Chương 14: Giao dịch
Hỏa Linh Tán vừa tiếp xúc với da thịt, Tần Vũ Yên liền cảm nhận được một luồng cảm giác mát mẻ, vô cùng thoải mái.
Nhưng chẳng bao lâu sau, cảm giác mát lạnh ấy biến mất, thay vào đó là sự nóng bỏng và đau nhói, phảng phất như cánh tay đang bị ngọn lửa thiêu đốt, khiến nàng không khỏi lộ ra một tia thống khổ.
"Vũ Yên tiểu thư!" Nhìn thấy cảnh này, Tần Sơn vội vàng lớn tiếng gọi.
Tần Vũ Yên ra hiệu bảo hắn không cần ra tay, nàng cắn răng, cố gắng chịu đựng luồng đau đớn nóng rực kia.
Ước chừng nửa canh giờ sau, dược lực của Hỏa Linh Tán dần dần tản đi. Tần Vũ Yên mở mắt ra, phát hiện cánh tay của mình đã đỏ bừng một mảng, lỗ chân lông giãn nở, rỉ ra không ít tạp chất.
"Mọi người đều biết, sau khi dùng Thối Thể Đan có thể rèn luyện khí lực, tống khứ tạp chất trong cơ thể ra ngoài. Nhưng phương thức đó chỉ có thể bài tiết tạp chất bên trong, chứ không thể loại bỏ được tạp chất bên ngoài thân."
Sở Hành Vân hướng về phía Tần Vũ Yên nói: "Mà Hỏa Linh Tán do ta luyện chế, khi đắp ngoài da, trong thời gian ngắn liền có thể tống xuất tạp chất bên ngoài thân. Nếu như phối hợp sử dụng cùng Thối Thể Đan, trong ngoài kết hợp, hiệu quả sẽ tăng lên gấp bội. Điểm này, chắc hẳn Vũ Yên tiểu thư rất rõ ràng?"
Nghe vậy, Tần Vũ Yên khẽ gật đầu.
Nàng tự mình thử nghiệm Hỏa Linh Tán, biết rõ loại dược liệu này chỉ cần đắp ngoài da là có thể rèn luyện khí lực, hơn nữa lại không có bất kỳ tác dụng phụ nào, có thể nói là vô cùng hoàn mỹ.
Suy nghĩ sâu xa một lát, Tần Vũ Yên chỉ vào gói Hỏa Linh Tán trên mặt bàn, nói: "Sở công tử, phương thuốc Hỏa Linh Tán này, ngươi có hứng thú bán cho Bách Bảo Lâu của ta không?"
Trong mắt Sở Hành Vân thoáng qua một tia cười nhạt, tựa hồ hắn đã sớm biết Tần Vũ Yên sẽ hỏi như vậy, liền trả lời: "Nếu Vũ Yên tiểu thư có hứng thú, phương thuốc này bán cho Bách Bảo Lâu cũng không sao, coi như là kết giao bằng hữu."
Vừa nói, Sở Hành Vân vừa đưa ra một ngón tay: "Một phương thuốc đổi lấy bốn mươi mai linh thạch là được."
"Bốn mươi mai linh thạch!" Nghe thấy mức giá Sở Hành Vân đưa ra, Tần Sơn đứng bên cạnh liền nhảy dựng lên, khuôn mặt đầy vẻ kinh ngạc.
Bốn mươi mai linh thạch, chính là bốn mươi vạn lượng bạc.
Cái giá này quả thực quá mức kinh khủng, đủ để mua được một quyển võ học Linh Giai trung phẩm, Sở Hành Vân rõ ràng là đang sư tử ngo ngoàm!
"Được, quyết định như vậy đi." Trong lúc Tần Sơn còn đang chấn kinh, nào ngờ Tần Vũ Yên lại dứt khoát đáp ứng.
