Logo

[Dịch] Linh Kiếm Tôn

Chương 13. Chương 13: Hỏa Linh Tán

Chương 13: Hỏa Linh Tán

Trong đan thất.

Tần Vũ Yên nắm phương thuốc do Sở Hành Vân viết, đôi mày thanh tú nhíu chặt, chậm chạp không chịu mở lò luyện đan.

"Tỷ lệ của ba loại linh thảo này cực kỳ cổ quái, hoàn toàn bất đồng với ghi chép trong đan thư. Hơn nữa, thủ pháp luyện chế này, ta cũng chưa từng nghe nói qua bao giờ." Tần Vũ Yên thấp giọng lẩm bẩm, càng nhìn kỹ, nàng lại càng cảm thấy không đáng tin cậy.

Tần Vũ Yên luyện đan ba năm đã trở thành Nhị Cấp Luyện Đan Sư, điều này không thể nghi ngờ đã thể hiện ra thiên phú kinh người của nàng. Nhưng theo phán đoán của nàng, phương thuốc đan dược trước mắt này căn bản là râu ông nọ cắm cằm bà kia. Nếu dựa theo thủ pháp phía trên mà luyện chế, tuyệt đối không có khả năng thành đan.

"Xem ra sư tôn nói không sai, ta không thể trở thành Tam Cấp Luyện Đan Sư là do tâm tính quá nóng nảy. Một tiểu tử vắt chanh chưa sạch tùy ý nói mấy câu đã có thể khiến tâm thần ta rối loạn thế này."

Tần Vũ Yên khẽ thở dài, xoay người muốn rời đi. Thế nhưng mới vừa bước ra một bước, thân hình nàng chợt khựng lại.

Chẳng biết tại sao, trong đầu nàng đột nhiên hiện lên đôi mắt đen tuyền của Sở Hành Vân, trong suốt, thuần túy, không nhuốm một mảy may tạp chất.

"Thôi được, cứ thử một lần xem sao, dù sao cũng không lãng phí bao nhiêu thời gian." Tần Vũ Yên lần nữa trở lại trước đan đỉnh. Linh lực trong người nàng cuộn trào hóa thành ngọn lửa nóng bỏng, khiến cho cả đan thất cũng trở nên khô nóng theo.

Cùng lúc đó, ở bên ngoài đan thất.

Sở Hành Vân đã chuẩn bị ổn thỏa linh tài và đốt lửa lên. Phía trên chiếc đan đỉnh sáu chân bắt đầu dâng lên khói xanh lượn lờ, một tia khí tức linh lực như có như không bắt đầu lan tỏa ra xung quanh.

Hắn điều khiển cường độ ngọn lửa cực kỳ nhuần nhuyễn, tay mắt lanh lẹ ném từng loại linh tài vào bên trong. Phân lượng của mỗi loại linh tài đều được hắn khống chế vô cùng tinh chuẩn, tựa như đã trải qua hàng ngàn vạn lần thí nghiệm vậy.

"Luyện Đan Chi Đạo, điều trọng yếu nhất chính là làm liền một mạch. Toàn bộ quá trình luyện đan không chỉ cần tinh lực, mà còn cần lượng linh lực khổng lồ. Tiểu tử này tu vi bất quá chỉ mới Thối Thể tam trọng cảnh mà đã dám mở lò luyện đan, thật là không biết trời cao đất rộng." Tần Sơn đứng ở ngoài cửa, thấy cử động của Sở Hành Vân thì liên tục lắc đầu.

Hắn là Lâu Chủ của Bách Bảo Lâu, kiến thức uyên bác, đối với Luyện Đan Chi Đạo cũng có nhận thức cực sâu. Dưới mắt hắn, tu vi, thực lực lẫn thủ pháp của Sở Hành Vân tất thảy đều là kẻ ngoài nghề, căn bản không có khả năng luyện chế thành công, hết thảy đều chỉ là uổng công vô ích!

Thời gian chậm rãi trôi qua, màn đêm rút đi, một vệt nắng sớm ban mai chiếu vào, gieo xuống những đốm sáng sặc sỡ.

