Logo

[Dịch] Hủ Hóa Cầu Sinh

Chương 10. Chương 10: Thị trường giao dịch

Chương 10: Thị trường giao dịch

“Trời tối nhanh quá!”

Ánh lửa từ ngọn đèn dầu chập chờn tỏa ra, xuyên qua khung cửa sổ hư hỏng nhìn ra bên ngoài chỉ thấy một màn đêm đen kịt. Trần Lâm khẽ thở dài.

Hắn vốn định sửa sang lại cửa sổ một chút, nhưng giờ xem ra không còn cơ hội nữa. Trong giai đoạn tân thủ, đám sinh vật hủ hóa bị áp chế vào ban ngày, nhưng ban đêm thì không. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, tốt nhất không nên ra ngoài, thậm chí không nên gây ra bất kỳ động tĩnh nào.

“Ánh lửa này nói không chừng sẽ dẫn dụ những tồn tại nguy hiểm, phải nghĩ cách che chắn lại mới được.”

Trong đêm tối, ánh sáng quá rõ ràng không phải là chuyện tốt. Nếu có thể, hắn rất muốn dập tắt ngọn đèn che chở này để tiết kiệm dầu, nhưng vì không rõ hậu quả khi ngọn đèn tắt đi sẽ ra sao nên không dám mạo hiểm thử nghiệm.

Nhìn số lượng vật tư ít ỏi trong nhà, cuối cùng ánh mắt Trần Lâm dừng lại trên ba chiếc bàn lớn.

Nghĩ đoạn, hắn đem ba chiếc bàn dựng đứng lên, ghép mặt bàn lại thành hình tam giác tạo ra một không gian kín. Hắn đặt ngọn đèn vào giữa, ánh lửa vốn tỏa ra bốn phương tám hướng lập tức bị hạn chế trong không gian đó, chỉ còn chút ánh sáng hắt lên phía đỉnh.

Vẫn cảm thấy chưa đủ, hắn lấy thêm một chiếc chăn đắp lên phía trên, chỉ để lại một khe hở nhỏ cho không khí lưu thông. Vì mặt bàn khá cao nên hắn không lo lửa bén vào chăn. Như vậy, ánh đèn dầu cơ bản đã bị che khuất, chỉ còn những tia sáng yếu ớt lọt qua khe hở.

“Nếu là người chơi khác chắc chắn không dám làm thế này. Không có ngọn đèn che chở bảo hộ, độ nguy hiểm sẽ tăng vọt. Nhưng ta thì không cần bận tâm chuyện đó.”

Có Hỏa Chủng Che Chở trong người, hắn vốn không trông mong gì vào việc ngọn đèn kia sẽ cản được nguy hiểm. Quan trọng hơn là dầu thắp đã cạn, dù sinh vật hủ hóa có tới thật, ngọn đèn cũng chẳng cầm cự được bao lâu, ngược lại còn nhanh chóng tắt ngấm vì hết nhiên liệu.

“Ô... ô...”

Tiếng gió rít mỗi lúc một lớn, nghe như tiếng sói hú. Tuyết đọng trên mặt đất bị cuốn lên tạo thành màn mưa tuyết mịt mù. Nhiệt độ hạ xuống kịch liệt, cái lạnh thấu xương theo khe cửa tràn vào phòng. Trần Lâm phải mặc thêm từng lớp áo, cho đến khi khoác lên người bốn chiếc áo dày mới cảm nhận được chút hơi ấm. Đây là nhờ trong cơ thể hắn có Hỏa Chủng Che Chở hỗ trợ.

“Thời tiết quái quỷ này thật không cho người ta đường sống mà.”

Hắn còn như vậy, không hiểu những người cầu sinh khác sẽ chống chọi ra sao. Ban ngày đã ngủ một giấc nên giờ hắn rất tỉnh táo, đôi mắt chăm chú nhìn vào bóng tối ngoài cửa sổ, sẵn sàng đối phó với sự tập kích của sinh vật hủ hóa.

Trong lúc rảnh rỗi, hắn mở thị trường giao dịch lên. Ánh mắt hắn lướt qua con số người sống sót còn lại. Hắn nhớ sáng sớm nay vẫn còn hơn 8.700 người, vậy mà giờ chỉ còn lại 8.422 người!

“Hơn ba trăm người đã ngã xuống... Ngay cả ban ngày tương đối an toàn mà vẫn có bấy nhiêu người mất mạng. Với tỉ lệ tử vong này, sau đêm nay, con số chắc chắn sẽ rơi xuống dưới tám ngàn.”

Trần Lâm thầm than, chẳng biết liệu có ngày nào đó chính mình cũng sẽ trở thành một phần của những con số đã biến mất kia không.

Khác với vẻ trống trải hồi sáng, thị trường giao dịch lúc này đã náo nhiệt hơn hẳn với vô số vật phẩm được treo lên:

Dao phay rỉ sét nghiêm trọng x1

Nồi sắt hư hỏng x1

Củi mục x6.4kg

Liếc qua một lượt, tất cả đều là đồ đồng nát, nếu không phải bị ô nhiễm nặng thì cũng là mục nát hư hỏng, giá trị không đáng bao nhiêu. Đống củi mục kia coi như còn có chút tác dụng để nhóm lửa. Điều này cũng dễ hiểu, mọi người đều mới bắt đầu, cái ăn cái mặc còn chưa xong thì lấy đâu ra đồ tốt. Có món gì quý giá chắc chắn họ cũng sẽ giữ lại thay vì đem ra giao dịch.

