Logo

[Dịch] Liêu Trai Kiếm Tiên

Chương 8. Chương 8: Đột phá (Một)

Chương 8: Đột phá (Một)

Thấy Trần Xuyên tới, người quản lý nhà ăn lập tức sai đầu bếp chuẩn bị. Chẳng mấy chốc, một bàn thức ăn thịnh soạn đã được dâng lên, gồm có thịt lợn, thịt gà, cá kho là món chính, kèm theo vài đĩa rau xanh và một bát canh lớn.

Có lẽ do ăn muộn, lại thêm việc rèn luyện vất vả suốt cả ngày nên sức ăn của Trần Xuyên hôm nay tăng vọt, gấp ba lần so với bình thường.

Sau khi ăn uống no nê, hắn thong thả đi bộ trở về biệt viện của mình.

Đang đi giữa đường, hắn bắt gặp một thanh niên khoảng mười bảy, mười tám tuổi, mặc y phục công tử màu xanh, trên người phảng phất mùi rượu.

Thanh niên nọ vừa thấy Trần Xuyên thì ánh mắt lập tức lộ vẻ né tránh, sợ hãi. Người này chính là Trần Dương, con trai của Nhị nương Hoa thị, cũng là tam đệ của Trần Xuyên.

"Nhị... Nhị ca."

Trần Dương lý nhí chào. Trong đám con cháu Trần gia, hắn là kẻ chỉ biết ăn chơi trác táng, chẳng làm nên trò trống gì nên thường xuyên bị quở trách. Trong khi đó, Trần Xuyên lại là người xuất sắc nhất, luôn được đem ra làm gương để răn dạy hắn.

Bởi vậy, Trần Dương rất sợ Trần Xuyên, nhất là lúc này hắn đang có hơi men, chỉ sợ Nhị ca phát hiện rồi đi mách lẻo với bề trên thì khó tránh khỏi một trận đòn roi.

Trần Xuyên liếc nhìn, ngay lập tức ngửi thấy mùi rượu nồng nặc.

"Mau về tắm rửa đi. Mùi rượu nồng nặc thế kia, để phụ thân hay tổ mẫu nhìn thấy thì đệ lại bị mắng cho xem."

Trần Dương ngẩn người, không thể tin được Nhị ca lại nói ra những lời như vậy. Trong ký ức của hắn, Trần Xuyên tuy ít lời nhưng cực kỳ nghiêm khắc, vậy mà hôm nay lại có ý che chở cho mình.

Nhìn bóng lưng Trần Xuyên dần đi xa, trong lòng Trần Dương bỗng dâng lên một niềm xúc động khó tả.

"Hình như Nhị ca cũng tốt bụng lắm, chẳng qua thường ngày huynh ấy ít nói quá thôi."

Trần Xuyên không hề hay biết về sự thay đổi tâm lý của đệ đệ. Vừa trở về biệt viện, hắn liền gọi bảng hệ thống ra. Thế nhưng, khi nhìn vào màn hình ảo, hắn không khỏi sững sờ.

Thanh kinh nghiệm của Trạm Thung Công đã tăng lên đáng kể.

Nguyên bản thanh kinh nghiệm chỉ mới được khoảng một phần tư, nhưng giờ đây nó đã gần chạm mốc một phần ba.

"Chẳng lẽ là do bữa ăn vừa rồi?!"