Chương 15: Phong Lôi Kiếm Quyết
Đối với võ giả mà nói, thiên địa linh thảo cực kỳ trọng yếu.
Nếu sở hữu lượng linh thảo vô tận, võ giả có thể nâng cao tốc độ tu luyện lên rất nhiều. Cho dù gặp phải bình cảnh, họ cũng có thể đột phá trong thời gian ngắn mà không lãng phí quá nhiều thời gian.
Linh thảo đã như vậy, đan dược lại càng khiến võ giả điên cuồng hơn.
Ban đầu, Tần Vũ Yên cho rằng Sở Hành Vân sẽ ỷ vào việc Sở gia nắm giữ bản đồ Phượng Tê Sơn để chỉ chia cho Bách Bảo Lâu một phần nhỏ linh thảo. Nàng vạn lần không ngờ tới hắn lại chủ động đề xuất phân chia theo tỷ lệ năm - năm, quyết không chiếm tiện nghi của Bách Bảo Lâu.
Kinh người hơn là Sở Hành Vân còn tình nguyện để lại năm phần mười linh thảo thuộc về mình cho Bách Bảo Lâu với mức giá thấp hơn thị trường.
Điều này không nghi ngờ gì đã giúp Bách Bảo Lâu chiếm được lợi ích khổng lồ, dùng cái giá cực thấp để thu về lợi nhuận cao ngất ngưởng. Mà khoản lợi nhuận ấy đủ để Bách Bảo Lâu lũng đoạn toàn bộ thị trường linh thảo tại Tây Phong Thành!
"Sở thiếu chủ, lời ngươi vừa nói hoàn toàn là thật?" Tần Vũ Yên có chút không dám tin, bèn lên tiếng xác nhận lại lần nữa.
Sở Hành Vân gật đầu cười đáp: "Con đường hợp tác vốn nên hai bên cùng có lợi. Huống chi như ta đã nói, làm vậy là để Bách Bảo Lâu thấy được thành ý của ta, giúp đôi bên có thể hợp tác lâu dài chứ không phải đề phòng, lục đục với nhau."
"Tên tiểu tử này thật sắc bén." Tần Vũ Yên không phải hạng người tầm thường, ngược lại nàng cực kỳ thông minh, vừa nghe qua đã nhận ra ẩn ý trong lời nói của Sở Hành Vân.
Sở Hành Vân nguyện ý nhường lợi nhuận, thứ nhất là muốn Sở gia và Bách Bảo Lâu hợp tác hữu hảo, thứ hai chính là thể hiện thành ý. Một gia tộc đã suy tàn như Sở gia còn sẵn sàng đưa ra cam kết lớn như thế để biểu thị lòng thành, nếu Bách Bảo Lâu không có bất kỳ động thái đáp lại nào thì sẽ tỏ ra hẹp hòi, làm mất đi phong độ của một đại thương hội.
"Nếu Sở thiếu chủ đã khảng khái như vậy, ta cũng nên có chút biểu thị." Tần Vũ Yên từ trong nhẫn trữ vật lấy ra mấy chiếc bình ngọc, nhàn nhạt nói: "Nơi này có ba mươi viên Thối Thể Đan và ba mươi viên Dưỡng Linh Đan, phẩm chất tuy không cao nhưng cũng coi như một chút tâm ý nhỏ."
Sau khi đưa bình ngọc cho Sở Hành Vân, Tần Vũ Yên nói tiếp: "Mấy ngày tới, ta sẽ nghiêm túc nghiên cứu ba phương thuốc đan dược mà Sở thiếu chủ giao cho. Ngày sau, ta sẽ đích thân phái người đến Sở gia, tận tay dâng đan dược lên. Không biết chút thành ý này có làm Sở thiếu chủ hài lòng?"
Nghe đến đó, Tần Sơn đứng bên cạnh không tự chủ được mà hít một hơi khí lạnh.
Ba mươi viên Thối Thể Đan cùng ba mươi viên Dưỡng Linh Đan có giá trị kinh người, tương đương với mười tám khối linh thạch. Nhưng những thứ này vẫn chưa là gì. Vài ngày sau, Tần Vũ Yên còn tự tay dâng lên đan dược mới luyện chế, loại đan dược đó có phẩm chất cao hơn, giá trị chắc chắn còn kinh khủng hơn nhiều.
Theo tính toán của Tần Sơn, món quà biểu thị thành ý này đã tiệm cận mức năm mươi vạn lượng bạc!
Dù lão có lăn lộn trên thương trường nhiều năm cũng chưa từng chứng kiến cảnh tượng nào như hôm nay. Sở Hành Vân chỉ bằng vài câu nói đơn giản không những giúp Sở gia gắn kết quan hệ hợp tác với Bách Bảo Lâu, mà còn thu về lợi ích tương đương gần năm mươi khối linh thạch, thật sự quá mức kinh người.
