Chương 4: Loạn tượng
Nửa giờ sau, Đông Phương Chính về đến nhà.
Từ nội viện, một nữ tử khoảng chừng mười tám tuổi chậm rãi bước ra. Nàng khoác trên người bộ y phục trắng muốt như tuyết, dáng người cao gầy, khí chất thoát tục, từ xa nhìn lại chẳng khác nào tiên tử trong tranh.
"Nhược nhi đấy à."
Vừa trông thấy nàng, gương mặt Đông Phương Chính lập tức lộ nụ cười hiền từ. Nữ tử này chính là con gái y – Đông Phương Nhược. Tuy là phận nữ nhi nhưng từ nhỏ nàng đã nhu thuận hiểu chuyện, tri thư đạt lễ, cầm kỳ thi họa món nào cũng tinh thông, luôn được y hết mực yêu chiều.
"Nghe quản gia nói cha vừa sang Trần gia thăm Trần Xuyên công tử, không biết tình hình hắn thế nào, liệu có sớm ngày bình phục?"
Đông Phương Nhược nhẹ nhàng cất tiếng hỏi, giọng nói ôn nhu uyển chuyển. Trong ánh mắt nàng thấp thoáng nét lo âu dành cho thương thế của Trần Xuyên.
"Nhược nhi yên tâm đi, Tiến Chi đã không còn ngại gì nữa, đã hoàn toàn bình phục rồi."
Đông Phương Chính nghĩ con gái đang lo lắng cho vị hôn phu tương lai nên mỉm cười trấn an. Thế nhưng y không hề hay biết, ngay khoảnh khắc mình vừa quay lưng đi, nụ cười trên gương mặt Đông Phương Nhược liền tan biến không còn dấu vết.
"Tiểu thư, tên Trần lão nhị kia thật sự không chết, còn khỏe mạnh như thường sao?"
Khi Đông Phương Nhược trở về biệt uyển, một lão bà dáng người còng lưng lập tức đón lấy, gương mặt lộ rõ vẻ nghi hoặc cùng khó tin.
"Chắc chắn không sai, cha ta vừa từ bên đó trở về, thời gian qua cũng có rất nhiều người đến thăm hỏi." Đông Phương Nhược khẽ gật đầu.
"Làm sao có thể như vậy được? Tên Trần lão nhị kia bất quá chỉ là một tú tài bình thường, xuất thân thương nhân, căn bản không có văn khí hay quan khí hộ thân. Hắn trúng phải Tang Hồn Chú của lão thân, đáng lẽ ngay đêm đó phải hình thần câu diệt rồi mới đúng, sao có chuyện không hề hấn gì?"
Lão bà đầy vẻ kinh ngạc, rồi ánh mắt chợt lóe lên tia tàn độc: "Nhưng cũng chẳng sao, bất kể hắn dùng cách gì thoát kiếp này, chung quy vẫn chỉ là kẻ phàm trần. Một lần giết không chết thì giết lần thứ hai, lão thân không tin hắn lại mạng lớn đến thế."
"Không được."
Đông Phương Nhược giơ tay ngăn cản: "Việc này có điểm kỳ lạ, chớ nên khinh cử vọng động. Trần gia giàu có bốn đời, tài lực đứng đầu Thiếu Dương này, có lẽ thực lực không đơn giản như những gì thể hiện ra ngoài. Biết đâu sau lưng họ có cao nhân ẩn dật, nếu đúng như vậy, hành động trước đó của bà chắc chắn đã bị đánh động. Lúc này nếu tùy tiện ra tay, rất có thể sẽ tự chui đầu vào lưới."
"Chuyện này tạm thời cứ quan sát đã, tra rõ nguyên nhân cụ thể rồi mới tính tiếp."
Lão bà nghe vậy, ánh mắt lóe lên một tia sáng, lập tức khom người đáp: "Lão thân tuân mệnh tiểu thư."
...
Cộp! Cộp! Cộp!
