Logo

[Dịch] Long Kiếm Thiên Tôn

Chương 14. Chương 14: Bán tín bán nghi (2)

Chương 14: Bán tín bán nghi (2)

Đường Sinh thản nhiên nói.

"Tiểu huynh đệ có cách chữa trị sao?"

Thiết Trung Sơn truy hỏi.

Ngữ khí của hắn đối với Đường Sinh đã khách khí hơn rất nhiều.

Thương thế của hắn thì người có chút y thuật đều kiểm tra ra được, cái khó là làm sao bóc tách được luồng độc khí kia ra khỏi chân khí.

"Chuyện này cũng đơn giản, ta sẽ bài độc ra ngoài cho ngươi ngay bây giờ."

Đường Sinh nói.

"Đơn giản? Ngay bây giờ? Ở... Ở chỗ này sao?"

Thiết Trung Sơn thấy Đường Sinh thật sự có cách thì trong lòng vui mừng, nhưng ngay sau đó hắn kịp phản ứng, cảm thấy vô cùng bất hợp lý.

Loại chân khí trúng độc này tuy không phải vấn đề quá lớn, nhưng khi chữa trị lại cực kỳ phiền toái, không chỉ cần dùng cao phẩm giải độc đan để hỗ trợ tiêu độc, mà còn cần một vị võ giả có tu vi cao hơn hắn dùng chân khí giúp hắn bóc tách độc tố ra ngoài.

Muốn chữa trị triệt để, không có ba năm ngày là không xong.

"Đúng vậy, vén tay áo của ngươi lên cao một chút, ta phải châm kim trên toàn bộ cánh tay của ngươi. Đồng thời, ngươi phải nghe theo chỉ huy của ta, ta bảo ngươi vận chuyển chân khí đến đâu, kích thích huyệt vị nào thì ngươi phải ngoanãn làm theo. Nghe rõ chưa?"

Đường Sinh nghiêm túc nói.

"Thực sự là ở trên đường cái sao? Không cần tìm một gian phòng yên tĩnh sao?"

Thiết Trung Sơn hơi chần chừ.

"Chút chân khí trúng độc mọn này mà cũng cần phiền toái thế sao? Ta châm vài kim là xong rồi. Ngay tại đây đi."

Đường Sinh nói.

Hắn đường đường là cửu phẩm Linh Đan sư, chữa trị cho một võ giả cấp thấp bị chân khí trúng độc mà còn phải tốn công tìm phòng yên tĩnh hay sao?

"Được rồi."

Thiết Trung Sơn bán tín bán nghi gật đầu.

Đúng vào lúc này, Đường Sinh đã đem chín cây ngân châm vừa mua đâm nhanh như chớp vào chín đại huyệt trên cánh tay trái của Thiết Trung Sơn, đồng thời nhanh chóng phong bế ba đường kinh mạch trên cánh tay hắn.

Kinh mạch đột ngột bị phong bế khiến Thiết Trung Sơn kinh hãi, bản năng muốn vận công phản kháng.

"Vận chuyển Tiên Thiên chân khí của ngươi tới cánh tay trái!"

Giọng nói của Đường Sinh vang lên ngay sau đó.

"Ngươi... Ngươi đang làm cái gì vậy? Tại sao lại phong bế kinh mạch của ta?"

Thiết Trung Sơn hồi thần, trong lòng hoảng hốt, vẻ mặt đầy phòng bị, tay phải đã âm thầm tích tụ chân khí.

Như thể chỉ cần Đường Sinh có một chút ác ý, hắn sẽ lập tức tung một chưởng đánh chết đối phương.

"Ngươi rốt cuộc có muốn chữa hay không? Nếu lo lắng ta hại ngươi thì dẹp đi, tiểu gia ta không có nhiều thời gian rảnh rỗi như vậy đâu!"

Đường Sinh thấy thế cũng có chút không kiên nhẫn.

Nghĩ lại kiếp trước hắn là đại cường giả đỉnh phong Linh Đan cảnh, lại là cửu phẩm Linh Đan sư, võ giả Nhân cấp tiểu tốt nào gặp hắn mà không run rẩy, cung kính bái lạy?

Nếu không phải hiện tại cần kiếm chút tiền, lại muốn chứng minh năng lực trước mặt Tiểu Khê, hắn đã không nhẫn nại mà nói chuyện như vậy.

"Thiếu gia..."

Tiểu Khê đứng bên cạnh thấy Đường Sinh dám dùng thái độ mất kiên nhẫn và bất kính với một vị đại cường giả như vậy, nàng khẩn trương tới mức tim như muốn ngừng đập.

Đây không phải là trong học viện Đệ Tam Vũ Viện, lúc này cũng chẳng có vị lão nhân quét rác bí ẩn nào xuất hiện để ứng cứu.

Nếu như chọc giận một cường giả như thế này thì biết làm sao bây giờ?