Logo

[Dịch] Linh Hồn Quan Miện

Chương 12. Chương 12: Huyết mạch

Chương 12: Huyết mạch

Cho dù chán ghét gã huyết nô kia đến cực điểm, Adam vẫn chuẩn bị lợi dụng hắn.

Adam chưa bao giờ cho rằng mình là người tốt. Hắn tùy ý vùi lấp thi thể người khác, chiếm đoạt thân phận của đối phương, tận hưởng tình yêu thương từ người thân của họ. Hắn đã tự hạ thấp giới hạn đạo đức của bản thân chỉ để giành lấy một cơ hội sống sót.

Sự khác biệt giữa hắn và gã rác rưởi kia nằm ở chỗ: hắn biết rõ những việc mình làm là dơ bẩn, và hắn sẽ không vì những lợi ích không liên quan mà nhúng tay vào những việc bẩn thỉu khác. Nếu không phải chuyển sinh thành dị chủng, có lẽ lúc này hắn đã thực sự trở thành một tu sĩ, hưởng thụ sự sùng bái của dân chúng và chiến đấu với các thế lực tà ác. Đáng tiếc thực tế lại nghiệt ngã như vậy, Adam cũng không có năng lực để thay đổi tất cả.

Cất kỹ cuốn sách lấy từ chỗ huyết nô dưới gầm giường, Adam không vội vàng xem ngay mà lập tức nghỉ ngơi. Dù là người sói, hắn vẫn cần ngủ, huống hồ trước đó hắn đã vận dụng toàn lực để cảm nhận trạng thái xung quanh, khiến tinh thần hiện tại có chút mệt mỏi.

Ngày thứ hai, Alva rốt cuộc bắt đầu động tay vào việc. Y bảo Adam cạo sạch lớp ngoài của một mảng tường, sau khi dọn dẹp sạch sẽ lại để hắn pha trộn vật liệu theo công thức. Tùy vào loại thuốc màu được sử dụng mà vật liệu được chia thành nhiều loại, sau đó phủ đều từng lớp lên vách tường.

Bích họa chia làm dạng hội họa thuần túy và hội họa công nghệ. Phương pháp Alva sử dụng chính là hội họa công nghệ, nói chính xác hơn, đây là sự kết hợp giữa điêu khắc và hội họa. Khi các lớp vật liệu bắt đầu đông cứng, Alva dùng đủ loại dao khắc để gọt giũa, lột bỏ những phần thừa.

Chẳng bao lâu sau, một bức tranh giàu tính tầng lớp đã hiện ra trước mắt Adam. Do thứ tự đắp vật liệu khác nhau, màu sắc của chúng cũng không hoàn toàn đồng nhất. Sau khi khắc họa cơ bản xong, Alva lấy từ trong hòm ra các loại đá cuội, vỏ sò và bảo thạch để khảm vào những vị trí định sẵn, cuối cùng mới dùng dao khắc mỏng tỉ mỉ chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ.

Adam đi theo phía sau, không ngừng hỗ trợ thay đổi công cụ, dọn dẹp phế liệu rơi vãi, thỉnh thoảng còn phải pha thuốc màu để bổ sung sắc độ. Đến lúc chạng vạng, một phần bức bích họa đã hiện lên trước mặt hắn. Sắc thái rực rỡ, bố cục rõ ràng, các nhân vật trên đó vô cùng sinh động, ngay cả làn da trông cũng như thật.

Alva ở lĩnh vực này tuyệt đối là bậc đại sư. Adam ở đây không hẳn chỉ là làm việc vặt, ít nhất việc phối trộn vật liệu đã giúp hắn học hỏi được rất nhiều, nếu sau này hắn muốn trở thành một họa sĩ.

"Dọn dẹp đi." Nói xong, Alva phất phất tay, chẳng thèm để tâm đến đống công cụ trên mặt đất mà lững thững đi ra ngoài.

