Chương 10: Ngang ngược càn rỡ
"Ha ha! Đại tiểu thư nói rất đúng! Đã đi tới nơi này, nhất định phải tranh thủ lưu lại!"
Lý Vân Cảnh có chút thất thần, nhưng chợt khôi phục thái độ bình thường, lên tiếng tán thưởng.
"Đúng rồi, cái gì là đấu bộ?"
Nghĩ đến Vu gia có thế lực cường đại, lại có chỗ dựa tại Thần Tiêu đạo tông, hắn liền nhịn không được lên tiếng hỏi thăm.
"Thần Tiêu đạo tông vô cùng cường đại, nội bộ phân chia thành nhiều đường khẩu khác nhau. Đấu bộ chính là bộ môn phụ trách việc tranh đấu, đệ tử thuộc bộ môn này đều có chiến lực vô cùng cường đại so với người cùng cảnh giới. Tên Mã Dã kia đoán chừng cũng là nhân vật đứng đầu trong số các tu sĩ Luyện Khí cảnh tầng thứ sáu."
Vu Vận Di vừa cùng Lý Vân Cảnh đi về phía quảng trường, vừa nhẹ giọng giải thích.
"Thì ra là thế."
Lý Vân Cảnh gật gật đầu. Hắn biết rõ muốn hiểu rõ toàn diện về Thần Tiêu đạo tông, chỉ sợ không phải là chuyện ngày một ngày hai.
"Tất cả người tham gia kiểm tra chú ý, theo thứ tự xếp thành hàng dài, đi tới tám bệ đá phía trước để đo lường linh căn!"
Khi Vu Vận Di và Lý Vân Cảnh bước tới quảng trường, trên không trung bỗng nhiên loé lên một đạo hào quang, một lão đạo nhân tiên phong đạo cốt đột nhiên hiển hoá ra ngoài.
Người này vừa hiện thân liền liếc nhìn mấy trăm người ở đây. Ánh mắt sắc biến kia khiến tất cả mọi người kìm lòng không được mà cúi thấp đầu. Lão đạo hét lớn một tiếng, thanh âm như hồng chung vang vọng khắp quảng trường, thật lâu không dứt.
Lão đạo vừa dứt lời, trên quảng trường liền xuất hiện mấy chục đạo nhân trẻ tuổi tầm tuổi như Mã Dã.
Những đạo nhân này đứng quanh tám bệ đá ở trung tâm quảng trường, ra hiệu cho đám người dựa theo sự dẫn dắt của họ mà chia làm tám đội, đồng thời tham gia kiểm tra linh căn.
"Đi thôi! Ngươi đi theo ta."
Thân hình Vu Vận Di khẽ động, nhẹ nhàng như một sợi khói xanh, dẫn Lý Vân Cảnh hướng về phía một đội ngũ thưa người mà đi.
"Tránh ra!"
Khi hai người vừa mới vào hàng, một giọng nói phách lối bỗng nhiên vang lên từ phía sau.
Kế tiếp, một bàn tay lớn chộp tới bả vai Lý Vân Cảnh, đẩy mạnh thân thể hắn sang một bên.
"Ừm? Trong Thần Tiêu đạo tông mà còn có thể động thủ sao?"
Cảm nhận được một luồng đại lực đánh tới, Lý Vân Cảnh trong lòng nổi giận. Hắn lập tức vận chuyển một luồng sức mạnh xuống hai chân, thi triển thế thiên cân trụy. Người phía sau ra sức đẩy nhưng lại không thể làm hắn di chuyển nửa bước!
"A? Tiểu tử, ngươi cũng có chút thực lực đấy! Bất quá dám cùng bản thiếu gia phân cao thấp, ngươi không muốn sống nữa sao?"
Kẻ đứng sau hơi kinh ngạc, lập tức phách lối nói.
Tuy nhiên, câu nói cuối cùng của gã lại hạ giọng rất thấp, hiển nhiên cũng mười phần cố kỵ quy củ của Thần Tiêu đạo tông.
