Logo

[Dịch] Ma Nữ, Ta Thật Không Phải Thâm Hải Cổ Thần

Chương 14. Chương 14: Thợ săn thâm hải và kho báu ẩn giấu! (2)

Chương 14: Thợ săn thâm hải và kho báu ẩn giấu! (2)

Cùng lúc đó, các nô lệ trên thuyền cũng bị áp giải ra ngoài, vây thành một vòng tròn lớn. Những kẻ có địa vị cao hơn đứng ở phía trước. Chính giữa vòng vây chính là thuyền trưởng của tàu Cứ Sa — Mắt Đen!

Thần Khải đi theo Tiểu Ô Nha xuyên qua đám người. Thuyền trưởng Mắt Đen đang nốc một bình rượu Rum, miệng ngâm nga bài ca dao hải tặc vang vọng trên đại dương bao la:

"Hừ hừ hừ ~

Chúng ta là hải tặc, tay trái cầm bình rượu, tay phải cầm loan đao, dùng hoàng kim lấp đầy rương người chết, dùng hoàng kim lấp đầy chiếc rương người chết kia! Lấp đầy chiếc rương người chết kia!"

"Bài ca dao hắc ám gì thế này..." Thần Khải thầm nghĩ. Phối hợp với chất giọng khàn đặc của gã thuyền trưởng, giai điệu ấy quả thực chẳng khác nào tiếng thì thầm đầy khủng bố của quái vật biển sâu.

Thuyền trưởng Mắt Đen nhìn thấy Tiểu Ô Nha liền ngừng hát, cất tiếng:

"Tiểu Ô Nha, vị thuyền y giỏi nhất của chúng ta, ngươi rốt cuộc cũng tới rồi! Việc tiến vào khe nứt cần dùng đến hải thú, ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?"

Tiểu Ô Nha ngẩng đầu, nghiêm túc đáp:

"Người phụ tá mới của ta có thiên phú không tồi, làm việc rất gọn gàng, giúp ta tiết kiệm được không ít công sức. Số hải thú ký sinh cần thiết đều đã chuẩn bị xong. Được rồi, đừng nói nhảm nữa, mau vào chuyện chính đi. Tình báo về khe nứt lần này ra sao, mục tiêu của chúng ta là gì? Đây chắc chắn không phải là một trò chơi tìm bảo tàng tầm thường, đúng không thuyền trưởng?"

"Thiên phú không tồi sao? Tiểu Ô Nha, đây là lần đầu tiên ta nghe ngươi khen ngợi phụ tá của mình đấy. Tàu Cứ Sa quả thực đang rất cần nhân tài."

Đôi mắt đen kịt của gã liếc nhìn Thần Khải một cái, sau đó bỗng nhiên rút ra thanh bảo đao đen nhánh, dắt cuống họng hét lớn:

"Các vị! Do mệnh lệnh từ cấp trên nhằm đề phòng các đoàn hải tặc khác phá hoại đại sự của đoàn Hắc Kình, nên trước đó, ta vẫn luôn giữ kín mục tiêu thực sự của chuyến đi này. Đó là một kho báu còn trân quý hơn cả hàng tấn hoàng kim, thậm chí vượt xa cả thẻ Chức Nghiệp siêu phàm! Giờ đây, khe nứt đã ở ngay trước mắt, cũng đến lúc phải công bố rồi!"

Mục tiêu thực sự... Thần Khải trong lòng khẽ kinh hãi. Thông thường, thuyền trưởng sẽ không giấu giếm mục tiêu với thuyền viên, trừ khi đó là thứ cực kỳ quý giá, quý giá đến mức bắt buộc phải giữ bí mật tuyệt đối.

Đám hải tặc bên dưới cũng nhìn nhau ngơ ngác, nhận ra thuyền trưởng quả thực đã giấu bọn hắn một chuyện tày đình.

"Thuyền trưởng, thứ còn trân quý hơn cả hàng tấn hoàng kim, chẳng lẽ là con tàu đắm của Râu Đen sao? Nghe đồn trong xác tàu của tên khốn đó có đến hơn mười tấn vàng."

"Râu Đen! Thuyền trưởng, chẳng lẽ người thực sự tìm được xác tàu của nhân vật huyền thoại đó?"

Đám hải tặc nhất thời ồn ào bàn tán, kẻ nào kẻ nấy đều lộ rõ vẻ khao khát đối với kho báu.

"Không, không, không!"

Thuyền trưởng Mắt Đen lắc đầu, phủ định mọi suy đoán của bọn hắn.

"Đó là kho báu cổ xưa do một người còn nổi tiếng hơn cả Râu Đen để lại. Vị đoàn trưởng vĩ đại của chúng ta đã tìm ra vị trí của nó. Kho báu của Thợ săn thâm hải!"

Dứt lời, gã bỗng ngửa cổ uống cạn bình rượu. Toàn bộ con tàu lập tức bùng nổ trong tiếng reo hò huyên náo.

Thợ săn thâm hải! Thần Khải nuốt một ngụm nước bọt. Hắn không phải là một game thủ chuyên nghiên cứu cốt truyện, cũng không phải người chơi thuộc đại khu Ma Nữ Hải, nhưng hắn vẫn có ấn tượng cực kỳ sâu sắc đối với cái tên này!

