Logo

[Dịch] Linh Khí Khôi Phục: Bắt Đầu Thu Hoạch Được Thủy Chi Hô Hấp

Chương 15. Chương 15: Hiện tượng dị năng giả mất khống chế

Chương 15: Hiện tượng dị năng giả mất khống chế

"Lộ ca, uống nước."

"Lộ ca, ăn bánh quy đi."

"Lộ ca, có muốn uống trà sữa không?"

Lộ Gia Nghiệp ngơ ngác nhìn Lý Vân đang đon đả ân cần với mình, nhất thời không hiểu nổi đã xảy ra chuyện gì.

"Thôi đi, Tiểu Vân Tử, cậu có chuyện gì thì cứ nói thẳng ra không được sao? Giữa hai bên có giao tình gì chứ?"

Lý Vân sáng mắt lên nhìn chằm chằm Lộ Gia Nghiệp, khiến cậu cảm thấy có chút sờ sợ.

"Lộ ca, thân phận thật sự của cậu có phải rất lợi hại không? Kiểu vô cùng đáng sợ ấy?"

Lộ Gia Nghiệp hơi sững sờ, trầm tư một lát rồi khẽ gật đầu.

"Cậu có phải có quan hệ với Đội săn ma thành Tầm Thành của chúng ta không?"

"Cũng có một chút quan hệ."

"Dị năng của cậu có phải là độc nhất vô nhị trong toàn thành không?"

"Cậu nói như vậy thì hình như cũng không sai."

Lý Vân lập tức ngửa người ra sau theo chiến thuật, hít sâu một hơi, sau đó ôm quyền, mặt đầy sùng kính nói: "Đại lão, sau này tôi có thể đi theo cậu không? Với thân phận của cậu, chắc chắn rất dễ dàng lấy được dị năng nguyên nhỉ? Có cái nào không cần đến thì có thể tặng tôi vài cái không?"

Lộ Gia Nghiệp hoàn toàn nghẹn lời, đẩy Lý Vân đang ghé sát lại ra, vẻ mặt đầy ghét bỏ nói: "Hôm nay cậu uống nhầm thuốc à? Cậu tưởng cậu là Đội trưởng Đội săn ma chắc?"

Lý Vân sửng sốt một chút: "Không... Không phải sao?"

Lộ Gia Nghiệp gõ một cái vào đầu Lý Vân: "Cậu rốt cuộc nghe được tin tức này từ đâu thế?"

"Chết tiệt! Là gã nghiện thuốc tên Triệu Minh kia nói!"

Lộ Gia Nghiệp thở dài một hơi rồi nói: "Đừng nghe tin đồn nhảm, cậu có biết Đội trưởng Đội săn ma thành Tầm Thành là ai không?"

"Không phải cậu sao?"

"Đó là cha tớ! Chết tiệt, cậu cũng không chịu động não suy nghĩ chút đi, ban ngày tớ còn phải đi học mà đại ca, tớ mới mười bảy tuổi, làm sao làm Đội trưởng Đội săn ma được?"

Lý Vân chớp chớp mắt, sau đó giật phắt ly trà sữa vừa đưa qua về: "Mẹ kiếp! Cậu không nói sớm, làm phí hoài tình cảm của tôi!"

Lộ Gia Nghiệp cạn lời: "Cũng đâu phải tự tớ nói đâu."

"Ầy, nhưng mà chuyện cha cậu là lão đại Đội săn ma, sao không kể với tớ?"

"Cậu cũng có hỏi đâu? Lần trước Triệu Minh và Vương Thanh đuổi đến nhà cậu, cũng là do cha tớ hạ lệnh đấy."

"Đỉnh thật, đại ân không lời nào cảm tạ hết được, nhưng mà Trương Đông Đông đâu rồi?" Lý Vân nhìn chỗ ngồi trống không của Trương Đông Đông, hơi thắc mắc.

"Chuyển sang lớp dị năng rồi, sao thế? Cậu còn muốn đánh nhau với gã một trận nữa à?"

Lý Vân cười lạnh một tiếng rồi nói: "Thật sự là có ý nghĩ đó."

Lộ Gia Nghiệp lập tiếp phấn chấn, hứng thú nói: "Muốn gây chuyện sao? Tớ có thể hỗ trợ cổ vũ cho cậu!"

Lý Vân bèn đem chuyện hai ngày trước đánh nhau với mấy tên lưu manh của Vương Bưu kể cho Lộ Gia Nghiệp nghe một lượt.

Chuyện gặp phải 【 Cánh tay ngọn lửa 】 Lâm Nham ở phía sau thì Lộ Gia Nghiệp đã sớm biết, dù sao cậu cũng là con trai ruột của thủ lĩnh Đội săn ma, tin tức vẫn rất nhạy bén.

Nghe xong những trò bẩn thỉu mà Trương Đông Đông làm, Lộ Gia Nghiệp cũng "phi" một tiếng: "Đúng là một kẻ ghê tởm, ngày thường cơ bản chẳng bao giờ nói chuyện, thật không ngờ tâm địa lại hẹp hòi như vậy, lần trước chẳng qua chỉ nói gã vài câu thôi mà? Thế mà còn gọi người ngoài xã hội đến giở trò âm hiểm này!"

Lý Vân ngẫm nghĩ rồi nói: "Nếu tớ không có 【 Hơi thở của nước 】, lần này chắc chắn đã bị mấy tên côn đồ đó đánh gãy chân rồi!"

Lúc này Lộ Gia Nghiệp sực nhớ ra điều gì, lại nghiêm túc nói với Lý Vân: "Cậu có biết hiện tượng dị năng giả mất khống chế không?"

