Chương 9: Quy tông
Bên ngoài Thượng Cổ Cấm Khu.
Một đám tu sĩ đang ngự kiếm phi hành bỗng nhiên dừng lại, tất cả đều chấn động, ngơ ngác nhìn nhau.
“Chư vị, ta không nhìn lầm chứ? Vừa rồi người kia... là Mặc Vũ cùng sư tôn hắn Liễu Ngữ Yên sao?”
“Không sai, chính là Mặc Vũ, không ngờ hắn vậy mà xuất quan!”
“Không phải hắn đã bị hủy căn cơ rồi sao? Chẳng lẽ đã khôi phục?”
Đám người nhìn nhau, đều thấy rõ sự kinh hái trong mắt đối phương, nội tâm dậy sóng như cuồng phong bão táp.
Ngay sau đó, tất cả đều vội vàng rút ra truyền âm ngọc phù, khẩn cấp gửi tin tức đi...
Tại cảnh giới Minh Nguyệt Quốc thuộc Đông Vực, có một dãy núi nguy nga tráng lệ, chiếm diện tích rộng tới ngàn dặm.
Nơi đó các ngọn núi lớn sừng sững, đâm thẳng vào mây xanh, linh khí mịt mù tựa như tiên cảnh.
Các tu sĩ ngự kiếm phi hành qua lại tấp nập, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt.
Dãy núi ngàn dặm này chính là nơi đặt sơn môn của Huyền Linh Tông.
Lúc này, tại nghị sự đại điện của Huyền Linh Tông.
Ba vị lão giả thần thái uy nghiêm đang ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ tọa, sắc mặt tràn đầy vẻ thất vọng.
Phía dưới đường là sáu tu sĩ trung niên có khí tức cường hãn đang đứng. Chỉ có điều, tất cả họ đều hổ thẹn cúi đầu, đến thở mạnh cũng không dám.
Không khí trong đại điện vô cùng nghiêm túc và ngột ngạt.
Một vị lão giả gầy gò, để râu dê nhịn không được buồn bực đập bàn giận dữ mắng mỏ:
“Tiểu Vũ chỉ còn lại thời gian một năm, các ngươi ra ngoài lâu như vậy, bây giờ lại về báo với ta là không tìm được cái gì sao?”
“Ta sao lại có lũ đệ tử vô dụng như các ngươi chứ? Các ngươi còn mặt mũi nào mà quay về? Về làm cái gì nữa?”
Bị chửi vuốt mặt không kịp, mấy người phía dưới chỉ biết áy náy cúi đầu sâu hơn, căn bản không dám giải thích nửa câu, cứ như thể đây thực sự là lỗi của họ vậy.
Đang lúc lão giả mắng đến đoạn hăng say, ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến một trận ồn ào, mơ hồ còn kèm theo tiếng hoan hô vui mừng của rất nhiều đệ tử.
Điều này khiến tâm trạng vốn đã bực bội của lão càng thêm khó coi.
Đến cả vị lão giả cao lớn có thần sắc hòa ái ngồi bên cạnh cũng nhịn không được nuốt lại lời khuyên ngăn, nhíu mày nhìn ra ngoài cửa, trầm giọng mắng:
“Đám ranh con này, không biết lại phát điên cái gì nữa!”
Lão giả râu dê hung hăng trừng mắt nhìn mấy tên đệ tử đang đứng dưới điện, tức giận ra lệnh:
“Còn đứng đờ ra đó làm gì? Ra xem đứa nào đang vô cớ làm loạn, không cần tu luyện nữa sao?”
“Vâng, thưa sư tôn!”
Mấy người như được đại xá, vội vàng cắm đầu chạy ra ngoài, phảng phất như những binh lính tìm được đường tháo chạy khỏi trận địa.
“Ai, lão tam, ngươi cũng đừng trách tụi nó. Căn cơ của Tiểu Vũ bị tổn thương, đâu có dễ trị như vậy?”
Lão giả tóc trắng, thân hình cao lớn thở dài một tiếng đầy bất lực, ánh mắt tràn ngập vẻ tuyệt vọng cùng cô đơn.
Thân là nội môn trưởng lão của Huyền Linh Tông, Chu Bất Ngữ đi đến đâu cũng được thế nhân kính trọng, nhưng lúc này, y lại cảm thấy một sự bất lực sâu sắc.
“Làm đồ đệ thì phải để sư phụ mắng chứ? Năm đó chúng ta bị sư phụ mắng còn ít sao?”
Vừa mắng xong đệ tử, Lôi Liệt xem thường hừ lạnh một tiếng. Thân hình khô gầy của y toát ra vẻ nôn nóng, tiếp tục nói:
“Huống chi tụi nó ra ngoài mấy chục năm, ngay cả bóng dáng Đại Đạo Bổn Nguyên cũng chưa từng nghe thấy, chẳng lẽ không đáng mắng sao?”
