Logo

[Dịch] Linh Khí Khôi Phục: Bắt Đầu Thu Hoạch Được Thủy Chi Hô Hấp

Chương 2. Chương 2: Dị năng giả và Muggle

Chương 2: Dị năng giả và Muggle

Dưới bầu trời đêm đen kịt, mùi cống rãnh hôi thối không ngừng lan tỏa, nhưng đây lại là hương vị yêu thích nhất của chuột và gián.

Ban đêm, đường phố đông đúc người qua lại. Ánh đèn màu hoa lệ khiến tòa huyện thành nhỏ này trở nên náo nhiệt dị thường.

Hai người đàn ông mặc áo khoác xám chạy nhanh trong đám đông. Bước chân họ gấp rút, thần sắc vội vàng, dường như đang truy đuổi thứ gì đó. Người đi đường xôn xao nhường lối, nhưng lòng hiếu kỳ của họ cũng nhanh chóng dập tắt khi nhìn thấy biểu tượng phía sau áo khoác của hai người.

Tuy nhiên, khi đi qua một con hẻm nhỏ tối tăm, cả hai đồng thời dừng lại.

Một người ngậm điếu thuốc trong miệng, lộ ra vẻ mặt khó mà tin nổi: "Hình như... biến mất rồi?"

Người còn lại có chút khó chịu vì khói thuốc bay tới, bèn phất tay xua tan mùi vị, cau mày nói: "Làm sao có thể vô duyên vô cớ biến mất được? Hắn chắc chắn đã che giấu ra-đa truy tùng của chúng ta."

Gã lấy ra một chiếc máy tính bảng hiển thị giao diện ra-đa. Hai phút trước, những luồng hồng quang nhấp nháy cho biết mục tiêu truy đuổi biến mất ngay tại khu vực này. Nhưng hiện tại, màn hình không có một chút phản ứng nào.

Người đàn ông ngậm thuốc sờ cằm suy tư một lát, rồi như chợt lóe lên tia sáng, thốt lên: "Cống thoát nước!"

Người cầm máy tính bảng cũng lập tức phản ứng lại, liền nhìn về phía nắp cống trên mặt đường. Gã cúi người nhìn kỹ một chút, sắc mặt nghiêm túc: "Rìa nắp cống có vết ma sát, vừa mới bị dịch chuyển, hắn trốn xuống cống rồi!"

Lúc này, người ngậm thuốc đến bên cạnh lật thùng rác lên, lục lọi vài cái. Ngay lập tức, từ trong thùng rác chui ra mười mấy con chuột lớn. Đám chuột bị phát hiện liền kêu chi chi tra tra rồi lập tức giải tán, dùng tốc độ cực nhanh tháo chạy khắp bốn phương tám hướng.

Mùi hôi thối tỏa ra từ lũ chuột khiến người ta buồn nôn, nhưng gã không để ý, mà từ nơi đám chuột vừa tụ tập trong thùng rác lôi ra một bộ quần áo dính đầy máu. Quần áo rách rưới, vết máu vẫn còn rất mới.

Người cầm máy tính bảng nhìn thấy bộ y phục này thì sắc mặt đại biến: "Đây là... quần áo của 【Thử Vương】, vậy vừa rồi đám chuột kia..."

Người ngậm thuốc khoát tay, ra hiệu không cần kinh hoảng, vừa tiếp tục lục lọi túi quần áo vừa nói: "Chớ khẩn trương, không có phản ứng linh năng, vừa rồi đều là chuột bình thường thôi. Trên bộ quần áo này lưu lại máu của 【Thử Vương】 nên bọn chúng mới bị thu hút tụ tập ở đây, còn hắn thì đã xuống cống thoát nước rồi..."

Gã lại từ trong túi quần lấy ra một mảnh chip to bằng móng tay, nhưng mảnh chip này đã hư hại, tựa như bị người ta giẫm một cước.

"Hắn bị trọng thương rồi trốn đến nơi này, phát hiện ra nguyên nhân chúng ta có thể liên tục truy dấu liền giẫm nát mảnh chip, đồng thời vận dụng năng lực trốn vào cống ngầm. Hệ thống cống ngầm ở đây rắc rối phức tạp, cho nên... chúng ta mất dấu rồi."