Lý Vân lắc đầu: "Không hiểu rõ lắm, có giống gã người chuột lần trước tớ gặp không?"

Lộ Gia Nghiệp gật đầu: "Dị năng hệ hóa thú thường bị xem là loại dị năng cấp thấp nhất, dị năng này sẽ giúp dị năng giả có được năng lực tương tự như loài thú, ví dụ như nếu là 【 Hóa dơi 】 thì có thể sử dụng sóng siêu âm, đồng thời sở hữu khả năng bay lượn, nhưng kéo theo đó là tập tính sinh hoạt cũng sẽ thiên về loài dơi, chẳng hạn như thích hút máu tươi."

"Hơn nữa, bên trong dị năng nguyên hệ hóa thú có ẩn chứa một phần dã tính vô cùng nguyên thủy, phần dã tính này phần lớn có thể bị nhân tính áp chế, nhưng nếu là người có tâm trí không kiên định thì sẽ dễ dàng bị thứ dã tính này chiếm cứ, sau đó trở nên vô cùng nóng nảy, phong cách hành sự chẳng khác nào một con dã thú, hiện tượng này được gọi là dị năng giả mất khống chế."

Lý Vân lập tức mở mang tầm mắt, nhưng vẫn nghi hoặc hỏi: "Hiểu rồi, nhưng cậu nói với tớ chuyện này làm gì?"

Lộ Gia Nghiệp cười cười rồi nói: "Cậu lên lớp chăm chú quá nên có lẽ không chú ý, gã Trương Đông Đông kia cứ nhìn cậu bằng ánh mắt vô cùng âm trầm theo thói quen, đặc biệt là mỗi lần cậu có thành tích, thầy cô đọc đến tên cậu, ánh mắt kia... chậc chậc, cứ như cậu thiếu gã một trăm triệu vậy."

"Sao lại nhìn tớ?"

"Bởi vì cậu đứng nhất khối mà! Kiểu gì chẳng rước lấy kẻ ghen ghét!"

"Nhưng tớ có qua lại gì với gã đâu, gã ghen ghét cái quái gì!"

"Cho nên tớ mới nghiêm túc nghi ngờ tâm trí gã chưa trưởng thành, hơn nữa gã còn là dị năng giả hệ hóa thú, loại cảm xúc này nếu bị kích thích quá mức sẽ rất dễ xuất hiện hiện tượng dị năng mất khống chế. Xem thêm việc lần này gã thuê người đến đánh gãy chân cậu, chuyện ác độc như vậy cũng làm được, chứng tỏ hành sự vô cùng cực đoan, cậu mà còn chọc giận gã thì nguy hiểm lắm đấy!"

"Ý của cậu là... gã có khả năng sẽ trực tiếp biến thành chó dại cắn tớ?"

"Đúng vậy, đó là chó dại thật sự đấy, dị năng giả sau khi mất khống chế tuy lý trí giảm sút nhưng lại trở nên nguy hiểm hơn trước rất nhiều! Tớ đề nghị chuyện này qua rồi thì cứ để nó qua đi."

Lý Vân khinh thường bĩu môi nói: "Tớ cũng lười để ý đến gã, nhưng nếu gã còn dám động đến tớ thì quản gã có mất khống chế hay không, tớ sẽ trực tiếp lên khô máu với gã!"

Lộ Gia Nghiệp giơ ngón tay cái lên: "Đỉnh! Không hổ là bạn cùng bàn của tớ, có điều vì lần trước tớ đưa khẩu súng ngắn được phú năng cho cậu mà tớ bị cha cảnh cáo, không thể tùy tiện sử dụng dị năng nữa, cho nên nói, cậu chỉ có thể dựa vào chính mình thôi."

"Cái gì?" Lý Vân trợn tròn mắt.

Cậu lập tức lấy khẩu súng đồ chơi lần trước ra, nói: "Thế thì không được, cậu phải phú năng cho tớ thêm một lần nữa! Thứ này đối với tớ quan trọng lắm đấy!"

Một viên đạn đổi lấy năm giây câm lặng, đây chính là thần khí mà!

Lộ Gia Nghiệp đẩy khẩu súng ngắn trở lại trước mặt Lý Vân: "Cái này thật sự không được, gia đình tớ có nguyên nhân khá phức tạp, không thể bại lộ dị năng của bản thân, trừ khi tớ thăng lên dị năng giả cấp ba, có năng lực tự vệ nhất định."

Lý Vân thầm tiếc nuối trong lòng, nhưng cũng không dây dưa thêm.

Tuy nhiên, Lộ Gia Nghiệp lại đổi giọng: "Mặc dù không thể phú năng cho cậu, nhưng tớ có thứ này, đây là vật được chính cha tớ phú năng."

Chỉ thấy Lộ Gia Nghiệp lấy từ trong cặp sách ra một món đồ trang trí có vân văn rất đẹp, nhưng trông qua thì không có bất kỳ dao động linh năng nào.

"Đây là cái gì?"

"Đây là đồ do cha tớ phú năng, tớ không thể chủ động vận dụng, cậu cứ đeo trên người đi, chờ đến khi cậu gặp nguy hiểm đến tính mạng, nó sẽ tự động phát nổ."

Hai tay Lý Vân run lên: "Thứ này nổ chết tớ thì sao?"

"Đừng kích động, sau khi nổ nó sẽ hình thành một lá chắn linh năng duy trì trong ba mươi giây, chỉ cần không gặp phải dị năng giả cấp ba thì không ai có thể phá vỡ được thứ này đâu."