Chương 14: Địa Phủ thăng cấp, bước vào Quỷ Tướng
Đêm khuya.
Một phong công văn khẩn cấp được đưa đến tổng bộ Ngự Quỷ Sư.
Người nhận phong thư này là Tiết Đinh Sơn, hội trưởng tổng bộ. Hắn là Ngự quỷ sư duy nhất trong cảnh nội thành Nam Uyên đạt đến Tiên Thiên cảnh đỉnh phong, cũng là người có tu vi cường đại nhất nơi này.
Thế nhưng, ngay khi nhận được công văn, sắc mặt Tiết Đinh Sơn trong nháy mắt đại biến. Vốn đang nghỉ ngơi trong phòng, hắn ngay cả giày cũng không kịp xỏ, vội vã chạy thẳng đến phòng họp.
Đi theo sau hắn còn có hai vị phó hội trưởng cùng sáu vị đại trưởng lão. Toàn bộ cao tầng của tổng bộ Ngự Quỷ Sư, phàm là người có tu vi từ Tiên Thiên cảnh trở lên hầu như đều bị triệu tập tới đây.
Dưới những ánh mắt nghi hoặc của mọi người, cùng với vẻ mặt thâm trầm của Tiết Đinh Sơn, phong công văn kia chậm rãi được mở ra.
"Đại Mãng sơn... bị diệt!"
Tiết Đinh Sơn gằn từng chữ thốt ra một câu. Dù đây không phải lần đầu tiên xem phong công văn này, dù lúc vừa nhận được đã nhiều lần xác nhận lại, thế nhưng khi nhắc đến chuyện này, tâm thần hắn vẫn không nhịn được mà run rẩy.
Những người có mặt tại đó đồng tử đều co rụt lại, chấn động khôn cùng. Cơn buồn ngủ cùng sự nghi hoặc vừa rồi trong phút chốc tan biến sạch sành sanh, thay vào đó là sự kinh ngạc đến mức không thể tưởng tượng nổi.
"Ngài nói cái gì?"
"Đại Mãng sơn bị diệt sao?"
Một vị trưởng lão bỗng nhiên đứng bật dậy, khó lòng tin nổi mà thốt lên: "Chuyện này làm sao có thể? Thủ lĩnh Đại Mãng sơn chính là quỷ vật đạt tới Quỷ Binh cảnh đỉnh phong!"
"Chúng ta vây quét mấy chục năm còn không thể tiêu diệt được chúng, sao có thể đang yên đang lành lại bị diệt môn?"
Không riêng gì vị trưởng lão này, mỗi một Ngự quỷ sư có mặt ở đây đều bàng hoàng vô cùng. Bọn họ đã đối đầu với lũ quỷ vật Đại Mãng sơn suốt mấy chục năm, quá rõ ràng thực lực của Trương Bình đáng sợ đến mức nào. Một con ác quỷ Quỷ Binh cảnh đỉnh phong, lại thêm mấy trăm quỷ vật dưới trướng, thế lực to lớn như vậy làm sao có thể bị xóa sổ chỉ trong một đêm?
"Lẽ nào là người từ kinh thành phái tới?"
Người vừa lên tiếng là một thiếu nữ có vóc dáng uyển chuyển, dung mạo tuyệt mỹ. Nàng tên Vương Vũ Tình, là một trong sáu đại trưởng lão của tổng bộ. Dù mới ngoài hai mươi tuổi, nàng đã sở hữu tu vi Tiên Thiên cảnh, là ngôi sao mới duy nhất trở thành trưởng lão ở độ tuổi trẻ như vậy tại Nam Uyên thành.
"Không, không thể nào."
Nghe nàng nói, Tiết Đinh Sơn lắc đầu: "Ta đã phái người hỏi thăm, phía kinh thành xác nhận không phải do bọn họ làm. Hơn nữa, gần đây quỷ triều sắp tới, nhân thủ các nơi đều thiếu hụt nghiêm trọng, bọn họ sao có thể điều người tới đây?"
"Lẽ nào là..." Vương Vũ Tình dường như sực nhớ ra điều gì, đột nhiên nói: "Là người của Địa Phủ làm?"
"Địa Phủ?"