Adam cúi đầu nhìn vào một ngăn trong thùng dụng cụ, nơi đó vẫn còn không ít bảo thạch thừa. Hắn cười lắc đầu, lấy một miếng gỗ, cạo những lớp vật liệu còn dư lên đó. Sau khi thu dọn công cụ xong, hắn mang theo miếng gỗ trở về.

Adam hiểu rõ chi tiết quyết định thành bại. Một khi đã chọn nghề họa sĩ làm vỏ bọc, hắn cần phải làm những việc mà một học đồ hội họa thường làm. Bảo thạch dù tốt nhưng hắn không nghĩ mình có thể lén giữ lại, chúng cũng không mang lại lợi ích thực tế nào cho hắn hiện giờ. Đối với Adam, những viên bảo thạch ấy cũng chỉ như đá ven đường mà thôi.

Trên đường đi, Adam cúi đầu chỉnh sửa miếng gỗ trong tay, không có dao khắc thì hắn dùng cành cây hoặc đá nhọn. Hắn nhận ra đây là một cách rèn luyện cảm giác rất tốt, giúp hắn nắm bắt chất liệu, trình tự, sự biến hóa màu sắc và tốc độ đông cứng của vật liệu. Adam thầm nghĩ, năng lực nhận biết của Alva chắc chắn rất mạnh.

Vừa về đến trước nhà Boku, Adam thấy một con mèo hoang bên đường. Hắn ngồi xổm xuống, vẫy vẫy tay với nó. Dường như cảm nhận được sự thân thiện từ hắn, con mèo chần chờ một lát rồi tiến lại gần. Adam đem nửa mẩu bánh dưa muối còn sót lại đặt vào lòng bàn tay cho nó ăn, rồi xoa xoa đầu nhỏ của con vật, để lộ nụ cười ấm áp.

Thấy mặt trời sắp xuống núi, Adam đứng dậy vào nhà, chào hỏi Aris và Maggie, trêu đùa tiểu Lena một chút rồi trở lại gác xép. Trong lòng hắn lúc này tràn đầy những tính toán. Giáo hội, quý tộc, quân đội, dị chủng... Những thông tin thu thập được hàng ngày chảy qua trí óc, giúp hắn xây dựng các phương án ứng phó. Hắn không ngừng tự nhắc nhở bản thân để có thể phản ứng chính xác nhất ngay khi sự cố xảy ra.

Cuối cùng, dưới ánh trăng đầu tháng, hắn mượn luồng sáng mờ ảo để bắt đầu đọc cuốn sách lấy từ gã huyết nô. Đây là một cuốn sổ tay lộn xộn, thậm chí còn lẫn lộn cả những dòng nhật ký.

"Quả nhiên người bình thường chẳng ai viết nhật ký cả." Adam ngồi trên giường, một tay lật xem cuốn sổ.

Chủ nhân của nó tên là Adel Lane, chính là tên của gã rác rưởi kia. Chữ viết rất ngoáy, sai lỗi chính tả nhiều, nội dung thì râu ông nọ chắp cằm bà kia, ngữ pháp cũng hỗn loạn khiến người ta đau đầu. Tuy nhiên, Adam vẫn chắt lọc được không ít thông tin.

Adel vốn là người địa phương ở Roya, thân phận dân tự do. Thời trẻ y cũng có chí lớn, dự định ra ngoài phiêu bạt để trở thành mạo hiểm giả vĩ đại. Thế nhưng trong một chuyến đi thất bại, Adel bị một Ma cà rồng bắt làm tù binh, sau đó bị chuyển hóa thành huyết nô để làm chân sai vặt. Cuốn sổ này chính là những ghi chép vụn vặt của y trong thời gian đó.

Adel xem ra vẫn còn may mắn. Con Ma cà rồng kia sau đó đụng độ với một khổ tu sĩ cường đại, còn y nhờ bỏ chạy kịp thời nên không trở thành vật thí nghiệm tiếp theo. Từ đó, Adel quay về Roya nhưng không dám vào thành mà lẩn trốn trong rừng rậm mấy tháng, cuối cùng mới móc nối được với một vài dị chủng trong thành, quen biết vu y Hoda và chính thức định cư lại. Tuy nhiên, chuyến mạo hiểm thất bại khiến y trắng tay, cộng thêm giá ma dược đắt đỏ nên y phải dạt về khu ổ chuột, nơi đây cũng thuận tiện cho y săn mồi.

