Chương 5: Tuyển ban (2)
“Sao lại thành ra thế này?”
Dương Thần ngơ ngác ngồi trên giường, không ngờ chỉ làm một giấc mơ mà lại đổ nhiều mồ hôi đến thế!
“Ùng ục ục…”
Bụng Dương Thần đánh trống reo hò, một cơn đói dữ dội ập đến, y cảm giác lúc này mình có thể ăn sạch cả một con trâu. Y vội vàng vớ lấy chậu rửa mặt cùng khăn lau rồi lao ra khỏi ký túc xá, chạy thẳng vào phòng tắm. Lúc này vẫn đang là giờ học nên bên trong không có ai, Dương Thần nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ quần áo mới. Quăng bộ đồ bẩn lên giường xong, y liền vội vã chạy ra khỏi tòa nhà ký túc xá. Y thực sự đói đến mức không chịu nổi, trong dạ dày giống như có một ngọn lửa đang thiêu đốt.
Thời gian này nhà ăn vẫn chưa mở cửa phục vụ cơm tối, Dương Thần đành phải đi ra khỏi cổng trường, hướng về phía quán mì đối diện.
“Bắt lấy tên trộm kia!”
Một tiếng hô vang lên, Dương Thần quay đầu nhìn lại liền thấy một gã thanh niên tóc dài đang lao tới, cách y chưa đầy ba mét. Ánh mắt gã hung hãn bắn về phía y như một lời cảnh cáo nghiêm khắc rằng đừng có lo chuyện bao đồng. Ở phía sau gã thanh niên tóc dài, một tuần bổ đang ráo riết đuổi theo. Gần như là bản năng, Dương Thần vung một quyền nện thẳng ra ngoài.
Đúng vậy!
Chính là nện, chứ không phải là đấm thẳng, động tác giống hệt như đang vung một chiếc chùy sắt.
Gã thanh niên tóc dài lộ vẻ mặt dữ tợn, cũng đấm ra một quyền để đón đỡ nắm đấm của Dương Thần. Thế nhưng, nắm đấm của Dương Thần lại vạch ra một quỹ tích huyền diệu trên không trung, khéo léo né tránh đòn đánh của đối phương, rồi “bốp” một tiếng nện thẳng vào mặt gã thanh niên tóc dài.
“Thịch thịch thịch…”
Dương Thần cảm nhận được một luồng lực lượng cực lớn phản chấn trở lại, khiến y không tự chủ được mà lảo đảo lùi về sau mấy bước.
Nhưng gã thanh niên kia cũng bị cú đấm này làm cho khựng lại. Ngay trong khoảnh khắc tích tắc ấy, vị tuần bổ phía sau đã lăng không lao tới, tung một cước đá mạnh vào lưng gã tóc dài.
“Rầm!”
Gã thanh niên tóc dài ngã nhào, mặt đập xuống đất theo tư thế vô cùng thảm hại. Vị tuần bổ kia ra tay vô cùng thuần thục, lập tức bẻ ngoặt hai tay gã ra sau lưng rồi khóa chặt lại, lúc này mới đứng dậy nhìn về phía Dương Thần mà nói:
“Thiếu niên, đa tạ!”
“Không cần khách khí, tôi cũng không giúp được gì nhiều.” Dương Thần tùy ý đáp lời.
Lúc này y vẫn còn hơi ngơ ngác, trong đầu không ngừng nhớ lại cú đấm vừa rồi của mình. Sao y có thể né được nắm đấm của đối phương để ra đòn trước như vậy? Dựa vào việc đối phương chỉ dùng cơ mặt mà đã chấn cho y lảo đảo lùi lại, thực lực của gã tóc dài kia chắc chắn phải ở cấp bậc Võ Sinh.
“Cộc cộc cộc…”
Một chuỗi tiếng bước chân dồn dập vang lên, một cô gái trẻ tuổi thở hổn hển chạy tới. Vị tuần bổ cúi người lục lọi trên người tên trộm, lấy ra một chiếc túi tiền rồi đưa cho cô gái:
“Cô xem lại xem có thiếu thứ gì không!”
Cô gái mở túi tiền ra kiểm tra, sau đó liên tục cúi đầu cảm ơn: “Cảm ơn, cảm ơn đại ca, cảm ơn vị thiếu niên này nhiều lắm.”
Sau khi cô gái rời đi, Dương Thần lên tiếng: “Vị tuần bổ đại ca này, nếu không còn việc gì nữa thì tôi xin phép đi ăn cơm trước.”