"Chút thành ý này là đủ rồi. Vậy ta xin phép trở về Sở gia trước để chờ tin tốt từ Vũ Yên tiểu thư. Về phần công việc hợp tác, hai ngày sau xin mời Tần lâu chủ đến Sở gia chúng ta một chuyến." Sở Hành Vân bất động thanh sắc nói, sau đó hai tay ôm quyền, sải bước rời khỏi mật thất.
Đợi sau khi Sở Hành Vân rời đi, Tần Sơn mới thở phào một hơi, lầm bầm: "Cái tên Sở Hành Vân này rốt cuộc có lai lịch thế nào? Rõ ràng chỉ là một thiếu niên mười sau tuổi, vậy mà khi đối mặt với hắn, ta lại có cảm giác áp lực nặng nề, đến thở mạnh cũng không dám."
"Chính xác." Tần Vũ Yên như có điều suy nghĩ, gật đầu thấp giọng nói: "Tần Sơn, khối ngọc bội mà Sở Hành Vân dùng để mua đan dược lúc nãy là do Mạnh Thanh đưa ra. Ngươi đi tìm Mạnh Thanh tới đây cho ta."
"Tuân lệnh." Tần Sơn khẽ gật đầu, lập tiếp rời đi.
Không lâu sau, Tần Sơn đã dẫn Mạnh Thanh tiến vào mật thất.
"Bái kiến Vũ Yên tiểu thư." Mạnh Thanh hai đầu gối quỳ rạp xuống đất, đầu chạm sát sàn, thái độ vô cùng cung kính.
"Mạnh Thanh, khối ngọc bội này có phải do ngươi giao cho Sở Hành Vân không?" Tần Vũ Yên lấy ngọc bội ra, hướng về phía Mạnh Thanh hỏi.
Nhìn thấy khối ngọc bội và nghe câu hỏi của Tần Vũ Yên, Mạnh Thanh theo bản năng ngẩn người ra, vội vàng giải thích: "Khởi bẩm Vũ Yên tiểu thư, khối ngọc bội này là do ta tặng cho một vị thế ngoại cao nhân ẩn thế, hoàn toàn không có chút quan hệ nào với Sở Hành Vân."
"Ồ?" Tần Vũ Yên nhíu chặt lông mày. Thế ngoại cao nhân?
Mạnh Thanh không dám giấu giếm, đem toàn bộ chuyện xảy ra ngày hôm nay kể lại đầu đuôi gốc rễ. Tần Vũ Yên càng nghe sắc mặt càng trở nên kinh ngạc, đến cuối cùng thì hoàn toàn biến thành chấn động.
"Một vị cao nhân ẩn thế đột nhiên xuất hiện ở Tây Phong Thành, mang theo võ học Linh giai trung cấp đi đấu giá. Ngọc bội Mạnh Thanh tặng cho vị cao nhân đó hiện tại lại rơi vào tay Sở Hành Vân. Hơn nữa, một Sở Hành Vân vốn bị người đời coi là phế vật, hôm nay vừa ra tay đã đưa ra mấy phương thuốc đan dược trân quý, lại còn có thể trò chuyện vui vẻ, ung dung đối đáp với ta..."
Tần Vũ Yên không ngừng chắp vá, sắp xếp lại toàn bộ thông tin trong đầu. Nàng càng nghĩ lại càng cảm thấy hoài nghi, khó hiểu.
Nàng dời ánh mắt nhìn về phía Tần Sơn và Mạnh Thanh, ra lệnh: "Hai người các ngươi lập tức phái người đi điều tra rõ ràng, phải thu thập toàn bộ tình báo về Sở Hành Vân một cách hoàn chỉnh nhất. Ta có dự cảm người này ẩn giấu cực sâu, tuyệt đối không đơn giản như bề ngoài."
Nghe vậy, Tần Sơn và Mạnh Thanh nhìn nhau rồi lập tức khom người lui ra ngoài.
Trong mật thất rộng lớn lúc này chỉ còn lại một mình Tần Vũ Yên. Nàng đứng yên tại chỗ, ánh mắt trầm ngâm lóe lên tia nhìn sâu thẳm, không rõ đang suy tính điều gì.
Sở Hành Vân sau khi rời khỏi Bách Bảo Lâu liền cải trang một lần nữa rồi an toàn trở về Sở trấn.
Đối với việc Tần Vũ Yên sẽ điều tra mình, dù không tận tai nghe thấy nhưng hắn cũng dễ dàng đoán ra được. Từ khoảnh khắc nhận lấy khối ngọc bội kia từ tay Mạnh Thanh, hắn đã biết phòng đấu giá Tây Phong có mối quan hệ thanh ty vạn lũ với Bách Bảo Lâu. Bản thân vừa bán đấu giá võ học xong đã mang theo ngọc bội đến Bách Bảo Lâu thì chắc chắn sẽ khơi dậy sự nghi ngờ của Tần Vũ Yên.