Chỉ thấy nàng phẩy tay một cái, bốn mươi mai linh thạch đã được bày ra thật chỉnh tề trước mặt Sở Hành Vân. Nhìn ánh linh quang mờ ảo tản ra, Tần Sơn cảm thấy hoa mắt chóng mặt, còn tưởng rằng bản thân đang nằm mơ.
Bất quá, Tần Sơn rốt cuộc cũng là người lão luyện trên thương trường, rất nhanh liền hiểu ra vấn đề.
Giá trị lớn nhất của Hỏa Linh Tán là có thể sử dụng đồng thời với Thối Thể Đan để nhân đôi dược hiệu. Chỉ cần đem Hỏa Linh Tán và Thối Thể Đan bán theo bộ, lượng tiêu thụ của cả hai loại dược đan này đều sẽ tăng lên gấp bội.
Bốn mươi mai linh thạch tuy nhiều, nhưng nhìn về lâu dài, cuộc mua bán này hoàn toàn có thể làm.
"Vũ Yên tiểu thư quả nhiên thẳng thắn." Sở Hành Vân cười lớn một tiếng, lập tức viết ra phương thuốc Hỏa Linh Tán rồi đưa cho Tần Vũ Yên, đồng thời hỏi: "Dám hỏi Vũ Yên tiểu thư, Bách Bảo Lâu có bán nhẫn trữ vật không? Mang theo bốn mươi mai linh thạch này e rằng có chút không tiện."
"Một chiếc nhẫn trữ vật có giá thị trường là năm mai linh thạch, nhưng lần này coi như ta tặng ngươi một món ân tình vậy." Tần Vũ Yên lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật, không nhanh không chậm nói.
Cái gọi là nhẫn trữ vật, thoạt nhìn không khác gì chiếc nhẫn tầm thường, vẻ ngoài còn có chút xưa cũ, nhưng thực chất bên trong lại chứa một không gian độc lập, có thể cất giữ rất nhiều thứ, cực kỳ thuận tiện.
Sở Hành Vân mở nhẫn trữ vật ra, không gian bên trong đạt tới mười mét khối, đã có thể coi là loại rất tốt.
"Đa tạ Vũ Yên tiểu thư." Sở Hành Vân thu tất cả linh thạch vào trong nhẫn trữ vật. Lời vừa dứt, hắn vẫn không xoay người rời đi mà tiếp tục đứng tại chỗ, trên mặt nở nụ cười nhẹ.
"Còn có chuyện sao?" Tần Vũ Yên nghi ngờ hỏi.
"Cũng không hẳn là có chuyện, chẳng qua là trên tay ta còn một vụ giao dịch nữa muốn bàn bạc với Vũ Yên tiểu thư." Sở Hành Vân cười hắc hắc, từ trong ngực lấy ra hai tờ giấy đã chuẩn bị sẵn từ trước.
"Hai tờ giấy này, một tờ là phương thuốc Dưỡng Linh Đan, tờ còn lại chính là bí quyết liên quan đến hỏa hầu luyện đan và cách loại bỏ tạp chất. Không hề khoa trương chút nào, chỉ cần Vũ Yên tiểu thư nghiêm túc nghiên cứu, không quá hai ngày là có thể luyện chế ra Dưỡng Linh Đan thượng phẩm, dược hiệu có thể đạt tới chín thành, thậm chí là mười thành."
Những lời này của Sở Hành Vân, nếu là vào đêm qua, Tần Vũ Yên nhất định sẽ khịt mũi coi thường.
Nhưng hiện tại, nàng lại lựa chọn tin tưởng.
Đêm qua, nàng dựa theo phương thuốc của Sở Hành Vân, thế nhưng bất kể luyện chế thế nào cũng chỉ có thể phát huy được tám phần dược hiệu của Thối Thể Đan.
Đây không phải là do Tần Vũ Yên ngu dốt không thể lĩnh ngộ được sự huyền diệu của phương thuốc, mà là vì phương thuốc Sở Hành Vân đưa ra đã cố tình giữ lại một chút, không viết ra phần tinh túy nhất.