Đó là danh hiệu của một thợ săn truyền kỳ. Thợ săn thâm hải và đoàn hải tặc Hắc Kình đều là những nhân vật liên quan mật thiết đến tuyến cốt truyện chính của vùng Ma Nữ Hải. Nhân vật này vô cùng mạnh mẽ, trong truyền thuyết nơi đây, hắn là người duy nhất sau thời đại ma nữ có thể săn giết được cự kình biển sâu.

Khác với phần lớn các bậc truyền kỳ khác, trong quá trình chiến đấu dưới lòng đại dương, Thợ săn thâm hải do bị nhiễm máu quái vật nên không để lại bất kỳ dòng dõi hay truyền nhân nào. Ngược lại, hắn còn bị người đời sợ hãi. Tương truyền sau khi chết, hắn đã chia kho báu của mình thành nhiều phần, chôn giấu tại những nơi thần bí trên đại dương để thử thách những nhà mạo hiểm dũng cảm.

Thế nhưng thời đại của Thợ săn thâm hải đã quá xa xưa, xa xưa đến mức phần lớn hải tặc không còn theo đuổi kho báu của hắn nữa, thậm chí người ta bắt đầu hoài nghi về tính chân thực của câu chuyện.

"Kho báu của Thợ săn thâm hải là có thật..." Thần Khải vô cùng khẳng định. Hắn từng đọc trên diễn đàn trò chơi, những vũ khí và bảo vật liên quan đến nhân vật này đều là thần khí độc nhất vô nhị. Những món đồ do hắn để lại từng được bán với mức giá trên trời.

Đám hải tặc hỗn loạn thành một đoàn, đây quả thực là một tin tức chấn động.

Tiểu Ô Nha lộ vẻ lo lắng, hỏi lại:

"Thuyền trưởng, thực sự là kho báu của Thợ săn thâm hải sao?"

Thần Khải vừa hưng phấn nhưng cũng vừa lo âu. Là kho báu của một thợ săn truyền kỳ, làm sao có thể dễ dàng đoạt được như vậy! Những tên hải tặc khác cũng bắt đầu nhao nhao đưa ra nghi vấn.

"Tất nhiên rồi! Đây chính là tin tức do vị đoàn trưởng vĩ đại của chúng ta đích thân tìm kiếm. Kho báu của Thợ săn thâm hải đang ở ngay phía sau chúng ta!"

Thuyền trưởng Mắt Đen quay người lại.

Theo tốc độ tiến lên của tàu Cứ Sa, một hòn đảo hoang nhỏ bé và cằn cỗi dần hiện ra trong tầm mắt mọi người. Trên đảo, một khe nứt khổng lồ tựa như cái miệng há rộng của quái vật, tỏa ra một luồng khí tức âm u, tột cùng khủng bố.

Đó chính là đích đến của chuyến đi này — khe nứt hang động hải thú!

Lúc này, thuyền trưởng Mắt Đen lại nhìn về phía các nô lệ với ánh mắt tham lam. Trên con tàu này vẫn còn hơn bốn mươi tên nô lệ. Gã rút bảo đao ra, chỉ thẳng về phía họ và nói:

"Theo thông lệ, khi tới thành thị, các ngươi sẽ bị bán đi rồi trở thành đồ chơi trong các trò tiêu khiển của đám quý tộc vô sỉ! Vĩnh viễn không có ngày ngẩng đầu lên được! Thế nhưng hiện tại, ta cho các ngươi một cơ hội, đó là hãy thể hiện lòng dũng cảm của mình trong khe nứt kia! Nếu ai có đủ dũng khí và lập được công trạng bên trong, ta sẽ ban cho kẻ đó sự tự do, đồng thời thưởng thêm năm đồng kim tệ!"

Nghe thấy lời hứa của thuyền trưởng, trong mắt một vài tên nô lệ lập tức lóe lên tia hy vọng. Những kẻ này thực chất chỉ là bia đỡ đạn được gã chuẩn bị để vượt qua khe nứt mà thôi.

Cuối cùng, thuyền trưởng Mắt Đen quay sang phía Thần Khải và đám hải tặc:

"Kho báu của Thợ săn thâm hải sẽ quyết định tương lai của đoàn Hắc Kình chúng ta! Nếu lấy được kho báu, phàm là người tham gia đều sẽ được thưởng năm mươi kim tệ! Ngoài ra, tùy theo công lao lớn nhỏ, các ngươi còn có cơ hội nhận được sự ban ân siêu phàm do đích thân đoàn trưởng ban tặng!"

Sức mạnh siêu phàm ở thế giới này gắn liền với địa vị tối cao. Mà năm mươi kim tệ cũng là một khoản tiền khổng lồ. Hai phần thưởng này không chỉ thay đổi vận mệnh của một cá nhân, mà thậm chí đủ để đổi đời cho cả một gia tộc!

Ầm!

Tàu Cứ Sa cập bến trước hòn đảo hoang.

Thuyền trưởng Mắt Đen quay đầu lại, ánh mắt tràn ngập vẻ tham lam vô độ.

"Ha ha ha ha ha!"

Gã cười lớn, dang rộng hai tay:

"Các vị! Lời thừa thãi đến đây là hết! Vinh quan và hoàng kim đang ở ngay trước mắt chúng ta rồi!"

Dứt lời, gã bỗng nhiên nhảy vọt lên, đặt chân trước lối vào khe nứt.

"Tất cả mọi người, theo ta tiến vào!"