Một cỗ xe ngựa rộng rãi do hai thớt ngựa cao lớn kéo đang di chuyển trên phố hướng về phía cửa nam huyện thành Thiếu Dương.
Trần Xuyên lặng lẽ ngồi trong xe, bên cạnh là thị nữ Tiểu Nhu. Hắn diện bộ đồ trắng, bên hông buộc đai lưng bằng tơ bạc thêu vân văn, tay cầm chiếc quạt giấy, mái tóc dài được buộc gọn bằng dải lụa trắng thuần. Phối hợp với ngũ quan tuấn tú, hắn trông chẳng khác nào một vị công tử như ngọc.
Phía trước xe là phu xe, phía sau còn có tám tên tùy tùng hộ tống. Dọc đường đi, đám đông trông thấy xe ngựa đều tự giác dạt sang hai bên nhường lối, liếc mắt liền biết đây là con em nhà quyền quý xuất hành.
"Tiểu Nhu, nghe nói Chu hộ vệ võ nghệ cao cường, cụ thể ra sao em đã từng thấy chưa?"
Trong xe, Trần Xuyên hỏi Tiểu Nhu đang ngồi bóp chân cho mình. Nàng ngẩng đầu đáp:
"Cụ thể thế nào thì em không rõ, em cũng hiếm khi gặp ngài ấy. Nhưng em nghe kể rằng ở cánh đồng phía nam thành từng có một con đại hắc hùng xông vào. Con gấu đó đứng thẳng dậy cao hơn một trượng, da dày lông rậm, đao kiếm người thường chém không thủng, nó đã làm thương vong hơn mười người. May mà Chu hộ vệ kịp thời xông tới, chỉ một đao đã kết liễu được nó."
"Ra là vậy, xem ra bản lĩnh của Chu hộ vệ quả thực không tầm thường."
Trần Xuyên gật đầu tán thưởng. Chu hộ vệ mà hắn nhắc tới chính là Chu Chính, đội trưởng đội hộ vệ của Trần gia. Toàn bộ hộ vệ Trần gia có khoảng trăm người, nói là hộ vệ nhưng thực chất chính là lực lượng tư binh.
Đây vốn là đặc trưng của thế giới này. Những gia tộc lớn nếu không tự nuôi dưỡng hộ vệ để bảo vệ bản thân thì căn bản không thể giữ được tài sản. Theo những gì Trần Xuyên biết, Chu Chính không chỉ là đội trưởng hộ vệ mà còn là người có võ nghệ mạnh nhất gia tộc, chỉ sau Nhị thúc Trần Nghiệp. Hằng ngày, y cũng là người trực tiếp huấn luyện đám hộ vệ.
"Thiếu gia, ngài thực sự định tìm Chu hộ vệ để tập võ sao? Nhưng nếu ngài tập võ thì việc học hành phải tính thế nào? Lão phu nhân, phu nhân và lão gia chắc chắn sẽ không đồng ý đâu."
Tiểu Nhu lo lắng nhìn hắn.
"Ngốc ạ, học võ đâu có nghĩa là phải bỏ học văn. Ta chỉ cảm thấy sau trận ốm này cơ thể quá suy nhược, nên muốn luyện võ để cường thân kiện thể mà thôi."
Trần Xuyên mỉm cười giải thích, trong lòng hắn đã sớm chuẩn bị sẵn lý do. Hắn biết rõ nếu bây giờ tuyên bố bỏ văn theo võ, chắc chắn cả Trần gia sẽ phản đối kịch liệt. Bản thân hắn cũng không định từ bỏ hoàn toàn việc đèn sách. Văn võ vốn có thể song toàn, chỉ cần lấy lý do rèn luyện sức khỏe, cộng thêm việc hắn vừa từ cõi chết trở về, tin rằng mọi người trong nhà sẽ ủng hộ.