Vương Tam Ngưu từ nãy đến giờ vẫn im lặng, bỗng nhiên đứng bật dậy. Thân hình khôi ngô cao gần hai mét của y tỏa ra áp lực trầm trọng, giọng nói ồm ồm vang lên:
“Theo ta thấy, chuyện năm đó khẳng định là do người của mấy đại tông môn làm, thậm chí không loại trừ khả năng tụi nó liên thủ với nhau.”
“Nếu Tiểu Vũ thực sự chết yểu, dù thế nào đi nữa, ta cũng phải giết một nhóm thiên tài của bọn chúng để chôn cùng!”
Chu Bất Ngữ lập tức biến sắc, vỗ mạnh xuống bàn quát lớn:
“Hồ nháo! Lão ngũ, sao ngươi còn lỗ mãng hơn cả lão tam vậy? Uổng công ngươi là nội môn trưởng lão, ngươi muốn khơi mào tông môn đại chiến hay sao?”
Vương Tam Ngưu bướng bỉnh nghiêng đầu, không phục đáp: “Đánh thì đánh, Huyền Linh Tông chúng ta từ bao giờ biết sợ bọn chúng?”
Chu Bữ Ngữ tức đến mức cơ mặt giật giật, chỉ tay vào y cười lạnh:
“Được, Vương Tam Ngưu, ngươi có cốt khí thì đợi tiểu sư muội về rồi tự mình nói lại câu này với muội ấy xem. Lúc đó ngươi mới thực sự giỏi!”
Vị lão giả khôi ngô vừa rồi còn hùng hổ ngút trời, nghe vậy liền lập tức rụt cổ lại, lầm lũi ngồi xuống, không dám ho he thêm lời nào.
Chưởng môn tiểu sư muội thực ra không đáng sợ, đáng sợ là tiểu sư muội nói cái gì thì sư phụ cũng đều tin sái cổ.
Năm xưa khi tiểu sư muội mới đến, sư phụ thậm chí vì muốn dỗ nàng cười một tiếng mà đem mấy huynh đệ bọn họ ra đánh tơi tả mấy lượt. Một lần không được thì đánh lần hai, nếu thấy có hiệu quả thì sẽ đánh đến khi nào tiểu sư muội chán, bảo dừng mới thôi.
Theo lời sư phụ nói thì: “Ai bảo các ngươi chỉ có duy nhất một tiểu sư muội?”
Chính vì vậy, cho đến tận bây giờ, tiểu sư muội lại trở thành người khiến bọn họ kính sợ nhất, mấy sư huynh đệ không một ai dám trêu vào nàng.
Lôi Liệt vội vàng lảng sang chuyện khác: “Đại sư huynh, huynh nói xem lần này lão tổ đi Thần Khải Đại Lục liệu có thu hoạch gì không?”
“Ai, khó nói lắm. Mặc dù Thần Khải Đại Lục không phải là nơi Thanh Vân Đại Lục có thể so sánh, nhưng cũng chưa chắc đã có Đại Đạo Bổn Nguyên.”
“Căn cơ bị tổn hại khó trị biết bao. Ngay cả tu vi của Tam sư thúc đến nay cũng không có một chút dấu hiệu khôi phục nào, khó khăn trùng trùng!”
Chu Bất Ngữ bi quan lắc đầu. Tam sư thúc chính là người hộ đạo năm xưa của Mặc Vũ, một vị đại lão có tu vi Hóa Thần trung kỳ, nhưng cũng bị vỡ nát căn cơ, cảnh giới rớt thảm hại xuống tới Nguyên Anh sơ kỳ.
Đúng lúc này, vị trung niên nam tu sĩ vừa chạy ra ngoài lúc trước lại vội vã chạy trở vào, gương mặt hưng phấn hét lớn:
“Sư bá, sư phụ, sư thúc! Là chưởng môn sư thúc... nàng mang theo Mặc sư đệ trở về rồi!”
“Con nhìn thấy Mặc sư đệ... Ủa? Người đâu hết rồi?”
Tu sĩ trung niên nhìn đại điện trống rỗng trước mắt, ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Sau đó, y mới sực tỉnh, vội vàng xoay người chạy ngược ra ngoài.
Bên ngoài đại điện.
Mặc Vũ đang bị vô số nam nữ tu sĩ nhiệt tình đến mức cuồng nhiệt vây kín, ba tầng trong ba tầng ngoài.
Rất nhiều người trên tay cầm hộp ngọc, bảo hộp nhìn qua đã biết là bất phàm, tranh nhau chen lấn muốn dâng tặng cho hắn.
“Mặc sư đệ, đây là Trường Thanh Bảo Dược do sư huynh tìm được ở Thiên Yêu Cấm Khu, nghe nói có thể gia tăng thọ nguyên, đệ mau cầm lấy dùng thử xem.”
“Mặc sư đệ, đây là cực phẩm Đại Hoàn Đan, nghe nói có hiệu quả trị thương rất tốt, đệ mau uống thử xem sao.”
“Mặc sư thúc, gốc tuyết vực nhân sâm ngàn năm này là do sư chất dưới cơ duyên xảo hợp mới có được, có lẽ sẽ có ích cho ngài.”