Vị tuần bổ một tay lấy điện thoại ra, một tay xua xua: “Để ta mời ngươi ăn một bữa, chờ một chút.”
“Không cần đâu…”
Nhưng vị tuần bổ không màng đến lời từ chối của Dương Thần, y nhanh chóng báo cáo vị trí hiện tại qua điện thoại, sau đó vung chân đá vào gã trộm vẫn đang nằm bò dưới đất:
“Đứng lên!”
Tên trộm lồm cồm bò dậy, ánh mắt vẫn không quên trừng lên đầy đe dọa nhìn Dương Thần. Vị tuần bổ thấy vậy liền thẳng tay tát cho gã một bạt tai, quát lớn:
“Ngoan ngoãn một chút!”
Nói xong, người đó quay sang Dương Thần cười bảo: “Thiếu niên, lão ca cũng không có nhiều tiền, chúng ta vào quán mì đối diện kia đi!”
“Thật sự không cần đâu…”
“Không nể mặt đại ca sao?”
“Vậy… Được rồi!”
Bên trong quán mì.
Trương Long thẫn thờ nhìn Dương Thần đang ngồi đối diện. Dương Thần lúc này đang vùi đầu ăn mì, động tác của y không đến mức ngấu nghiến thô lỗ, ngược lại còn có chút ngượng ngùng.
Nhưng không ngượng sao được!
Lúc này không chỉ có Trương Long trợn tròn mắt nhìn y, mà vài vị khách trong quán cùng ông chủ và người phục vụ đều đang dán chặt mắt vào y với vẻ kinh ngạc. Ở một góc bàn, bảy chiếc tô lớn đã được xếp chồng lên nhau thành một cột, và Dương Thần thì đang xử lý đến tô thứ tám.
Dương Thần cũng cảm thấy rất bất lực. Ngày thường y ăn nhiều nhất cũng chỉ hai tô là cùng, chẳng biết hôm nay bị làm sao mà đã ăn tới tô thứ tám rồi. Y húp sạch cả nước lẫn cái của tô thứ tám, cảm giác bản thân mới chỉ no được khoảng tám phần. Tuy rằng vẫn có thể ăn tiếp, nhưng y thật sự quá ngại nên không dám gọi thêm nữa.
“Lão đệ, ngươi hiện tại vẫn chỉ là Võ Đồ thôi sao?” Thấy Dương Thần buông đũa, Trương Long lúc này mới nghẹn họng hỏi: “Mà sao lại có thể ăn nhiều đến thế?”
“Trước đây đâu có như vậy đâu!” Dương Thần ngượng ngùng gãi đầu đáp: “Chỉ có hôm nay mới thế thôi. Trương cảnh quan, để tôi tự trả tiền bữa này.”
Sắc mặt Trương Long lập tức lộ vẻ không vui: “Xem thường ta sao?”
“Trương tuần bổ…”
“Gọi đại ca! Nếu không tức là xem thường ta!”
“Trương đại ca!”
“Ha ha, như vậy mới đúng chứ!” Gương mặt Trương Long dãn ra, nở nụ cười hào sảng: “Hôm nay ngươi đã giúp ta, từ nay về sau chính là tiểu lão đệ của ta. Sau này nếu có chuyện gì không quá phiền phức, ngươi cứ việc đến tìm ta.”
Nói đến đây, thần sắc người đó bỗng trầm xuống: “Nói thật, đại ca cũng không giúp được ngươi việc gì quá lớn. Thời đại bây giờ không giống như trước khi linh khí khôi phục. Lúc trước tuy cũng có những giai tầng đặc quyền nhưng chung quy vẫn phải chịu sự ước thúc của pháp luật. Còn hiện tại, địa vị đặc biệt của võ giả đã được công khai hóa rồi. Nếu ngươi đắc tội với võ giả, năng lực giúp đỡ của đại ca cũng có hạn. Đúng rồi, ngươi đang học trường nào?”
“Dạ, lớp mười một.”
“Vậy thì sắp tới kỳ tuyển ban rồi nhỉ! Hiện tại tu vi Võ Đồ của ngươi đang ở tầng mấy?”
“Tầng hai!” Dương Thần có chút ngượng ngùng đáp lời.
“Chậc!” Trương Long tặc lưỡi một cái: “Vậy ngươi định chọn ban văn khoa, hay là ban khoa học tự nhiên?”