ dưới sự ảnh hưởng của nghiệp lực, lôi kiếp lại có sự biến hóa kinh người như thế!"
Quy thừa tướng cũng một trận thổn thức, khẽ nhíu mày như đang suy nghĩ điều gì.
"Lượng nghiệp lực đột ngột sinh ra này, lẽ nào là do đại quân Long tộc của ta đã tiêu diệt được Phượng tộc cùng Kỳ Lân tộc, nên mới bị thiên địa bất dung sao?"
"Hay là...!"
"Ta cũng không rõ sự tình ra sao. Thừa tướng có biết tại sao lại đột nhiên xuất hiện nghiệp lực không, lẽ nào tộc ta đã xảy ra đại biến?"
Chu Du giả vờ tò mò hỏi Quy thừa tướng.
"Điện hạ cũng biết đó, Tổ Long bệ hạ cùng Chúc Long bệ hạ thống lĩnh vảy giáp chúng tộc của ta đi thảo phạt Phượng tộc và Kỳ Lân tộc, có lẽ nơi chiến trường đã xảy ra biến cố gì rồi."
Quy thừa tướng lắc đầu, y thực sự cũng không biết rõ tình hình.
Chu Du đương nhiên biết rõ cuộc chiến của tam tộc kinh thiên động địa thế nào. Vùng đất quanh Bất Chu Sơn bán kính mấy vạn dặm suýt chút nữa đã bị đánh thành đất trống, sau đó tam tộc lại bị La Hầu đánh lén, dẫn đến việc gần như toàn quân bị diệt. Thế nhưng những chuyện này hắn không cách nào nói thẳng với Quy thừa tướng được.
Còn chưa chờ hai người nói hết câu, tàn quân của Long tộc đã tháo chạy trở về Long cung.
Hai người mau chóng bước tới, từ miệng của Ngao Quảng đang chật vật trốn về mới hiểu rõ được toàn bộ sự tình.
Không sai, Ngao Quảng này chính là Đông Hải Long Vương trong hậu thế, có điều lúc này gã cũng mới chỉ có cảnh giới Thái Ất trung kỳ mà thôi.
"Tai họa, thật là tai họa lớn! Chúc Long bệ hạ đã hồn quy Hỗn Độn, Tổ Long bệ hạ cũng vĩnh viễn bị trấn áp không thể ra ngoài, vảy giáp bộ tộc của chúng ta từ nay biết phải làm sao đây?"
Nói đoạn, gã quay sang Chu Du:
"Chu Du điện hạ, xin người hãy nén bi thương!"
Quy thừa tướng hai mắt ửng hồng, y không chỉ đau thương vì cái chết của Tổ Long và Chúc Long, mà còn lo lắng khôn nguôi cho tiền đồ mờ mịt của Long tộc.
"Sao có thể như vậy được?"
Tuy rằng Chu Du đã sớm biết trước lịch sử, và biết Chúc Long có lưu lại hậu chiêu, thế nhưng phân thân của Chúc Long còn chưa biết đến khi nào mới có thể thức tỉnh. Hắn không khỏi cảm thấy sầu não thay cho vị "người cha hờ" này, dù sao vị tiện nghi lão cha này đối với hắn cũng không tệ.
Toàn thể thành viên trong Long cung đều lộ vẻ cay đắng, không biết phải làm sao.
Dù sao thì lúc này Long cung vô cùng trống vắng, toàn bộ Long tộc hiện tại chỉ còn lại lác đác bốn vị Đại La Kim Tiên, trong đó có ba vị Đại La Kim Tiên trung kỳ và một vị Đại La Kim Tiên sơ kỳ.
Số lượng này đã bao gồm cả Quy thừa tướng là Đại La trung kỳ, mà ba vị Đại La còn lại thì người nào người nấy đều mang trọng thương, vừa mới từ chiến trường trở về đã phải đi sâu vào trong Long cung để bế quan chữa trị.
Huống hồ Long tộc hiện tại ai nấy đều bị nghiệp lực quấn thân sâu sắc, việc tu hành trở nên vô cùng khó khăn, đột phá gian nan, không biết phải qua bao lâu mới có thể khôi phục lại nguyên khí. Chính vì vậy, họ mới rơi vào cảnh rắn mất đầu, lòng người bàng hoàng như hiện tại.
"Kính xin Quy thừa tướng mau chóng mở ra Long cung đại trận, tộc ta cần phải tạm thời ẩn mình để hưu sinh dưỡng tức!"
Chu Du trầm giọng nói với Quy thừa tướng.
"Điện hạ nói rất phải, để lão phu đi mở đại trận!"
Quy thừa tướng phất tay cáo từ rồi lập tức bay về phía vị trí trung tâm của Long cung đại trận.
Chẳng bao lâu sau, đại trận được kích hoạt hoàn toàn, bao phủ toàn bộ Long cung vào trong lớp màn sương mờ ảo. Kể từ giờ, nếu một tu sĩ không được đại trận lưu lại khí tức của bản thân, thì cho dù kẻ đó có đi đến đúng vị trí này của vùng biển Đông Hải, cũng tuyệt đối không thể tìm ra Long cung ở đâu.
Toàn bộ Long cung cũng theo đó mà chìm vào trong sự yên tĩnh tĩnh mịch.