Lý Vân Cảnh xoay người lại, nhìn về phía kẻ vừa ra tay với mình.
Đó là một nam tử trẻ tuổi, mặc một bộ trường bào màu vàng, tay cầm ngọc phiến. Gương mặt gã gầy gò, hai mắt hẹp dài hơi híp lại, tạo cho người đối diện một cảm giác âm tàn.
Nếu không tính đến điểm này, gã ta trông cũng là một nam tử anh tuấn tiêu sái.
"Huynh đệ, tất cả mọi người đang xếp hàng, ngươi có ý gì đây?"
Lý Vân Cảnh trầm giọng, lạnh lùng hỏi.
"Ha ha ha! Gọi ta là huynh đệ? Ngươi cũng xứng sao? Tiểu tử ngươi tên là gì? Thiếu gia ta bảo ngươi cút đi, ngươi không những không cút, lại còn dám chất vấn bản thiếu gia?"
Thanh niên kia tựa hồ không thể tin được một tiểu nhân vật lại dám chất vấn chính mình như vậy, nhịn không được mà bật cười lớn.
Thần sắc gã khinh miệt vô cùng, đó là sự chế giễu của kẻ mạnh đối với kẻ yếu.
"Ngươi..."
Lý Vân Cảnh giận dữ. Hắn vốn là võ giả xuất thân, sống qua hai đời, đây là lần đầu tiên bị người khác khinh thị như vậy. Hắn vừa xắn tay áo, liền muốn cùng vị thiếu gia không biết từ đâu tới này đánh một trận.
"Hừ! Phó Siêu, ngươi đang làm gì thế? Nơi này chính là Thần Tiêu đạo tông! Ngươi đến nơi này rồi mà còn không biết thu liễm một chút sao?"
Chỉ là, chưa đợi Lý Vân Cảnh kịp hành động, một cánh tay ngọc đã kéo lấy y phục của hắn, ngăn hắn hành sự lỗ mãng.
Cùng lúc đó, giọng nói thanh thúy của Vu Vận Di vang lên. Mặc dù ngữ khí bình thản, nhưng Lý Vân Cảnh vẫn có thể nghe ra vẻ tức giận bên trong.
Điều này khiến trong lòng hắn dâng lên một luồng ấm áp. Lúc này có người ra mặt giúp đỡ tóm lại là một chuyện tốt.
Đồng thời, Lý Vân Cảnh cũng dấy lên sự kiêng kị sâu sắc đối với nam tử gầy gò trước mặt. Vu Vận Di có thể gọi thẳng tên của gã, chứng minh bối cảnh của kẻ này tuyệt đối không đơn giản.
Chắc hẳn gã cũng giống như Vu Vận Di, đều đến từ các đại gia tộc thế gia.
"Hắc hắc! Vu Vận Di, ở trong Thần Tiêu đạo tông, bản thiếu gia tự nhiên không dám đánh người. Vừa rồi chẳng qua là muốn hù dọa tên tiểu tử đần độn này một chút mà thôi."
Sắc mặt Phó Siêu trầm xuống, nhưng chợt khôi phục như thường, cười đùa giải thích một câu.
"Không nghĩ tới ngươi cũng tới tham gia kiểm tra, tên công tử hoàn khố như ngươi cũng có ngày biết tiến thủ sao?"
Nhìn thấy Phó Siêu không còn nhằm vào Lý Vân Cảnh, ngữ khí của Vu Vận Di mới hòa hoãn đi nhiều.
"Vu Vận Di, ngươi mỗi ngày khổ luyện, đến nay cũng chỉ mới có tu vi Luyện Khí cảnh tầng thứ bảy."
"Bản thiếu gia ngày ngày dắt chó chọi gà, ăn chơi đàng điếm, tu vi vậy mà cũng đã đạt Luyện Khí cảnh tầng thứ tư. Chăm chỉ hay không thì có ý nghĩa gì chứ?"