Bí quyết mà Sở Hành Vân vừa nhắc tới chắc chắn chính là điểm mấu chốt để nâng cao chất lượng đan dược!
Nghĩ đến đây, ánh mắt Tần Vũ Yên trở nên có chút nóng bỏng, nhưng nàng không trực tiếp đồng ý ngay mà hỏi ngược lại: "Nói đi, khoản giao dịch này Sở công tử muốn bao nhiêu linh thạch?"
Sở Hành Vân lắc đầu, không nói rõ ràng, ngược lại cởi bỏ áo khoác ngoài, lộ ra khuôn mặt thanh tú.
"Sở Hành Vân!" Tần Sơn liếc mắt một cái liền nhận ra thân phận của Sở Hành Vân, tiếng kêu kinh ngạc của hắn khiến Tần Vũ Yên cũng phải sửng sốt.
Cái tên Sở Hành Vân này, từ sau vụ đón dâu ban đầu đã truyền khắp cả tòa Tây Phong Thành.
Đối với chuyện này, Tần Vũ Yên tự nhiên có nghe nói qua, nhưng hôm nay gặp mặt, nàng mới thấy lời đồn quả thực không đáng tin.
Nàng hoàn toàn không nghĩ Sở Hành Vân là một phế vật, ngược lại còn thấy hắn có tâm tư vô cùng nhạy bén, e rằng những kẻ được gọi là thiên tài trẻ tuổi kia cũng không bằng hắn.
Sở Hành Vân đi thẳng vào vấn đề: "Lần giao dịch này ta không cần linh thạch, chỉ muốn lấy danh nghĩa Thiếu chủ Sở gia để Sở gia liên thủ với Bách Bảo Lâu, cùng nhau khai thác tài nguyên linh thảo trên Phượng Tê Sơn."
Tần Vũ Yên nhướng mày, nhất thời cảm thấy hứng thú.
"Phượng Tê Sơn dựa lưng vào dãy núi Hắc Thiết, tài nguyên linh thảo cực kỳ phong phú. Sở gia ta đã nhiều lần phái người đến đó, vẽ ra một tấm bản đồ chi tiết, chẳng qua là vì thiếu nhân lực nên chậm trễ không thể vào núi hái thuốc."
"Nếu như Bách Bảo Lâu nguyện ý liên thủ, ta có lòng tin không quá hai tháng, việc kinh doanh linh thảo của Bách Bảo Lâu đủ để thăng tiến một bậc, xưng bá thị trường linh thảo Tây Phong Thành cũng không phải là chuyện khó khăn."
Nghe thấy lời của Sở Hành Vân, không chỉ Tần Vũ Yên mà ngay cả Tần Sơn cũng trở nên kích động.
Đối với Phượng Tê Sơn, bọn họ vốn đã có ý định từ lâu. Hiện tại trong tay Sở Hành Vân lại có bản đồ hoàn chỉnh, nếu như hợp tác, Bách Bảo Lâu có thể dễ dàng thu được nguồn tài nguyên linh thảo khổng lồ trong thời gian ngắn, hơn nữa còn cực kỳ an toàn.
"Tỷ lệ phân chia thế nào?" Tần Vũ Yên không bị lợi ích làm mờ mắt, trải qua một chuỗi tiếp xúc vừa rồi, nàng biết rõ Sở Hành Vân không đơn giản, bèn cẩn trọng hỏi.
"Đã là hợp tác thì tự nhiên phải chú trọng công bằng, dứt khoát chia theo tỷ lệ năm năm đi. Nếu như Bách Bảo Lâu có ý định, ta có thể tự mình làm chủ, lấy mức giá thấp hơn thị trường để nhượng lại năm phần mười số linh thảo đó cho Bách Bảo Lâu, xem như là biểu thị thành ý."
Giọng điệu của Sở Hành Vân vẫn bình thản như cũ, nhưng những lời này lọt vào tai Tần Sơn và Tần Vũ Yên lại giống như một tảng đá lớn rơi xuống mặt nước, khuấy động lên ngàn vạn tầng sóng.