Chương 7: Thái Hòa Điện giằng co (2)
“Hoàng thượng! Mau xử tử hắn! Hắn đã nhập ma rồi!” Nam Cung Ngọc Nhi thét lên. Trong mắt nàng thoáng qua một tia sợ hãi, như thể đây là lần đầu tiên nàng thực sự biết đến vị Đại hoàng tử này.
“Nghịch tử! Ngươi dám...” Hoàng đế giận dữ run người.
“Đừng có mở miệng ra là nghịch tử. Khi mụ độc phụ này sai Quốc sư hạ độc phá hỏng căn cơ võ đạo của ta, ông lại giả vờ như không biết. Hôm nay, Tô Hàn ta tuyên bố tại đây, kẻ nào muốn hại ta, ta sẽ giết kẻ đó. Các người cứ việc thử xem.” Tô Hàn cười lạnh.
“Đại nghịch bất đạo! Thật là đại nghịch bất đạo!” Có người lẩm bẩm trong sợ hãi.
Đúng lúc này, mấy bóng người vội vã tiến vào đại điện. Một người trong đó vừa thấy thi thể Tô Bác liền gầm lên đau đớn: “Bác nhi của ta!”
Thần Võ Hầu nhìn thi thể con trai, nước mắt giàn giụa. Sau đó, ông ta quay phắt lại, nhìn Tô Hàn bằng ánh mắt oán độc: “Đại hoàng tử, con trai ta có thù oán gì với ngươi mà ngươi lại hạ độc thủ như vậy!”
Khí tức của một cường giả Thai Tức cảnh cửu trọng trên người Thần Võ Hầu dao động kịch liệt, dường như có thể bạo phát bất cứ lúc nào.
“Hắn muốn giết ta, nên ta giết hắn. Chỉ đơn giản vậy thôi.”
Thần Võ Hầu nghe xong, sắc mặt tái nhợt vì giận. Ngay lập tức, một tên tùy tùng thân tín lao vọt về phía Tô Hàn. Đó là một võ giả Nhục Thân cảnh thập trọng, toàn lực xuất thủ khiến khí thế mạnh mẽ như một mãnh thú hình người.
“Thần Võ Hầu xin hãy bình tĩnh!”
“Nơi này là triều đình, không được hành hung!”
Đám quần thần ngoài miệng thì khuyên can nhưng trong mắt lại lóe lên tia độc ác. Nhục Thân cảnh thập trọng đối đầu với Nhục Thân cảnh nhất trọng, kết quả đã quá rõ ràng. Thần Võ Hầu lạnh lùng đứng nhìn, hoàn toàn không có ý định gọi thuộc hạ quay lại.
“Nhục Thân cảnh thập trọng? Đến đúng lúc lắm!”
Tô Hàn cười dài, cắm mạnh Phương Thiên Họa Kích xuống đất rồi lao thẳng về phía đối phương.
“Chết đi!!” Tên tùy tùng gầm lên, tung ra cú đấm mang theo vạn cân lực đạo, muốn nghiền nát Tô Hàn thành thịt vụn.
“Người chết là ngươi mới đúng!”
Ánh mắt Tô Hàn lóe lên sát ý. Hắn không hề né tránh, trực tiếp tung một quyền đối chọi trực diện với nắm đấm của đối phương.
Rắc!
Cánh tay của tên tùy tùng gãy lìa ngay lập tức.
“Làm sao có thể?” Thần Võ Hầu sững sờ. Tô Âm và đám con cháu hoàng tộc đều trợn tròn mắt kinh hãi. Quần thần trong điện cũng không khỏi rúng động, chẳng phải võ công của Đại hoàng tử đã bị phế rồi sao?
Ngay cả Hoàng đế ngồi trên long ỷ cũng ngẩn người, ánh nhìn dành cho Tô Hàn thay đổi liên tục. Tô Hàn không dừng lại, thừa cơ xông tới bồi thêm một quyền vào đầu đối phương. Nếu trúng đòn này, tên kia chắc chắn mất mạng.
“Đại hoàng tử, Hoàng hậu nói không sai, ngươi thực sự đã nhập ma.”
Kèm theo tiếng quát lạnh lùng là một luồng khí tức khủng bố ập đến. Tô Hàn cảm nhận được nguy hiểm, lập tức lùi lại một bước. Ngay vị trí hắn vừa đứng, sàn điện bị chân khí chém ra một vết rách dài hơn một trượng. Cùng lúc đó, một trung niên mặc tử bào chậm rãi bước vào.