Trần Lâm nhấn vào món đồ đầu tiên, thông tin hiện ra:

Vật phẩm: Dao phay rỉ sét nghiêm trọng x1

Mô tả: Tiếp xúc lâu ngày với khí hủ hóa nên đã mục nát hoàn toàn, không có giá trị sử dụng.

Người bán: Lý Khải

Điều kiện hối đoái: 100g thực phẩm ô nhiễm nhẹ.

Lời nhắn: Đói lả rồi, đại lão nào rủ lòng thương cho miếng ăn đi, 50g cũng được, có thể kết bạn để trao đổi trực tiếp.

Cũng giống như thị trường giao dịch trong các trò chơi khác, Trần Lâm định tắt đi thì chợt nhận ra dưới phần nhắn lại của người bán còn có rất nhiều bình luận của những người chơi khác.

“Một đống rác rưởi mà cũng đòi đổi lấy thức ăn? Mơ ngủ à?”

“Tôi cũng sắp chết đói rồi, có vị đại lão nào làm ơn ban phát chút đồ ăn không?”

Lời nhắn rất nhiều, phải đến hàng trăm câu với đủ mọi nội dung. Trần Lâm thấy vậy liền sáng mắt lên.

“Hóa ra người cầu sinh có thể tùy ý để lại lời nhắn? Thú vị thật, chẳng phải đây chính là một diễn đàn biến tướng sao?”

Trần Lâm lập tức nghĩ ra công dụng của chức năng này. Trò chơi hiện tại chưa có kênh chat thế giới hay khu vực, người chơi muốn nắm bắt tình hình của nhau hay trao đổi thông tin là cực kỳ khó khăn. Giờ có chỗ để lại lời nhắn, mọi chuyện đã khác.

Hắn tiếp tục đọc các bình luận bên dưới để tìm kiếm thông tin hữu ích. Tiếc là đa số mọi người mới chỉ thăm dò quanh quẩn, chẳng có tin tức gì thực sự giá trị.

Đúng lúc đang định xem tiếp, Trần Lâm bỗng nghe thấy tiếng động lạ. Hắn lập tức thoát khỏi giao diện thị trường, đưa mắt nhìn ra cửa sổ. Trong tiếng gió gào rít ẩn hiện tiếng “phập phập” của cánh chim đập vào không khí. Ngay sau đó, một mùi hôi thối nồng nặc sộc tới. Hắn nhìn thấy một khuôn mặt rữa nát, không có lớp da, chỉ còn huyết nhục đỏ hỏn dán chặt vào mặt kính cửa sổ.

Chính là con quái điểu tối qua!

“Quả nhiên nó lại tới!”

“Đã đến rồi thì đêm nay đừng mong chạy thoát.”

Trần Lâm không hề bất ngờ hay sợ hãi, trái lại ánh mắt còn lộ ra vẻ hung dữ. Hôm qua vì cơ thể quá suy nhược nên hắn đã để sổng mất nó, hôm nay tuyệt đối sẽ không có chuyện đó xảy ra.

Con quái điểu nhìn chòng chọc vào Trần Lâm qua lớp cửa. Có lẽ ký ức về ngọn lửa tối qua vẫn còn gây ám ảnh nên nó chưa dám manh động ngay. Trần Lâm cũng đứng im, lặng lẽ quan sát đối phương. Rất nhanh, hắn nhận ra một điều lạ lùng khiến bản thân kinh ngạc.

“Huyết nhục trên người súc sinh này lại mọc ra rồi?”

Hắn nhớ rất rõ tối qua dưới tác động của ánh đèn và hỏa cầu, con quái điểu đã bị trọng thương, thịt thối rụng xuống từng mảng. Vậy mà giờ đây, ngoại trừ khuôn mặt người chưa hoàn toàn hồi phục, những chỗ khác thịt thối đã mọc lại như cũ.

“Sinh vật hủ hóa còn có khả năng tái sinh sao?”

Nếu là huyết nhục khỏe mạnh, việc khôi phục thần tốc trong một ngày có thể giải thích bằng các yếu tố siêu nhiên của thế giới này. Nhưng đây là thịt thối, làm sao mà hồi phục được? Trần Lâm nghĩ mãi không thông.

Không để hắn có thêm thời gian suy nghĩ, dường như đã vượt qua nỗi sợ hãi ánh lửa tối qua, con quái điểu rốt cuộc không nhẫn nhịn nổi nữa. Nó đột ngột cất tiếng kêu sắc lạnh, vỗ cánh bay ngược ra phía sau.

“Lại định dùng chiêu cũ!”

Trần Lâm quá hiểu ý đồ của nó. Hắn chuẩn bị ra tay, cửa sổ đã hư hại một phần vì súc sinh này, hắn không muốn những cánh cửa còn lại bị nó phá nát hoàn toàn.