Logo

[Dịch] Hồng Hoang: Yêu Hoàng? Ta Tuyệt Không Có Khả Năng Làm!

Chương 10. Chương 10: Hồng Vân đoạt kịch bản của Chuẩn Đề?

Chương 10: Hồng Vân đoạt kịch bản của Chuẩn Đề?

Nếu là người bình thường chịu ảnh hưởng thì không nói, mấu chốt là ngay cả Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề – những vị Thánh nhân tương lai – cũng bị tác động, điều này khiến Đế Tuấn không khỏi biến sắc.

Hai sư huynh đệ nhà nọ, một kẻ mặt mày khổ sở, ánh mắt chất chứa bi thương như vừa nhớ lại chuyện xưa không mấy tốt đẹp; kẻ còn lại thì gào khóc thảm thiết, trông chẳng khác gì đứa trẻ bị bắt nạt. Thứ cảm xúc tiêu cực ấy dường như có sức lây lan rất mạnh, chẳng mấy chốc đã cuốn tất cả mọi người vào trong đó.

Trong toàn đại điện, duy chỉ có Đế Tuấn và Lão Tử là giữ được sự tỉnh táo, còn Nguyên Thủy cùng Thông Thiên thì không bị ảnh hưởng quá nhiều. Nữ Oa dường như đang nghĩ đến điều gì đó, gương mặt tuyệt mỹ thoáng hiện lên nét ửng hồng.

Điều khiến Đế Tuấn không nỡ nhìn nhất chính là Phục Hi và Bạch Trạch. Hai vị đại năng vốn am hiểu thuật thôi diễn lúc này lại như nhập ma, đôi mắt nhìn chằm chằm vào sàn đại điện, tay chân múa may không ngừng, chẳng rõ đang tính toán điều gì. Hắn lắc đầu, không còn tâm trí quan tâm đến người khác mà tiếp tục tập trung nghe đạo.

Thời gian lặng lẽ trôi qua cho đến khi buổi giảng đạo lần thứ nhất tại Tử Tiêu Cung kết thúc.

"Boong! ! !"

Tiếng chuông đinh tai nhức óc vang vọng bên tai ba ngàn khách nghe đạo, đánh thức tất cả mọi người. Ngay cả Đế Giang đang nằm ngáy o o trên mặt đất cũng giật mình, suýt chút nữa là bật dậy khỏi sàn. Hồng Quân ngồi trên đài cao từ từ mở mắt, nhìn xuống chúng nhân trong điện, chậm rãi mở lời:

— Ta chấp chưởng Tạo Hóa Thần Khí, ngộ được đại đạo vô thượng, nay thuận theo Thiên đạo vì chúng sinh giảng đạo. Buổi giảng đạo đầu tiên tại Tử Tiêu Cung tới đây kết thúc.

Chưa đợi ba ngàn khách nghe đạo kịp phản ứng, ánh mắt Hồng Quân đã quét về phía Tam Thanh đang ngồi ở hàng đầu tiên:

— Thuận theo số trời, môn hạ của ta nên có mấy vị đệ tử. Tam Thanh, ba người các ngươi thân mang cơ duyên khai thiên, có thể làm đệ tử môn hạ của ta.

Lại có chuyện tốt bực này sao! Lời vừa dứt, toàn trường xao động. Ai có thể ngờ tới việc đến nghe Thánh nhân giảng đạo lại nhận được phúc phận bái sư ngay sau đó. Trong phút chốc, đôi mắt mọi người đều đỏ rực vì hâm mộ, ai nấy đều hy vọng mình sẽ là người tiếp theo được thu nạp.

Giữa đại điện lúc này chỉ có ba người là không mảy may để ý. Trước tiên là Đế Tuấn, hắn hiểu rõ Hồng Quân sẽ không thu mình làm đồ đệ nên tâm thái vô cùng bình thản. Đế Giang và Hậu Thổ thì còn dứt khoát hơn, họ vốn dĩ chẳng hề có ý định làm đệ tử của Hồng Quân. Đừng nói là Hồng Quân không thu, dù ông ta có ngỏ ý, hai người cũng sẽ khước từ. Mười hai Tổ Vu vốn là hậu duệ của phụ thần Bàn Cổ, Hồng Quân lấy tư cách gì để làm thầy của họ?

— Chúng ta bái kiến lão sư!

Đây hoàn toàn là món quà từ trên trời rơi xuống, Tam Thanh không chút do dự quỳ lạy hành đại lễ, chính thức xác lập quan hệ thầy trò.

Sau khi nhận Tam Thanh, ánh mắt Hồng Quân tiếp tục dời đi:

— Nữ Oa, ngươi là người thân mang đại cơ duyên, đại công đức, có thể nhập môn hạ của ta, làm quan môn đệ tử.

— Nữ Oa bái kiến lão sư.

Nàng không cần phải do dự, trực tiếp quỳ lạy hành lễ để định ra danh phận. Sau khi bái sư, vị trí của Nữ Oa lập tức thay đổi, nàng tiến lên ngồi ngay sau lưng Thông Thiên giáo chủ, còn Trấn Nguyên Tử và Hồng Vân bị đẩy lùi về phía sau.

— Việc này...