"Nếu vậy thì tốt quá. Chỉ cần thiếu gia không bỏ bê kinh sử, những việc khác chắc sẽ không thành vấn đề. Mà đúng thật, đại phu cũng nói sau trận bệnh này thể trạng thiếu gia rất yếu, luyện võ một chút cho khỏe mạnh cũng là điều tốt, lão gia và phu nhân nhất định sẽ đồng ý thôi."
Tiểu Nhu nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm, gật đầu tán đồng.
Xe ngựa tiếp tục lăn bánh về phía cửa nam. Khi rời khỏi khu vực trung tâm sầm uất, Trần Xuyên nhận thấy rõ rệt sự vắng vẻ của đường phố. Những kiến trúc hai bên dần trở nên cũ nát, xơ xác, thậm chí có những mái nhà chỉ được lợp bằng cỏ tranh đơn sơ, hiện ra một khung cảnh hoang tàn khác hẳn với sự phồn hoa nơi nội thành.
Đến gần cổng thành, người bắt đầu đông lại, nhưng toàn là những kẻ ăn mặc rách rưới. Họ bị binh lính thủ thành ngăn lại ở hai bên lối đi, hễ thấy ai ra vào là lại kéo đến van xin bố thí. Những người này đều có đặc điểm chung là đầu tóc rối bù, mặt mày lấm lem, cơ thể gầy gò trơ cả xương sườn.
Trần Xuyên trông thấy một đứa trẻ chừng mười tuổi, gầy đến mức da bọc xương, tay bưng chiếc bát mẻ len lỏi trong đám đông. Một hình ảnh khác lại là một đứa bé chẳng rõ trai hay gái đang gặm một mẩu xương trắng hếu đã không còn chút thịt nào.
Đó đều là nạn dân, con số liếc qua cũng phải đến hơn ngàn người. Thời gian trước, các gia đình giàu có trong thành cũng từng tổ chức phát cháo cứu tế, Trần gia cũng có tham gia, nhưng rồi cũng chẳng thấm vào đâu. Người quá đông, cứu không xuể.
"Nghe nói vùng Đại Dương Hà ở huyện Lâm bên cạnh vừa gặp nạn lụt lớn, mười mấy thôn xóm dọc bờ sông đều bị cuốn trôi. Nhiều người phải lang thang đi xin ăn rồi dạt về phía chúng ta."
Tiểu Nhu ngồi bên cạnh khẽ nói, ánh mắt lộ rõ vẻ không đành lòng.
"Đi thôi."
Trần Xuyên phân phó phu xe một tiếng, không nói thêm lời nào, cũng không có ý định xuống cứu trợ hay thốt ra những lời cảm thán ưu quốc ưu dân.
Loạn thế, mạng người như cỏ rác. Bây giờ mới chỉ là khởi đầu, nếu sau này triều đại Đại Càn thực sự sụp đổ, chiến tranh loạn lạc nổ ra, cảnh tượng sẽ còn tàn khốc hơn vạn lần.
Giây phút này, Trần Xuyên thấm thía sâu sắc câu nói: Người sinh không gặp thời, sống còn khổ hơn làm quỷ. Cũng may, hắn xuyên không vào một gia đình quyền quý.
Tuy hiện tại cẩm y ngọc thực, không phải lo nghĩ gì, nhưng đó chẳng qua là vì sóng gió chưa ập đến Trần gia mà thôi. Một khi thiên hạ đại loạn, với thực lực hiện tại, họ cũng chỉ như một mảnh bè trúc nhỏ giữa đại dương mênh mông, sóng lớn đánh tới là tan tành ngay lập tức.
Vì vậy, Trần Xuyên không dừng lại cứu tế nạn dân, bởi hắn biết chính mình và cả Trần gia cũng đang lênh đênh trên một chiếc bè nhỏ. Nếu không mau chóng mạnh lên, khi phong ba tới, họ cũng sẽ bị nhấn chìm bất cứ lúc nào.
Trong loạn thế này, trừ phi nắm giữ được quyền năng xoay chuyển cục diện, nếu không, bất kỳ ai cũng chỉ là kẻ đang vật lộn để cầu sinh mà thôi.