Những tin tức này đối với Adam là điềm lành, ít nhất thì con Ma cà rồng thuần khiết kia không có mặt ở Roya.

Về các thông tin khác, Adam cũng thu hoạch được nhiều điều. Người sói được phân biệt dựa trên việc có "thuần chủng" hay không, còn Ma cà rồng lại phân biệt dựa trên sự "thuần khiết". Sự khác nhau là ở chỗ: người sói thuần chủng dựa vào huyết mạch truyền thừa, còn Ma cà rồng thuần khiết lại dựa vào tính chính xác của nghi thức chuyển hóa.

Theo ghi chép, con Ma cà rồng thuần khiết kia vẫn luôn tiến hành các thí nghiệm huyết mạch. Hắn không ngừng tạo ra huyết nô, sau đó thông qua đủ loại thí nghiệm để cố gắng chuyển hóa chúng thành Ma cà rồng thuần khiết, thay vì những sản phẩm lỗi mang danh Ma cà rồng nhưng thực chất chỉ là huyết nô.

"Tại sao con Ma cà rồng này lại chạy đến vương quốc Thánh Thiên Âm để làm thí nghiệm?" Adam cau mày. Nơi này là sân nhà của giáo hội Thánh Âm. Hắn sinh ra ở đây nên buộc phải tìm cách chạy trốn, còn con Ma cà rồng kia thì sao?

Không có câu trả lời, Adam đành gác lại nghi vấn, tiếp tục nghiên cứu. Phần có ích nhất với hắn chính là những thí nghiệm của Ma cà rồng đối với huyết mạch người sói.

Người sói sau khi trưởng thành, huyết mạch phát triển hoàn thiện sẽ tiến hành thức tỉnh.

Vào thời điểm đó, sức mạnh huyết mạch sẽ bùng nổ triệt để, thể hiện ra thứ quyền năng có thể gọi là kỳ tích: truy tìm tổ tiên, ngược dòng quá khứ, khai phá tiềm năng cá nhân, hình thành nên năng lực thức tỉnh độc nhất.

Có kẻ nhận được khả năng tự phục hồi kinh người, có kẻ mang theo độc tính lây nhiễm cực mạnh, cũng có kẻ sở hữu những năng lực kỳ diệu khác.

Người sói không thuần chủng do bị lây nhiễm mà thành sẽ thiếu đi bước truy tìm tổ tiên khi thức tỉnh, do đó năng lực khai phá được thường khá yếu ớt.

Điều đáng lưu ý là, càng gần đêm trăng tròn, tốc độ trưởng thành của huyết mạch càng nhanh. Tại khoảnh khắc thức tỉnh, ngay cả người sói thuần chủng cũng rất khó kiềm chế được sự xao động của huyết mạch mà trở nên hung bạo.

Đọc đến đây, Adam trầm ngâm, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời qua ô cửa sổ nhỏ. Hiện đã là trăng đầu tháng, chỉ bảy tám ngày nữa là tới đêm trăng tròn. Nếu ghi chép của Adel không sai, hắn chắc chắn sẽ thức tỉnh huyết mạch vào khoảng thời gian đó.

"Sự hung bạo khó ức chế sao? Cần phải chuẩn bị trước rồi." Adam nhíu mày suy tính.

"Truy tìm tổ tiên, ngược dòng quá khứ, khai phá tiềm năng cá nhân?" Hắn nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay đầy lông trắng và móng vuốt sắc nhọn của mình. Hắn chưa từng gặp cha ruột mấy lần, cũng chẳng hiểu gì về gia tộc phía cha. Vậy thì hắn sẽ ngược dòng quá khứ và khai phá tiềm năng thế nào đây?

"Quá khứ và tài năng của mình sao..."