Chương 14: Quỷ Thủ đối đầu Quỷ Xe Đẩy
Đường Vũ hít sâu một hơi. Hắn vốn không có nhiều kinh nghiệm thực chiến, dù đã nghiền ngẫm cuốn "Sổ tay kinh nghiệm Ngự Quỷ Giả" nhiều lần, nhưng lúc này vẫn không tránh khỏi căng thẳng.
Chỉ cần một chút sơ sảy thôi cũng đủ để đánh đổi bằng mạng sống, mà hắn thì chưa muốn chết. Trở thành Ngự Quỷ Giả giúp cơ thể hắn có sức chống chịu tốt hơn khi đối mặt với lệ quỷ tấn công, không dễ dàng bị kết liễu trong một đòn như người bình thường. Tuy nhiên, nếu chịu phải công kích quá mạnh mà không được cứu chữa kịp thời, kết cục sau cùng vẫn chỉ là cái chết.
"Bắt đầu đi!"
Đường Vũ trầm giọng nói. Câu này hắn dành để nhắc nhở quản lý đại sảnh chứ không phải để tự cổ vũ bản thân.
Quản lý đại sảnh gật đầu thật mạnh, hai tay siết chặt bình chữa cháy, sẵn sàng tư thế ứng chiến.
Ngay sau đó, Đường Vũ ném hai chiếc điện thoại xuống đất. Hai cánh tay quỷ đen kịt từ bên trong thò ra khiến người quản lý kinh hồn bạt vía. Y hiểu rõ, nếu bị đôi Quỷ Thủ này tóm được, bản thân chắc chắn không có đường sống.
Chuẩn bị xong xuôi, Đường Vũ dứt khoát chộp lấy chiếc xe đẩy thức ăn. Ngay lập tức, một luồng âm khí lạnh thấu xương tràn vào khiến cơ thể hắn cứng đờ như tượng băng, không cách nào cử động nổi.
Hắn kinh hãi nhận ra, dù đã là Ngự Quỷ Giả, nhưng trước sức mạnh này, hắn vẫn bị áp chế hoàn toàn.
Cùng lúc đó, trước mắt hắn hiện ra hình ảnh một gã thanh niên mặt mày tái nhợt, khắp người găm đầy dao nĩa. Ngay cả đôi mắt cũng bị đâm xuyên, máu đen rỉ ra từ những vết thương khiến gã trông chẳng khác nào một con nhím người.
Cũng may, Đường Vũ cảm nhận được mình vẫn có thể điều khiển Màn Ảnh Quỷ. Tuy cơ thể bị trói buộc nhưng ý niệm của hắn thì không. Ngay khoảnh khắc Quỷ Xe Đẩy xuất hiện, hắn lập tức ra lệnh cho Quỷ Thủ lao vào tấn công.
"Bành! Bành! Bành!"
Đôi Quỷ Thủ giống như nắm đấm của chính Đường Vũ, liên tục nện xuống Quỷ Xe Đẩy. Dưới những cú đấm cuồng bạo, Quỷ Xe Đẩy bị đè chặt xuống sàn nhà mà nện.
Từng cú đấm trực diện khiến dao nĩa trên người lệ quỷ văng tung tóe. Tuy nhiên, cảnh tượng kinh hoàng này chỉ có mình Đường Vũ nhìn thấy.
Ở góc độ của quản lý đại sảnh, y chỉ thấy Đường Vũ đang điều khiển đôi Quỷ Thủ đấm điên cuồng vào không trung, hoàn toàn không biết hắn đang đánh thứ gì. Nhưng thấy Đường Vũ chủ động tấn công, y thầm mừng rỡ vì biết phương pháp này có hiệu quả.
Đúng lúc này, Đường Vũ chợt cảm thấy một cơn đau thấu xương truyền đến từ vùng đùi.
Sắc mặt hắn biến đổi. Điều này đồng nghĩa với việc dù đang bị đánh tơi bời, Quỷ Xe Đẩy vẫn có thể thi triển quy luật giết người theo dạng nguyền rủa của nó.
Quan sát kỹ, hắn phát hiện Quỷ Xe Đẩy đang cầm dao nĩa tự đâm vào đùi của chính mình. Đường Vũ lập tức đoán ra quy luật: Gã đâm vào vị trí nào trên cơ thể gã, thì dao nĩa cũng sẽ xuất hiện tại vị trí tương ứng trên người hắn.
