Logo

[Dịch] Lạn Kha Kỳ Duyên

Chương 2021. Chương 2021

Chương 2021

Chương 1074. Phiên ngoại: Chưa hề đoạn tuyệt quá khứ (4)

"Kế tiên sinh, cửu ngưỡng đại danh hơn ngàn năm nay chưa từng gặp một lần. Vốn tưởng rằng sẽ không còn cơ hội, không ngờ hôm nay lại được toại nguyện. Nếu là ngươi, nghĩ đến sẽ không như đám dung tiên tục phật không chịu nổi một kích kia. Cùng ngươi đấu pháp một trận, giành lấy chiến thắng mới giải được sự sảng khoái thiên cổ này, ha ha ha ha ha..."

Di Hoàng vừa dứt lời, trên thân từng đạo quang mang từ trong miệng bay ra, hiện lên hào quang sáng chói trên yêu thể. Một bộ kim giáp đấu bào chiếu sáng rực rỡ, một thanh trường binh hai đầu lưỡi kiếm hàn quang lẫm liệt.

Kẻ hung diễm ngập trời như tuyệt thế chi yêu kia, giờ phút này chói lọi lại tinh khiết phi phàm đến thế. Sau đó, hết thảy hào quang toàn bộ thu liễm, Di Hoàng đạp hư không mà đứng, một cỗ khí thế bễ nghễ thiên hạ thản nhiên dâng lên. Một đôi pháp nhãn như lưu ly thẳng tắp nhìn chằm chằm Kế Duyên, dường như ngoài người đó ra, xung quanh hết thảy cũng không còn nằm trong mắt hắn.

Một màn này xem đến lão ăn mày mũi cũng sắp tức điên, ngay cả Địa Tạng Minh Vương đều liên tục niệm phật hiệu, bọn họ rõ ràng điều này có ý nghĩa gì.

Đây là lần đầu tiên Di Hoàng sử dụng binh khí cùng bảo giáp, ngay cả những kẻ được gọi là huynh đệ bằng hữu khắp nơi trong Yêu giới lẫn Thiên Giới của hắn cũng cơ hồ chưa từng nhìn thấy. Hắn dốc toàn lực chỉ vì đối mặt với Kế Duyên, còn những người khác, đều không xứng!

Bàn tay trái của Kế Duyên thu hồi, nắm chặt Kim Luân trong tay đặt ra sau lưng, sau đó bước ra một bước, đạp lên thanh phong hướng về phía bầu trời. Mà Di Hoàng thì như lâm đại địch, từng chiêu công kích trước đó của hắn giờ phút này lại biến thành vạn phần khẩn trương, không dám vội vàng công tới.

Lục Sơn Quân cũng tại thời điểm Kế Duyên bay lên không trung liền rớt lại phía sau hai bước, đạp không đi theo.

Hồ Vân có chút lo lắng, Kế tiên sinh vừa mới trở về, trạng thái hiện tại không còn như năm đó, vẫn là để Lục Sơn Quân xuất thủ thì tốt hơn.

"Sơn Quân, cái này yêu quái hắn..."

"Xuy..."

Lục Sơn Quân cười nhạo một tiếng, hắn hiểu nỗi lo lắng của Hồ Vân, nhưng hắn càng tin tưởng sư tôn của mình hơn. Sau đó hắn quay đầu nhìn về phía Hồ Vân, trên mặt lộ ra một chút khen ngợi.

"Lần này làm tốt lắm, dùng lời của sư tôn mà nói, xem như đạo thành."

Di Hoàng như lâm đại địch, trong lòng đã diễn toán qua ngàn vạn loại khả năng, nhưng không có một loại khả năng nào tính tới Kế Duyên sẽ xuất thủ như thế nào...

Thẳng đến khi Kế Duyên tới độ cao ngang hàng với Di Hoàng, sự khẩn trương của Di Hoàng đã nhảy vọt lên tới đỉnh điểm. Cánh tay yêu nổi gân xanh nắm chặt thần binh, khi hắn định hợp lực xuất ra một đòn trước tiên, bước chân của Kế Duyên dĩ nhiên lại không hề dừng lại.

Cách xa nhau khoảng trăm trượng, Kế Duyên nghiêng người hướng về phía Di Hoàng, tiếp tục cất bước hướng lên trên, đem Di Hoàng triệt để ngó lơ.

Tất cả mọi người kinh ngạc không ngớt, bao gồm cả vị Đại Thánh chính là Di Hoàng đang khẩn trương một hồi lâu kia. Hắn sững sờ nhìn chằm chằm bóng lưng Kế Duyên, sau đó ý thức được điều gì, đột nhiên nghiêng người, phát hiện Lục Ngô đại thần ngay tại cách đó không xa.

Lục Sơn Quân khinh miệt nhìn Di Hoàng, nhẹ giọng mở miệng nói.

"Ngươi còn chưa đủ...

.................