Chương 9: Trò chơi xuất hiện lỗi!
Cố Phàm liếc nhìn thông báo hiện lên ở góc tầm mắt.
(Địa Ngục Quỹ Tích đã thu hoạch được 482.916 giá trị cảm xúc tiêu cực!)
Theo lượng người chơi đổ xô vào, giá trị cảm xúc tiêu cực bắt đầu tăng trưởng điên cuồng, so với trước đó đã tăng lên gấp trăm lần, nhưng đây mới chỉ là khởi đầu.
Rõ ràng, buổi quảng bá của Đinh giảng sư vô cùng thành công, tỉ lệ chuyển đổi lưu lượng trên các nền tảng rất khả quan. Theo đà này, giá trị cảm xúc tiêu cực thu thập được chắc chắn sẽ vượt mức ngàn vạn, thậm chí có khả năng chạm mốc hai ba mươi triệu.
Tuy nhiên, số liệu doanh thu của trò chơi lại thảm hại vô cùng.
Tính đến hiện tại, phương án marketing của Lilith đã mang về hơn một triệu lượt nhấp chuột hiệu quả và hơn một trăm ngàn người chơi thực tế. Nói cách khác, đã có hơn một trăm ngàn người tải và trải nghiệm trò chơi trong một khoảng thời gian ngắn.
Thế nhưng, doanh số bán ra lúc này chỉ vỏn vẹn 167 bản.
Cố Phàm không chắc con số này có tăng lên được hay không, nhưng hắn xác định nó vẫn còn không gian để giảm xuống. Bởi lẽ hình thức thu phí của Địa Ngục Quỹ Tích rất kỳ quặc: người chơi được miễn phí trải nghiệm trong vòng 2 giờ, sau đó nếu thấy hài lòng mới phải trả tiền.
Người bình thường chắc chắn sẽ không xuống tiền trước khi chơi thử.
Nhưng thế gian rộng lớn, chuyện lạ gì cũng có. Trong số hơn một trăm ngàn người kia, vẫn có vài "phú gia" vừa nhìn thấy hình ảnh hoặc nghe streamer giới thiệu là đã thẳng tay mua đứt.
Song, khi chân tướng của trò chơi bị vạch trần, hạng người chưa chơi đã mua này chắc chắn sẽ ngày càng ít đi. Thậm chí, những người đã mua cũng rất có thể sẽ yêu cầu hoàn tiền trong vòng một tuần tới.
Cho dù tính toán lạc quan nhất, giả sử cuối cùng có hai ngàn người mua, thì sau khi chia hoa hồng cho các nền tảng, công ty Nghịch Thiên Đường cũng chỉ thu về hơn hai mươi ngàn tệ ít ỏi.
Mà 5% hoa hồng chia cho Cố Phàm cũng chưa đầy một ngàn tệ.
Đáng sợ hơn là, tài nguyên mỹ thuật do địa ngục trực tiếp cung cấp, còn tiền mua bản mẫu và các công năng là do Lilith bỏ vốn. Nếu tính cả những chi phí đó vào, trò chơi chắc chắn lỗ vốn nặng, Cố Phàm tự nhiên sẽ không được chia một đồng tiền thưởng nào.
Lúc này Lilith đang rất vui vẻ, nàng lén liếc nhìn Cố Phàm, tâm tình càng thêm hưng phấn. Cố Phàm đang ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế nhỏ, vẻ mặt dại ra, thần sắc ảm đạm, rõ ràng là đã chấp nhận số phận.
Một Lilith hân hoan và một Cố Phàm "đau khổ" đều không nói gì, cả hai tiếp tục theo dõi buổi trực tiếp.
Rất nhanh sau đó, thời gian quảng bá của Đinh giảng sư chỉ còn lại mười phút cuối cùng.
Trong suốt một giờ năm mươi phút vừa qua, Đinh giảng sư đã vô số lần ngã xuống dưới họng súng của ác ma. Nhưng vì để hoàn thành nhiệm vụ bên A giao phó, hắn vẫn phải cắn răng kiên trì.
Sau khi kết thúc một ván đối kháng trực tuyến, Đinh giảng sư lần nữa quay lại chế độ chơi đơn để đối đầu với con Địa Ngục Liệt Ma. Đấu một lúc, hắn lại chuyển sang chế độ mạng để bắn nhau với máy (bot). Cứ thế lặp đi lặp lại ba bốn lần.
Nhưng dù cố gắng thế nào, hắn vẫn không tìm thấy điểm nào thú vị ở trò chơi này.
Trong khoảng thời gian đó, Đinh giảng sư cũng đã thử hóa thân thành ác ma một lần, nhưng điều đó không làm hắn vui vẻ hơn, trái lại càng khiến hắn khẳng định rằng nhà thiết kế trò chơi này thực sự nên đi bệnh viện tâm thần.
Phe ác ma có thể lựa chọn những đại ác ma với lượng máu lên tới 2000 điểm, lại được trang bị vũ khí hủy diệt như Gatling Hỏa Địa Ngục, Trọng Pháo Thiên Khải. Phe nhân loại hoàn toàn không có lấy một tia hy vọng chiến thắng.
Đến cuối cùng, Đinh giảng sư và các người máy cũng từ bỏ ý định chơi nghiêm túc. Họ chẳng thèm tấn công kho lương hay để tâm đến lũ ác ma nữa, thay vào đó, những người chơi phe nhân loại bắt đầu tự tìm niềm vui với nhau.
Họ bật chế độ sát thương đồng đội và bắt đầu đấu súng loạn xạ.
Đinh giảng sư cũng đã triệt để buông xuôi. Hắn buộc phải thừa nhận lần quảng bá này thất bại hoàn toàn, nhưng đó không phải lỗi của hắn, mà là do bản thân trò chơi có vấn đề. Mười phút cuối cùng, hắn chẳng buồn làm gì, chỉ cùng đám người máy bắn vài phát súng vu vơ cho hết giờ.
Đinh giảng sư vác khẩu súng ngắm AWP, đi loanh quanh trong sân để tìm kiếm "nạn nhân" tiếp theo.
"Các anh em nhìn kỹ nhé, tôi chỉ biểu diễn một lần duy nhất thôi. Thế nào gọi là thiên tài xạ thủ, thế nào gọi là vẩy súng!"
Đột nhiên, một tên người máy thò đầu ra từ góc cua phía trước không xa.
"Chính là ngươi!"
Đinh giảng sư ngay lập tức bắt được vị trí, chuẩn bị dùng một cú vẩy súng đẹp mắt để kết thúc trận đấu. Hắn mở ống ngắm AWP, vừa nổ súng vừa nhanh chóng di chuyển tâm về phía góc tường nơi tên người máy vừa xuất hiện.
"Đoàng!"
Tuy nhiên, phản xạ của người máy cũng rất tốt, nó đã kịp rụt đầu lại sau góc cua ngay trước khi Đinh giảng sư bóp cò.
"Chậc! Huynh đệ, đừng chạy chứ!"
Cú vẩy súng vốn dựa vào phản xạ bản năng, tâm súng của Đinh giảng sư vô thức đuổi theo bóng dáng đối phương, nhưng vào khoảnh khắc nổ súng, hắn đã dự cảm phát này sẽ hụt. Bởi lẽ người máy đã trốn sau bức tường, viên đạn chắc chắn sẽ găm vào vách đá.