"Triệu Minh, cái bộ dạng phong khinh vân đạm này của ngươi thật khiến người ta muốn ăn đòn mà."

Triệu Minh dụi tắt điếu thuốc, phun ra ngụm khói trắng cuối cùng, cười nói: "Vương Thanh tiểu bằng hữu, thân là Liệp Ma Giả, làm việc không thể nôn nóng như vậy được."

Vương Thanh bĩu môi, hỏi: "Vậy giờ mất dấu rồi, phải làm sao đây?"

"Mặc dù mất dấu, nhưng hắn ít nhất cũng đã bị trọng thương, hơn nữa còn cần ăn uống. Lần này thức ăn của hắn bị chúng ta phá hủy, theo ta đoán, hiện tại hắn vừa thương nặng lại vừa đói khát, trong vòng ba ngày nhất định phải ra ngoài kiếm ăn. Trong điều kiện không được chữa trị bình thường, hắn cần nuốt chửng rất nhiều máu thịt mới có thể khôi phục thương thế, cho nên ba ngày sau chúng ta mới có thể hành động."

Vương Thanh nhíu mày: "Nhưng nếu hắn ra ngoài kiếm ăn mà chúng ta không thể kịp thời đuổi tới, người dân sẽ gặp nguy hiểm..."

"Yên tâm đi! Không đến mức nghiêm trọng như vậy đâu. Để chạy trốn, hắn đã dầu hết đèn tắt rồi, với trình độ hiện tại của hắn, mười người bình thường cũng có thể lấy mạng hắn, cho nên hắn sẽ chỉ chọn người già yếu tàn tật để ra tay thôi. Chúng ta chú ý các lối ra cống ngầm lân cận và những cư dân sống đơn độc ở phụ cận là được."

"Được rồi, ngươi nói đúng."

"..."

Cùng lúc đó, bên trong đường cống ngầm, một con chuột khổng lồ toàn thân đầy vết thương đang bò trên vách ống dẫn. Cuộc đối thoại của hai người phía trên đỉnh đầu đều bị gã thu hết vào tai. Toàn bộ quá trình gã không dám phát ra một chút tiếng động nào, mãi cho đến khi thanh âm của Triệu Minh và Vương Thanh đã đi xa được nửa giờ, gã mới bắt đầu khó khăn men theo đường cống leo lên.

Triệu Minh suy đoán gần như hoàn toàn chính xác, nhưng có một điểm gã đã đoán sai, đó là vết thương của 【Thử Vương】 còn nặng hơn tưởng tượng rất nhiều. Mỗi một bước tiến lên đều hao phí lượng lớn thể lực, cho nên gã vẫn luôn áp sát vào nơi cách nắp cống không đầy một mét. Chỉ cần bọn Triệu Minh mở nắp cống ra, gã tất nhiên sẽ bị phát hiện. Vạn hạnh là bản thân dường như đã trốn thoát một kiếp.

Nhưng sự thống khổ do đó đói khát mang lại còn khiến người ta khó chịu hơn cả vết thương trên người. Dịch vị trong dạ dày hiện tại không ngừng cồn cào lộn nhào. Nếu không phải vì ra ngoài kiếm ăn, gã cũng sẽ không bị đám liệp ma nhân đáng chết kia vụng trộm gắn chip truy tung, dẫn đến bị truy sát suốt dọc đường.

Trong mắt gã bốc lên những luồng ánh sáng đỏ ngầu, loáng thoáng vẻ điên cuồng: "Ta muốn ăn..."

. . .

Sáng sớm, Lý Vân tỉnh dậy rồi vào nhà vệ sinh rửa mặt. Nhìn mình trong gương, hắn có chút bùi ngùi mãi không thôi.

Thế giới này không phải là thế giới trước kia của hắn.

Mặc dù có rất nhiều nơi tương đồng, nhưng hắn đúng là đã xuyên không, xuyên đến một thế giới song song.

Thế giới này, từ năm mươi năm trước, linh khí đã khôi phục!

Lúc Lý Vân mới biết được chuyện này, hắn đã vô cùng hưng phấn, dù sao chuyện thức tỉnh dị năng thì ở đời trước hắn cũng chỉ dám huyễn tưởng trong mơ mà thôi.