Két!

Cửa phòng đan thất bị đẩy mở, Tần Vũ Yên trong bộ hồng y chậm rãi bước ra. Trên mặt nàng không hề có vẻ mệt mỏi của một đêm không ngủ, ngược lại còn lộ ra mấy phần nghi ngờ cùng hưng phấn.

"Vũ Yên tiểu thư, cô không sao chứ?" Tần Sơn từ ngoài cửa đi tới, vẻ mặt đầy lo lắng.

Thối Thể Đan là loại đan dược thông thường nhất. Theo tốc độ ngày thường của Tần Vũ Yên thì chỉ cần một canh giờ là có thể luyện chế xong. Nhưng lần này, Tần Vũ Yên ở trong đan thất ròng rã suốt một đêm, điều này khiến Tần Sơn vô cùng lo lắng. Nếu như Tần Vũ Yên xảy ra bất trắc gì, đừng nói là hắn, mà cả tòa Tây Phong Thành này đều sẽ bị san thành bình địa.

"Chẳng phải chỉ là luyện chế Thối Thể Đan thôi sao? Có thể xảy ra chuyện lớn gì được?" Sở Hành Vân đi tới, vừa đi vừa ngáp dài, tựa như vừa mới được đánh một giấc nồng.

Hắn nhìn từ trên xuống dưới Tần Vũ Yên rồi cười nói: "Dựa vào nét mặt của cô mà đoán, xem ra phương thuốc ta đưa cho có hiệu quả không tệ, hẳn là tốt hơn nhiều so với Thối Thể Đan trước kia cô từng luyện."

"Hừ!" Thấy bộ dáng đắc ý của Sở Hành Vân, Tần Vũ Yên lạnh lùng hừ một tiếng. Trong lòng nàng dù có chút khó chịu nhưng rốt cuộc vẫn nhịn được tức giận, tay khẽ hất một cái, một viên đan dược đỏ rực liền rơi xuống bàn.

Viên đan dược đỏ rực này Tần Sơn vô cùng quen thuộc, chính là Thối Thể Đan. Nhưng điều khiến hắn cảm thấy kỳ quái là viên Thối Thể Đan này lại tỏa ra mùi thơm đậm đà, vượt xa những viên đan dược ngày thường.

Sở Hành Vân cầm lấy Thối Thể Đan, tùy ý liếc nhìn một cái rồi gật đầu nói: "Tạp chất đã hoàn toàn loại trừ, hỏa hầu cũng đề cao không ít, chắc chắn giữ được tám phần dược hiệu, coi như tạm được đi."

"Coi như tạm được?" Sắc mặt Tần Vũ Yên trở nên khó coi.

Tối hôm qua, nàng dựa theo phương thuốc của Sở Hành Vân để luyện chế Thối Thể Đan, ngay lập tức đã bị chấn động. Nàng có thể cảm nhận rõ ràng tạp chất trong Thối Thể Đan gần như bị loại bỏ hoàn toàn, đan hương nồng hơn, phẩm chất hoàn mỹ hơn, xác thực vượt xa Thối Thể Đan nàng luyện chế trước đây.

Nhưng đồng thời, nàng cũng rất tò mò, tại sao một phương thuốc cổ quái kỳ dị như vậy lại có thể luyện chế ra viên Thối Thể Đan hoàn mỹ đến thế. Có linh cảm thúc đẩy, Tần Vũ Yên liên tục nghiên cứu và luyện chế không ngừng. Suốt một đêm, nàng đều đắm chìm trong khoái cảm tìm tòi cái mới này, phẩm chất Thối Thể Đan luyện ra cũng ngày một cao hơn.

Viên Thối Thể Đan trước mắt này là viên có phẩm chất cao nhất, vậy mà lọt vào mắt Sở Hành Vân, nó lại chỉ giữ được tám phần dược hiệu, còn bị chê là tạm được. Điều này làm sao Tần Vũ Yên có thể nhẫn nhịn cho được!

Nàng sải bước đi đến trước mặt Sở Hành Vân. Vì tức giận, hô hấp của nàng trở nên dồn dập, lồng ngực phập phồng lên xuống như sóng cuộn, cảnh tượng vô cùng diễm lệ.

