Chương 6: Ánh mắt lâu dài (2/2)
"Nhưng là người ta yêu thích mà, sư huynh."
Tên nữ tu trông chừng mười bảy mười tám tuổi, dung mạo cũng có vài phần tư sắc, lúc này đang hai mắt đầy mong đợi nhìn chằm chằm sư huynh nhà mình để nũng nịu:
"Lần này đi ra ngoài, ta căn bản không mang theo linh thạch..."
Nói đến đây, mọi người có mặt ở đó đều hiểu rõ ý tứ phía sau.
Vị tu sĩ vừa rồi ra giá tỏ ra cực kỳ thức thời, quả quyết lùi lại phía sau, mỉm cười nhìn xem phản ứng của đệ tử Huyền Tâm Tông.
"Được rồi, nếu sư muội đã thích, chúng ta mua lại là được. Vị tiểu huynh đệ này, ngụy linh thú này các ngươi định bán giá thế nào?"
Đại Ngưu hiển nhiên biết rõ nhóm người trước mắt lai lịch không nhỏ, lúc này liền có chút khép nép chất phác lùi lại nửa bước, cúi đầu không nói một lời, hoàn toàn giao mọi việc cho Lục Hàng Chi xử lý.
Xin nhờ, rõ ràng là ngươi kêu ta giúp đánh con thỏ này, tính ra thì đây phải là đồ của ngươi chứ...
Lục Hàng Chi vô cùng cạn lời và đau đầu.
Nói thật, bản thân hắn hoàn toàn mù tịt về giá cả của linh thú hay ngụy linh thú.
Hơn nữa...
Nếu thực sự bán được giá cao, ngày hôm nay đám tu sĩ cùng người phàm vây xem ở Tử Hồ nhiều vô kể, chẳng mấy chốc đám gia đinh tại Tử Vân Trấn sẽ biết hắn một đêm phất lên. Vạn nhất khơi gợi lòng tham của những tên tán tu khác, chỉ sợ chẳng mấy chốc hắn sẽ bốc hơi khỏi Tử Vân Trấn.
Vừa nghĩ đến đây, Lục Hàng Chi liền nắm lấy đôi tai của con Tuyết Thỏ rồi đưa thẳng đến trước mặt nữ tu nọ, trên mặt nở nụ cười hồn nhiên ngây thơ như một đứa trẻ:
"Nếu tỷ tỷ thích, vậy ta tặng cho tỷ tỷ luôn, dẫu sao cũng chỉ là một con thỏ ngốc nghếch."
Phốc.
Đám người nữ tu lập tức bị câu "thỏ ngốc nghếch" của Lục Hàng Chi chọc cười, đồng loạt mỉm cười theo.
Tuy nhiên, đám tán tu và phàm nhân xung quanh lại lần lượt lộ ra ánh mắt tiếc nuối cùng chế giễu, hệt như đang thầm thì bàn tán:
"Hóa ra lại là một thằng nhóc ngốc."
"Một con Tuyết Thỏ sống sờ sờ, ít nhất cũng đáng giá năm mươi Linh tệ. Bán cho nữ tu của gia tộc lớn nào đó thậm chí còn có thể hét giá cao hơn thế, vậy mà hắn lại đem dâng không!"
"Đang yên đang lành một cơ hội phát tài mà chẳng biết đường trân trọng."
Không ít người liên tục lắc đầu thở dài.
Ngay cả những phàm nhân bình thường còn biết giá trị của con Tuyết Thỏ này lớn nhường nào, huống chi là Đại tiểu thư của Chu gia cùng đệ tử Huyền Tâm Tông, sao họ lại không nhận ra giá trị của ngụy linh thú chứ?
Mặc dù đối với bọn họ mà nói, số tiền ấy chẳng đáng là bao, nhưng dù sao họ cũng từng bước đi lên từ tầng lớp thấp kém nhất.
Chu Phủ Cầm mỉm cười dịu dàng lên tiếng:
"Lục Nga."
"Nô tỳ có mặt."
Lục Nga từ phía sau đoàn người bước lên trước.