“Nam Cung Việt!” Tô Hàn nhìn chằm chằm người vừa tới.
Đó chính là đại ca của Nam Cung Ngọc Nhi - Quốc sư Tô Quốc Nam Cung Việt, một cường giả Thai Tức cảnh thập trọng. Đòn đánh vừa rồi rõ ràng là muốn lấy mạng hắn. Nếu là Tô Hàn của trước kia, hẳn đã đầu lìa khỏi cổ.
Tên tùy tùng của Thần Võ Hầu thấy mình vừa thoát chết thì mặt cắt không còn giọt máu, lầm lũi lui về sau lưng chủ tử.
“Đại ca, mau giết hắn đi!” Nam Cung Ngọc Nhi hét lên.
Nam Cung Việt nghe vậy nhưng không lập tức động thủ, ngược lại có chút kiêng dè liếc nhìn lão giả.
“Nghịch tử, ngươi hôm nay đả thương Tô Chỉ Nguyên, giết Tô Bác, lại còn giết cả đại thần triều đình, ngươi vẫn chưa biết tội sao?” Hoàng đế lạnh giọng hỏi.
Bên cạnh Tô Chỉ Nguyên lúc này xuất hiện một trung niên khác. Ông ta cùng vào điện với Thần Võ Hầu nhưng bình tĩnh hơn nhiều, vì con trai ông ta chỉ bị gãy một chân. Người này chính là Tứ vương gia của Tô Quốc.
“Hoàng đế, Tô Hàn tuy ra tay có phần quyết liệt, nhưng xét về đúng sai, lão hủ cho rằng hôm nay hắn không sai.” Lão giả đột nhiên lên tiếng.
Hoàng đế ngẩn ra: “Lão tổ, người không phải đến để làm chứng cho bọn người Tô Bác sao?”
“Ngược lại, lão hủ đến đây là để làm chứng cho Tô Hàn.” Lão giả thản nhiên đáp.
Sắc mặt Thần Võ Hầu biến đổi. Là người hoàng tộc, ông ta biết rõ lai lịch không tầm thường của lão giả này. Nếu lão đã mở miệng bảo đảm, thù giết con e là khó báo. Các đại thần cũng xao động, vội vàng can ngăn: “Không thể được! Đại hoàng tử giết hại đồng tộc và đại thần, nhất định phải xử tử!”
“Lão tổ, lời này giải thích thế nào?” Hoàng đế nghi hoặc.
“Kẻ muốn giết người phải có giác ngộ bị người giết.” Lão giả cười nhạt. “Tô Bác đã hạ thủ trước với Tô Hàn tại Võ Khố, vậy Tô Hàn giết hắn thì có gì sai?”
“Nếu quả thật Tô Bác ra tay trước, vậy Tô Hàn... quả thực không sai.” Hoàng đế trầm ngâm.
“Thánh thượng!” Thần Võ Hầu đau đớn kêu lên.
“Tuy nhiên,” Hoàng đế đổi giọng, “Tô Hàn ngang nhiên giết đại thần ngay trước mặt trẫm, tội này lão tổ nghĩ sao?”
Nam Cung Ngọc Nhi, Tô Âm và Lâm Huân Nhi nghe vậy liền lộ vẻ vui mừng. Nam Cung Việt cũng nhìn lão giả với vẻ chế giễu.
“Điểm này hắn quả thật đã làm sai.” Lão giả gật đầu. “Nếu là lão hủ, lão hủ sẽ nhẫn nhịn một thời gian, sau đó mới âm thầm tìm đến tận nhà giết sạch cả họ nhà hắn.”
Bầu không khí trong Thái Hòa Điện lập tức đông cứng lại. Hoàng đế dở khóc dở cười, vị lão tổ này tính tình vẫn hung bạo như xưa.
“Thế nhưng, nếu hắn đã phạm sai lầm trước mặt bàn dân thiên hạ, thì cũng cần phải có lời giải thích.” Lão giả mỉm cười, lấy từ thắt lưng ra một miếng ngọc bội đưa cho Hoàng đế. “Đây là vật mà gia gia ngươi năm xưa đưa cho lão hủ, nói rằng miếng ngọc này có thể miễn trừ bất kỳ tội danh nào. Lão hủ vốn định để dành cho hậu bối, nhưng ai ngờ sống lâu đến vậy mà vẫn cô đơn không con cái, nay liền tặng nó cho Tô Hàn.”