"Ta luyện chế Thối Thể Đan khó lọt được vào pháp nhãn của ngươi, vậy đan dược ngươi luyện chế đâu, có thể cho ta xem thử một chút không?" Tần Vũ Yên lạnh lùng nói.

Sở Hành Vân cười đáp: "Dĩ nhiên không thành vấn đề."

Nói đoạn, hắn cầm lấy một chiếc bình ngọc đặt lên bàn.

Tần Sơn và Tần Vũ Yên lập tức tiến lên phía trước. Đôi mắt họ quét qua, ánh mắt liền cứng đờ tại đó. Thứ chứa trong bình ngọc này tuyệt đối không phải đan dược, mà là một loại chất lỏng màu đỏ nhạt, mùi vị cực kỳ khó ngửi.

"Hảo tiểu tử, ngươi không biết luyện chế đan dược thì liền thôi đi, còn cố ý ra tay đùa giỡn chúng ta. Đừng tưởng rằng nơi này là Phường Thị thì Bách Bảo Lâu ta không dám động thủ." Tần Sơn bịt mũi, sự nhẫn nhịn của hắn đối với Sở Hành Vân đã thấu tới hạn mức cao nhất.

Sở Hành Vân không thèm để ý đến lời đe dọa của Tần Sơn, hắn quay sang hỏi Tần Vũ Yên: "Đối với bình chất lỏng màu đỏ nhạt này, cô thấy thế nào? Liệu có giống như ông ta, cảm thấy ta đang vô lý đùa giỡn hay không?"

"Chuyện này..." Tần Vũ Yên sững sờ một chút, chân mày nhíu chặt, cuối cùng hậm hực gật đầu một cái.

Thấy vậy, Sở Hành Vân khẽ thở dài, ra bộ dáng hận rèn không thành thép.

Hắn cầm bình ngọc lên giải thích: "Bản chất của đan dược chính là đem tinh hoa của nhiều loại linh tài ngưng tụ lại làm một, để người dùng có thể dễ dàng hấp thu. Nói cách khác, chỉ cần có hiệu quả phù hợp thì đều có thể xưng là đan dược."

"Chất lỏng màu đỏ nhạt do ta luyện chế được đặt tên là Hỏa Linh Tán, đứng hàng nhất phẩm, là một loại đan dược hơi đặc thù. Nó không dùng để nuốt, chỉ cần bôi lên da là có thể phát huy dược hiệu."

"Hơn nữa, sau khi trải qua nhiều tầng rèn luyện của ta, tạp chất trong Hỏa Linh Tán đã bị hoàn toàn loại bỏ, dược hiệu đạt tới mười phần toàn vẹn. Bàn về hiệu quả, nó gấp ba lần viên Thối Thể Đan của cô, thậm chí còn có thể cao hơn nữa."

Sở Hành Vân từng câu từng chữ nói vô cùng rõ ràng, toàn thân lộ ra vẻ tự tin mạnh mẽ. Điều này khiến Tần Vũ Yên sau cơn chấn động lại càng thêm nổi giận. Lời này của Sở Hành Vân rõ ràng là đang giễu cợt nàng một lần nữa, chê Thối Thể Đan nàng luyện ra không bằng một phần ba Hỏa Linh Tán của hắn.

"Ta đã nói rồi, có một số việc nếu cô không tự mình thử nghiệm thì vĩnh viễn sẽ không biết đúng sai. Nếu trong lòng không phục, cô có thể tự mình thử một chút." Dường như nhìn ra sự không cam lòng của Tần Vũ Yên, Sở Hành Vân phất tay một cái, đưa Hỏa Linh Tán đến trước mặt nàng.

Nhìn chất lỏng màu đỏ nhạt trước mắt, ánh mắt Tần Vũ Yên không ngừng lay động, nội tâm tựa hồ đang đấu tranh kịch liệt.

Cuối cùng, nàng cắn răng một cái, đổ Hỏa Linh Tán ra rồi bôi lên trên tay ngọc.