"Đúng vậy." Vương Vũ Tình gật đầu tiếp lời: "Gần đây, khắp nơi trong thành Nam Uyên đều có lời đồn về việc quỷ sai phá án. Trước có quỷ sai ở Bạch gia, sau có Vô Thường ở Duyệt Lai khách sạn, tất cả đều nhân danh Âm Tào Địa Phủ mà hành sự. Ta suy đoán, lần này Đại Mãng sơn bị diệt rất có khả năng cũng liên quan đến cái gọi là Địa Phủ này!"
Giọng nói lành lạnh của Vương Vũ Tình vang lên khiến nhiệt độ trong phòng họp như đột ngột hạ thấp. Mọi người đều cảm thấy sau lưng có luồng âm phong thổi qua, da gà dựng đứng.
Sắc mặt Tiết Đinh Sơn biến hóa không ngừng. Thú thật, ban đầu hắn không tin vào sự tồn tại của những thần linh này. Nhưng việc có thể khiến toàn bộ quỷ vật Đại Mãng sơn triệt để tan biến chỉ trong một đêm, thậm chí ngay cả sát khí tích tụ mấy trăm năm trên ngọn núi cũng không còn sót lại chút gì... thủ đoạn như vậy, e rằng chỉ có thần linh mới làm được.
Chẳng lẽ, Âm Tào Địa Phủ trong truyền thuyết thật sự hiện hữu?
Tiết Đinh Sơn cau mày suy tư một hồi rồi trầm giọng ra lệnh: "Bất kể chuyện này có phải do Địa Phủ làm hay không, thực lực của đối phương chắc chắn sâu không lường được. Khoảng thời gian này, hãy lệnh cho Ngự quỷ sư trong thành tăng cường tuần tra. Một khi phát hiện có điều gì bất thường, lập tức báo cáo về tổng bộ!"
Mọi người đồng loạt gật đầu, ghi nhớ lời dặn của Tiết lão vào lòng.
Ngay khi buổi họp sắp kết thúc, Tiết lão bỗng gọi: "Đúng rồi, Vũ Tình."
"Ngày hôm qua ta nhận được công văn từ Thanh Sơn thành, nói rằng tên quỷ đồng thủ lĩnh ở Âm Sát cốc dường như sắp đột phá Quỷ Tướng."
Vương Vũ Tình hơi ngẩn ra, trong đôi mắt đẹp loé lên tia tinh mang: "Cuối cùng cũng sắp đột phá rồi sao."
Từ mấy năm trước, tên quỷ đồng đầu lĩnh kia đã có thực lực tiếp cận Quỷ Tướng, chỉ vì thiếu chút thời cơ nên mới chậm trễ chưa thể thăng cấp.
Tiết lão tiếp tục: "Vũ Tình, quỷ linh của ngươi có thực lực mạnh nhất ở đây, phối hợp cũng ăn ý nhất. Một khi tên quỷ đồng kia có dấu hiệu không ổn, ngươi hãy trực tiếp ra tay chém giết, triệt để trấn áp hắn trước khi kịp bước vào Quỷ Tướng cảnh. Bằng không, để hắn đột phá thành công thì sẽ rất phiền phức."
"Rõ!" Vương Vũ Tình gật đầu, ánh mắt hiện lên vẻ kiên định.
Âm Tào Địa Phủ, Thiên Tử điện.
Trần Thất Dạ đang ngồi xếp bằng trên vương tọa, chuẩn bị sử dụng điểm công đức để thăng cấp Địa Phủ. Sau khi tiêu diệt quỷ vật ở Đại Mãng sơn, điểm công đức của hắn đã tích lũy được hơn mười tám vạn, thừa sức để nâng cấp.
Nghĩ đoạn, Trần Thất Dạ trực tiếp ra lệnh: "Thăng cấp!"
"Keng, Địa Phủ đang trong quá trình thăng cấp..."
"Chúc mừng ký chủ, Địa Phủ đã tăng lên cấp trung!"
Ngay sau tiếng thông báo của hệ thống, một luồng khói đen nồng đậm nhất thời cuộn trào, bao phủ lấy từng tấc đất của Âm Tào Địa Phủ. Trong khoảnh khắc, quỷ khí tại đây bỗng chốc trở nên đậm đặc hơn gấp mười lần.