Khi nghe nhắc đến chuyện tu luyện, Phó Siêu nhướng mày, tỏ vẻ rất chán ghét đề tài này.
Trong lòng gã thầm nghĩ, nữ nhân này thật là một khối gỗ mục, lúc nào cũng thích nói về những chuyện gã không ưa.
"Hừ! Không biết tiến tới! Phó gia đưa ngươi vào đây thuần túy là lãng phí một danh ngạch trân quý."
Vu Vận Di khẽ lắc đầu, căn bản không tán đồng với suy nhìn của Phó Siêu.
"Đúng rồi, tiểu tử này là ai vậy? Người tình của ngươi à?"
Phó Siêu không muốn tiếp tục bàn về tu luyện, bèn dời chủ đề, một lần nữa đưa ánh mắt nhìn về phía Lý Vân Cảnh.
Gã nhìn lên nhìn xuống đánh giá một phen, nhận thấy tiểu tử này cũng có chút khí chất, suýt soát đuổi kịp bản thiếu gia.
Chỉ có điều tu vi của hắn hơi thấp. Ánh mắt của Vu Vận Di kém cỏi đến vậy sao, lại đi tìm một cái gối thêu hoa như thế này?
"Nhắm cái miệng thúi của ngươi lại!"
Gương mặt xinh đẹp của Vu Vận Di ửng hồng, trong đôi mắt sáng lóe lên hàn quang, hung hăng trừng mắt nhìn Phó Siêu một cái.
"Tiểu tử! Chẳng cần biết ngươi là ai, nhưng đi chung với nữ nhân này thì chuẩn bị gặp xui xẻo đi!"
Mặc kệ sự phẫn nộ của Vu Vận Di, Phó Siêu cười ha ha lớn tiếng rồi quay người rời đi, hướng về phía đội ngũ bên cạnh mà bước tới.
"Cút ra!"
Vị đại thiếu gia này đi tới đâu cũng đều không nể nang ai. Gã nhìn trúng một gã xui xẻo trong đội, liền một tay đẩy mạnh người đó ra ngoài.
Sau đó, Phó Siêu ngang nhiên chiếm lấy vị trí của người kia.
Chỉ để lại người thí luyện xui xẻo đứng ngơ ngác, vẻ mặt nổi giận đùng đùng trừng mắt nhìn gã.
Tuy nhiên, người nọ tóm lại là không có can đảm động thủ với Phó Siêu.
Không phải ai cũng giống như Lý Vân Cảnh, có dũng khí tranh luận với kẻ mạnh, và cũng không phải ai cũng có được một nữ nhân phong hoa tuyệt đại như Vu Vận Di ra tay giúp đỡ.
Người thí luyện kia bị đẩy ra khỏi đội, không còn cách nào khác đành phải xám xịt rời đi, lủi thủi đi xuống cuối hàng để bắt đầu xếp hàng lại từ đầu.
Lần này, số lượng người mới muốn bái nhập Thần Tiêu đạo tông đông tới mấy trăm người. Tám hàng dài trước mắt, mỗi hàng đều có không dưới năm mươi, sáu mươi người.
Vu Vận Di và Lý Vân Cảnh đang đứng ở đoạn giữa của đội ngũ. Nàng không bắt chước hành vi của Phó Siêu mà vẫn tuân thủ xếp hàng theo thứ tự.
"Không nghĩ tới sau khi tới phương thế giới này, ta lại còn có ngày phải xếp hàng."
Ngắm nhìn bóng lưng ưu mỹ của Vu Vận Di ở phía trước, Lý Vân Cảnh thành thành thật thật đứng trong đội ngũ. Cảm giác này đối với hắn vô cùng cổ quái, khiến hắn có một loại ảo giác giống như đang xếp hàng mua vé ở kiếp trước, tựa như vừa tỉnh lại sau một giấc mơ dài.