Lục Hàng Chi chớp chớp mắt nhìn nàng, không ngờ rằng người này lại đi theo để hầu hạ bên cạnh.
Chu Phủ Cầm không chú ý tới chi tiết nhỏ này, vẫn giữ nguyên nụ cười ôn hòa dặn dò:
"Em hãy lấy năm mươi Linh tệ đưa cho vị tiểu huynh đệ này đi."
Lục Nga vừa móc Linh tệ ra, lúc này mới chú ý tới tiểu đồng trước mặt chính là Hàng Chi tiểu đệ đệ mới quen cách đây không lâu, động tác không khỏi chậm đi nửa nhịp, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc:
"Là ngươi sao?"
"Lục Nga tỷ tỷ."
"Ồ? Các ngươi quen nhau à?"
Chu Phủ Cầm đưa mắt nhìn hai người. Lục Nga vội vàng giải thích, kể lại chuyện tiểu thư muốn mua gấp Linh quả và Linh tuyền trong thời gian ngắn vừa rồi đều nhờ vào vị tiểu đệ đệ này giúp đỡ.
Đám người Huyền Tâm Tông nghe vậy liền chậm rãi gật đầu.
Quả là một đứa trẻ đơn thuần.
Lại có tâm địa tốt đẹp.
Không hề vì tiền tài mà mờ mắt.
"Ngươi là gia đinh của nhà tu sĩ Lưu Đào đúng không?"
"Đúng vậy ạ." Lục Hàng Chi cung kính đáp lời.
"Chu phủ ta trước nay chưa từng bạc đãi người khác. Năm mươi Linh tệ này mua lại con Tuyết Thỏ này, ngươi thấy thế nào?"
Những tu sĩ và phàm nhân đang vây tụ xung quanh đều không khỏi hô hấp dồn dập.
Năm mươi Linh tệ, đối với phàm nhân mà nói đủ để sống sung túc suốt cả quãng đời còn lại, còn đối với tu sĩ thì đây cũng là một khoản tài nguyên không hề nhỏ.
Đám đệ tử Huyền Tâm Tông mỉm cười nhìn Lục Hàng Chi, muốn xem rốt cuộc hắn sẽ phản ứng ra sao.
Dù trong lòng Lục Hàng Chi rất muốn ôm trọn năm mươi Linh tệ ấy, nhưng lý trí lại mách bảo rằng số tiền này hoàn toàn không thể nhận!
Quá mức phỏng tay!
Lục Hàng Chi cắn răng từ chối:
"Xin lỗi Đại tiểu thư, đại trượng phu nói một lời là tứ mã nan truy! Con Tuyết Thỏ này, tiểu nhân đã tặng cho vị tỷ tỷ xinh đẹp đây rồi, vậy thì không thể bán lại cho Đại tiểu thư nữa."
Chu Phủ Cầm không ngờ bản thân đã đưa ra mức giá năm mươi Linh tệ mà đối phương vẫn chẳng hề động tâm. Nếu đổi lại là người khác, e rằng đã sớm mang ơn đội nghĩa mà quỳ rạp xuống cảm tạ rồi. Nàng ngạc nhiên giây lát rồi không khỏi dở khóc dở cười, quay đầu nói nhỏ:
"Hẳn là một tên ngốc thật rồi nhỉ? Có tiền mà lại không chịu kiếm."
"Vậy cũng chưa chắc."
Vị sư huynh đứng đầu quan sát vết thương ở trán con Tuyết Thỏ, đáy mắt chợt lóe lên một tia kinh ngạc, đoạn cất lời:
"Đã là vị tiểu huynh đệ đây kiên quyết không nhận, vậy sư muội cứ cất đi."
Lục Hàng Chi tận tay giao con Tuyết Thỏ cho nữ tu của Huyền Tâm Tông, lúc này tảng đá lớn trong lòng mới chính thức rơi xuống, thầm thở phào nhẹ nhõm.
Ps: Các bạn nhớ vote 9-10 điểm ở cuối chương ủng hộ mình nhé! Hoàng Châu chân thành cảm ơn!