Đôi hảo hữu Trấn Nguyên Tử và Hồng Vân không khỏi chấn động trong lòng. Thánh nhân làm vậy là có ý gì? Chẳng lẽ ông ta không coi trọng họ? Sáu người cùng ngồi trên bồ đoàn, vậy mà Tam Thanh cùng Nữ Oa đều được bái sư, chỉ riêng hai người họ bị ngó lơ. Nếu quả thật bị Thánh nhân chê trách, mặt mũi của họ sau này biết để đâu cho hết.

Thấy Hồng Quân không có ý định thu thêm người, Hồng Vân lập tức cuống quýt:

— Lão sư, xin hãy nhìn vào nỗi khổ tu hành không dễ của đệ tử mà nhận lấy chúng con với!

Đế Tuấn đứng bên cạnh thầm nghĩ: "Cái gì thế này? Chẳng phải đây là lời thoại của Chuẩn Đề sao? Sao lại phát ra từ miệng Hồng Vân thế kia?"

Có Hồng Vân dẫn đầu, những người khác cũng nhao nhao quỳ lạy van nài. Giữa đám đông đang hỗn loạn đó, Đế Tuấn vẫn bình chân như vại ngồi yên tại chỗ, khiến hắn trở nên vô cùng nổi bật. Phía bên kia, Đế Giang và Hậu Thổ cũng giữ thái độ tương tự.

Trước sự khẩn cầu của đám đông, Hồng Quân không hề động lòng, chỉ thản nhiên gọi tên:

— Đông Vương Công, Tây Vương Mẫu.

— Đệ tử có mặt!

Bất kể Hồng Quân có thật sự muốn thu họ hay không, hai người này đã vội vàng xưng "đệ tử", hớn hở đứng dậy. Lúc này, đôi mắt Hồng Vân hoàn toàn mất đi thần sắc. Trấn Nguyên Tử khẽ lắc đầu, tuy có chút không cam lòng nhưng hắn vốn tính điềm đạm nên vẫn chấp nhận được, duy chỉ có Hồng Vân là kẻ hay suy nghĩ cực đoan thì không thể nào bình tĩnh nổi. Hắn tự hỏi tại sao Tam Thanh và Nữ Oa làm được, còn hắn thì không?

Nhìn Đông Vương Công và Tây Vương Mẫu vui vẻ nhận sắc phong cùng pháp bảo, trở thành người đứng đầu nam tiên và nữ tiên trong Hồng Hoang để quản lý chúng tiên, Đế Tuấn thầm mặc niệm cho hai kẻ xui xẻo này ba giây. Tuy nhiên, hắn cũng nhận thấy cốt truyện dường như đã bị xáo trộn. Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề không vì màn than nghèo kể khổ mà có được chỗ ngồi, Hồng Quân cũng không vì thế mà nhận họ làm ký danh đệ tử.

Ngược lại, Trấn Nguyên Tử và Hồng Vân ngồi trên bồ đoàn nhưng không được bái sư, e rằng sẽ trở thành trò cười cho cả Hồng Hoang. Trấn Nguyên Tử thì thôi, nhưng tâm tính của vị "lão hảo nhân" Hồng Vân này thực sự không được tốt cho lắm.

— Buổi giảng đạo lần đầu kết thúc, các ngươi mau chóng rời đi, không được gây mất trật tự.

Dứt lời, bóng dáng Hồng Quân liền biến mất khỏi đại điện. Đế Giang vốn đã thấy khó chịu, ngáp một cái thật dài rồi cùng Hậu Thổ rời đi ngay lập tức. Trong lòng hắn thầm nhủ, lần sau tuyệt đối sẽ không quay lại nghe lão giảng thứ đạo vô vị này nữa.

Kết thúc rồi. Đế Tuấn đứng dậy chúc mừng Nữ Oa:

— Chúc mừng đạo hữu đã được bái Thánh nhân làm thầy.

— Nếu không có đạo hữu hỗ trợ, Nữ Oa e rằng khó lòng lọt vào mắt xanh của lão sư.

Nữ Oa mỉm cười đáp lễ. Đế Tuấn nghe vậy thì vội vàng xua tay, công lao này hắn không dám nhận. Với đại cơ duyên tạo vật thành thánh của Nữ Oa, dù nàng có ngồi ở đâu thì Hồng Quân cũng sẽ thu nhận nàng mà thôi. Sự thay đổi lớn nhất thực tế nằm ở chỗ Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề. Lúc này, hai kẻ đó đang nhìn Côn Bằng với ánh mắt căm hận như muốn ăn tươi nuốt sống đối phương. Mối thù này xem như đã kết sâu.

Vì nôn nóng về bế quan, Đế Tuấn chỉ hàn huyên vài câu với Nữ Oa rồi vội vã rời đi.

— Đạo hữu dừng bước! !

Đế Tuấn vừa ra khỏi Tử Tiêu Cung, Phục Hi và Bạch Trạch đã đuổi theo gọi giật lại. Họ không gọi thì thôi, vừa nghe tiếng, Đế Tuấn lại càng chạy nhanh hơn, chỉ loáng cái đã biến mất tăm. Dừng lại cái gì chứ? Hắn thừa biết hai người này đang mưu tính điều gì.

Không muốn dây dưa thêm với Phục Hi và Bạch Trạch, Đế Tuấn nhanh chóng trở về Thái Dương Tinh. Ngay khi vào đến Kim Ô Thần Điện, hắn liền dứt khoát đóng cửa bế quan. Trong khi hắn bỏ chạy, phía sau vẫn còn không ít người đang chậm rãi bước ra, dẫn đầu chính là Tam Thanh và Nữ Oa.