"Keng, xây dựng Uổng Tử thành thành công!"
"Xây dựng Vong Xuyên hà thành công!"
"Xây dựng cầu Nại Hà thành công!"
"Xây dựng Tiễn Đao địa ngục, Thiết Thụ địa ngục thành công!"
Tiếng hệ thống vừa dứt, tại một góc của địa giới, quỷ khí cuồn cuộn mãnh liệt. Một tòa thành trì nguy nga bàng bạc đột ngột hiện ra giữa làn sương mù âm u. Thành trì này rộng tới mấy vạn mẫu, tựa như một con viễn cổ cự thú khổng lồ nằm rạp giữa lòng Địa Phủ.
Trên tấm biển treo tại thành lâu, ba chữ lớn u ám đập vào mắt: Uổng Tử Thành.
Uổng Tử Thành là nơi cư ngụ của các vong hồn tại cõi âm. Bên trong thành không thiếu thứ gì, sinh hoạt giống hệt dương gian. Đứng trên thành lâu, vong hồn có thể nhìn thấy tình cảnh của người thân nơi trần thế, cũng có thể chứng kiến kẻ mưu hại mình bị báo ứng, từ đó an ủi oán hận trong lòng.
Phía trước Uổng Tử thành là một cây cầu đá lớn toát ra tử khí, chính là cầu Nại Hà. Phía dưới cầu, một dòng sông màu máu đang cuộn sóng dữ dội, bên trong đầy rẫy rắn rết, sâu bọ, mùi tanh hôi xộc thẳng vào mũi, dường như có thể cắn xé bất kỳ vong hồn nào rơi xuống.
Con sông này mang một cái tên thê lương mà diễm lệ: Vong Xuyên hà.
Tương truyền, nếu ai muốn kiếp sau vẫn nhìn thấy người mình yêu nhất, kẻ đó có thể không uống canh Mạnh Bà nhưng bắt buộc phải nhảy xuống Vong Xuyên hà. Phải chịu đựng ngàn năm hành hạ thống khổ trong dòng nước ấy mới có cơ hội chuyển thế đầu thai. Trong ngàn năm đó, kẻ ấy có thể thấy người thương đi qua cầu, nhưng lời nói không thông, mình thấy người mà người chẳng thấy ta.
Suốt ngàn năm đằngẵng, kẻ dưới sông nhìn người trên cầu đi qua hết lần này đến lần khác, uống hết bát canh này đến bát canh khác. Vừa mong người đừng uống canh để không quên mình, lại vừa sợ người không chịu nổi nỗi khổ ngàn năm dưới dòng Vong Xuyên.
Nếu sau ngàn năm tâm niệm không đổi, vẫn nhớ rõ chuyện tiền trần, kẻ đó sẽ được trở lại nhân gian tìm kiếm người xưa.
Nhìn những kiến trúc mới của Địa Phủ, Trần Thất Dạ khẽ nhếch môi, lộ ra vẻ hài lòng.
Cùng lúc hệ thống thăng cấp, một luồng quỷ khí cực kỳ nồng đậm lặng lẽ lan tỏa, thấm đẫm toàn bộ Âm Tào Địa Phủ. Dưới sự bao phủ của luồng năng lượng này, phàm là âm sai thuộc Địa Phủ đều cảm thấy tu vi tăng vọt, sức mạnh cuồn cuộn tràn vào cơ thể.
Đầu tiên là nhóm âm binh của Bạch Thanh Tùng, thực lực của tất cả đều tăng vọt một đại cảnh giới, từ Quỷ Binh cảnh tiến thẳng lên Quỷ Tướng. Tiếp đó là Hắc Bạch Vô Thường, cả hai đều đột phá lên tới Quỷ Vương cảnh.
Cuối cùng là Trần Thất Dạ. Với thân phận Âm Thiên Tử, sự thăng tiến của hắn là rõ rệt nhất. Từ Quỷ Binh cảnh tầng ba, hắn trực tiếp nhảy vọt lên Quỷ Tướng cảnh cửu trọng thiên, chỉ còn cách Quỷ Vương đúng một bước chân duy nhất.