Hắn cảm nhận rõ rệt một vật sắc nhọn đang xé rách thớ thịt từ bên trong đùi mình, dần đâm xuyên ra ngoài. Nhưng vì đối phương không có ý định chiếm hữu nhục thân của Đường Vũ nên hiệu ứng "tử vong" chưa xảy ra ngay lập tức.
"Ngăn tay nó lại!"
Ánh mắt Đường Vũ lạnh lẽo, hắn vừa điều khiển Quỷ Thủ đánh áp chế, vừa lệnh cho một cánh tay quỷ khác chộp lấy cổ tay của Quỷ Xe Đẩy khi gã đang định đâm tiếp, rồi dứt khoát kéo mạnh sang một bên.
Cánh tay của Quỷ Xe Đẩy lập tức bị xé đứt, chặt đứt quy luật giết người của gã. Cảm giác đau đớn biến mất, nhưng vùng đùi của Đường Vũ đã đẫm máu, mũi dao sắc nhọn thậm chí còn xuyên qua lớp ống quần lộ ra ngoài.
Quản lý đại sảnh đứng bên cạnh nhìn đến ngây người, không biết phải giúp gì, chỉ có thể đứng trân trối quan sát.
Đường Vũ thầm thở phào. Chỉ cần tìm ra cách ngăn chặn đối phương phát động quy luật là có thể tránh được thương vong. Đây chính là dùng bạo chế bạo! Hắn dùng Quỷ Thủ khống chế hoàn toàn Quỷ Xe Đẩy, khiến nó không còn khả năng phản kháng.
Tuy nhiên, hắn không hề lơ là mà tiếp tục điều khiển Quỷ Thủ vò nát Quỷ Xe Đẩy thành một cục, không để bất kỳ bộ phận nào của nó có cơ hội gây thương tổn lên chính nó.
Khi lệ quỷ đã bị vặn xoắn thành một khối, Đường Vũ cảm thấy cơ thể mình đã có thể cử động lại được. Hắn đoán rằng khi chạm vào xe đẩy, hắn đã bị lệ quỷ trói buộc, giờ đây nó đã bị đánh cho biến dạng nên sự khống chế cũng tan biến.
Hắn buông tay khỏi chiếc xe. Hình ảnh Quỷ Xe Đẩy biến mất trước mắt, nhưng qua đôi Quỷ Thủ, hắn vẫn cảm nhận được mình đang nắm giữ nó.
"Vẫn không nhìn thấy sao... Vậy nếu dịch sang bên cạnh một chút thì sao?"
Khi hắn điều khiển Quỷ Thủ dời khối thịt đó sang một bên, hình dáng Quỷ Xe Đẩy mới thực sự hiển hiện. Giờ đây, gã chỉ còn là một khối thịt đầy dao nĩa, trông chẳng khác gì một quả cầu gai rùng rợn.
Quản lý đại sảnh nhìn thấy cảnh này thì sợ đến mức ôm chặt bình chữa cháy lùi lại mấy bước, mặt cắt không còn giọt máu. Chứng kiến một khối thịt bùng nhùng cắm đầy dao nĩa với khuôn mặt trắng bệch ở giữa, bất cứ ai cũng phải khiếp sợ. Cũng may những người khác đều đã ở bên ngoài, nếu không chắc chắn sẽ có thêm những tiếng thét chói tai.
Đường Vũ không màng đến vết thương ở chân, hắn bước tới trước mặt Quỷ Xe Đẩy, lấy ra chiếc hộp vàng đã chuẩn bị từ trước, rồi điều khiển Quỷ Thủ nhét khối lệ quỷ vào bên trong.
Dù thực tế khối thịt to như quả bóng đá, nhưng dưới sự cưỡng ép của lực lượng tâm linh, nó vẫn bị nén chặt vào chiếc hộp vàng chỉ to bằng nắm tay. Do lệ quỷ không hoàn toàn là thực thể nên việc này vẫn khả thi. Nếu là loại lệ quỷ có thực thể hoàn chỉnh, có lẽ hắn phải dùng đến một cỗ quan tài bằng vàng.
Sau khi nhét xong, Đường Vũ nhanh chóng đóng nắp hộp.
Chiếc hộp rung lên bần bật, lệ quỷ bên trong muốn thoát ra ngoài. Nhưng sau vài lần giãy giụa vô vọng, nó dần im lìm, không còn chút động tĩnh nào nữa.
Vàng chính là vật liệu phong ấn lệ quỷ hiệu quả nhất. Vì chúng không thể bị tiêu diệt, nên phong ấn là cách duy nhất.