Chương 506: Phải có ánh sáng
Hạ Vũ vừa nói, vừa đi vòng quanh chùm sáng đang lơ lửng chuyển động.
"Không lên tiếng sao? Vậy ta bắt đầu đây."
Hắn đưa tay kề sát lên bề mặt chùm sáng, cảm nhận sức mạnh bản nguyên, lập tức vận hành phương thức hấp thu.
Hả?
Mấy giây trôi qua, Hạ Vũ kinh ngạc thốt lên một tiếng.
Bởi vì mặc cho hắn tận lực hấp thu thế nào, chùm sáng này vẫn trước sau như một, không hề lay động, bản nguyên bên trong cũng không có một chút nào tiết ra ngoài.
Phía ngoài chùm sáng như có một vòng bảo hộ trong suốt ngăn cách, khóa chặt nguồn năng lượng bên trong một cách gắt gao.
"Có cơ chế bảo vệ nào sao?"
Hạ Vũ không tin vào tà môn, đổi sang tay còn lại, nhưng khí tức bản nguyên vẫn bất động như cũ.
Trên bề mặt chùm sáng trái lại hiện lên mấy chữ thuần túy do tia sáng tạo thành.
"Vận mệnh không thể thay đổi!"
"Đánh rắm, ta đã thay đổi vận mệnh rồi, nếu không thì tại sao ngươi phải nghĩ biện pháp nghịch chuyển tất cả những thứ này?"
Hạ Vũ dùng một tay đập mạnh vào vòng bảo hộ khiến nó ầm ầm vang vọng, cất lời khiêu khích.
"Hết thảy đều có thể bắt đầu lại từ đầu!"
Tia sáng một lần nữa tạo thành mấy chữ ấy.
"Sau đó thì sao?"
Hạ Vũ đặt mông ngồi xuống.
"Hấp thu đá Vô cực trong thân thể Tony xong, cho dù hiện tại vũ trụ hủy diệt thì ta cũng bình yên vô sự, ngươi chỉ có thể lựa chọn bắt đầu lại từ đầu."
"Bắt đầu lại từ đầu, ngươi liền phải tập trung một lượng lớn bản nguyên để một lần nữa đúc nặn đá Vô cực, ta sẽ lại lần lượt đi hấp thu, ngươi có thể sáng tạo lại được mấy lần?"
Đây là biện pháp vô lại nhất mà Hạ Vũ nghĩ đến, hắn hiện tại không thể nghịch chuyển được việc vũ trụ đang tiến hành hủy diệt.
Trước mắt đoàn chùm sáng này ẩn chứa bản nguyên ít nhất so với trên người hắn còn nhiều hơn gấp mấy lần.
Thế nhưng nó trước sau vẫn là một vật chết, chỉ có thể dựa theo con đường lúc trước mà vận hành, chữa trị, hoặc là hủy diệt trùng kiến.
Vì lẽ đó thắng lợi cuối cùng tất nhiên thuộc về hắn.
Hạ Vũ vừa dứt lời, trên không của chùm sáng lại xuất hiện những chữ mới.
"Ta biết ngươi có chút năng lực tư duy đơn giản, tâm sự đi, tiếp tục như vậy ngươi thua chắc rồi. Không bằng mở lồng phòng ngự ra, ta bảo lưu cho ngươi một tia ý thức, tương lai muốn trở thành con người chân chính hay trí tuệ nhân tạo thì tùy ý lựa chọn."
Hạ Vũ giống như đang vuốt ve một con chó nhỏ, đưa tay sột soạt trên vòng bảo hộ nói.
Hắn vừa nãy lén lút tính toán qua, vòng bảo hộ này rất khó dễ dàng đánh vỡ. Cho nên mới đặt mông ngồi xuống cùng nó tán gẫu một hồi.
Thế nhưng đáng tiếc, nó cũng không muốn tán gẫu với hắn.
Không biết là do lời nói của Hạ Vũ chọc giận nó, hay là động tác vuốt ve giống như đùa giỡn chó nhỏ khiến nó cảm thấy khó chịu.
Một xúc tu thuần do năng lượng bản nguyên tạo thành từ trong vỏ bảo vệ luồn qua một khe hở rồi vươn ra ngoài.
"Đùng!" Một tiếng.
Giống như một chiếc roi tráng kiện quất tới, trực tiếp khiến Hạ Vũ ngã nhào một cái đau đớn.
"Mẹ kiếp!"
Hạ Vũ không hề phòng bị, mặt đập thẳng xuống đất, nhảy dựng lên chửi ầm lên.
"Ta sơ suất quá, không kịp né, ngươi đường đường là ý chí vũ trụ mà không biết xấu hổ, không giảng võ đức!"
Đùng!
Lại là một tiếng vang lên.
"Ngươi nghĩ ta không dám đánh trả đúng...
.................