Logo

[Dịch] Một Lòng Muốn Chết Một Vạn Năm, Chưởng Môn Mời Ta Rời Núi

Chương 3. Chương 3: Thiên hạ người nào có thể đuổi kịp!

Chương 3: Thiên hạ người nào có thể đuổi kịp!

Tại sao lại là một con người?!

Ba người Long Ngạo Dương hốt hoảng lui về phía sau hơn mười trượng. Mặc dù khí tức tản ra trên người Giang Minh rất yếu, nhưng việc hắn xuất hiện bằng phương thức như vậy khiến họ khó lòng tưởng tượng nổi vị này liệu có phải là một vị Thái Thượng trưởng lão ẩn thế của Đạo Thiên Tông hay không.

Khi bọn hắn quan sát kỹ khí tức trên người Giang Minh, thần sắc lại càng thêm quái dị.

Khí tức của người này...

Sao lại chỉ có Luyện Khí cảnh?

Không riêng gì bọn hắn, ngay cả Lâm Thiên Dật cũng nhìn đến ngây người.

Khí tức này hắn cảm thấy rất quen thuộc, nhưng trong trí nhớ lại không tìm được vị tiền bối nào như vậy.

Người này là ai?

Lúc này, Giang Minh liếc nhìn Lâm Thiên Dật, rồi lại nhìn sang ba người phía trước, ánh mắt khẽ nheo lại.

Ngay sau đó, hắn lên tiếng hỏi: "Ba vị này hình như không phải đệ tử Đạo Thiên Tông, các ngươi là ai?"

Nghe vậy, Long Ngạo Dương cười lớn nói: "Ta còn tưởng là lão bất tử nào nhảy ra, kết quả lại là một tiểu oa oa giả thần giả quỷ!"

"Lâm Thiên Dật, ngươi có muốn tìm người đóng giả cao thủ thì cũng phải tìm kẻ nào có thực lực một chút chứ. Cốt linh của tiểu gia hỏa này mới có mười tám tuổi, ngươi thật sự nghĩ bọn ta dễ lừa gạt như vậy sao?"

Sắc mặt Lâm Thiên Dật cực kỳ khó coi.

Tuy nhiên khi nghĩ đến nơi này không phải nơi giấu Tiên khí, hắn cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nếu như Tiên khí trấn giữ cấm địa của tông môn bị bọn hắn cướp đi, cho dù hắn có chết cũng không còn mặt mũi nào đi gặp sư phụ và tổ sư!

"Lâm Thiên Dật?"

Bỗng nhiên, Giang Minh đứng trên ngọn núi cô độc khẽ lẩm bẩm cái tên này, thần sắc có chút kinh ngạc.

Hắn nhìn về phía Lâm Thiên Dật hỏi: "Ngươi là Lâm Thiên Dật?"

Lâm Thiên Dật có chút mơ hồ gật đầu.

Giang Minh khẽ mỉm cười: "Hóa ra là đệ tử của Đại sư huynh, hiện tại đã lớn thế này rồi. Không tệ, thật sự không tệ!"

Đại sư huynh... Chẳng lẽ là?

Lúc này, trong lòng Lâm Thiên Dật chợt nảy ra một ý nghĩ mà hắn chưa từng dám nghĩ tới.

"Này! Các ngươi đang lầm bầm cái gì đó?"

"Lâm Thiên Dật, ngươi đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt. Mau giao Thiên Đạo Tàn Hiệt ra đây, ta có thể cho ngươi được chết thống khoái một chút!"

Long Ngạo Dương vô cùng cuồng ngạo vung đại đao lên.

Lâm Thiên Dật đang định gượng dậy liền bị Giang Minh đưa tay cản lại. Hắn tiện tay ném cho Lâm Thiên Dật một viên đan dược, sau đó chậm rãi bước lên phía trước.

"Các hạ muốn thứ gì, tại hạ vốn không muốn ngăn trở. Thế nhưng ngươi lại đánh sư điệt của ta trọng thương, liệu có thể cho tại hạ một lời giải thích?"

Giang Minh chắp hai tay sau lưng, vân đạm phong khinh nói.

"Sư điệt?"

"Ha ha ha! Tiểu quỷ ngươi nói láo cũng thành thần rồi. Đã muốn làm kẻ gánh tội thay thì lão tử sẽ lấy ngươi khai đao trước!"

Dứt lời, Long Ngạo Dương nhấc đại đao, thân hình chớp mắt đã áp sát Giang Minh.

Trên lưỡi đao của hắn hiện lên làn chân khí màu đen mờ ảo. Ngay sau đó, hắn không chút lưu tình chém ngang hông Giang Minh một đao cực mạnh!

Sư tử vồ thỏ cũng dùng hết toàn lực!

Long Ngạo Dương có thể ngồi lên vị trí Tông chủ chính là nhờ thủ đoạn tàn nhẫn, đối với bất kỳ ai cũng không chút nương tay. Cho dù khí tức của Giang Minh chỉ ở Luyện Khí cảnh, hắn cũng không hề lơ là nửa phần!

"Sư thúc cẩn thận!"

Lâm Thiên Dật chợt hét lớn một tiếng.

Sư thúc?

Hai vị tông chủ còn lại chưa kịp động thủ liền sững sờ. Đạo Thiên Tông từ khi nào lại có thêm một vị sư thúc?

Chính là tiểu quỷ vắt mũi chưa sạch trước mắt này sao?

Về phần Long Ngạo Dương, hắn không có thời gian bận tâm cái gì mà sư thúc, đại đao trong tay đã hung hăng bổ thẳng vào bên hông Giang Minh!

Thế nhưng...

Kịch bản khiến tất cả mọi người vạn lần không ngờ tới đã xảy ra. Một đao kia chém xuống cuộn lên sóng chân khí chấn động đinh tai nhức óc trên không trung, thế nhưng nhìn lại trên người Giang Minh thì hắn lại chẳng hề tổn hao một sợi tóc. Ngược lại, hổ khẩu của Long Ngạo Dương bị chấn đến mức rách toạc, máu tươi chảy ròng ròng, ngay cả thanh đại đao kia cũng bị mẻ một vệt lớn!

Trong nháy mắt, không khí xung quanh trở nên tĩnh mịch đến đáng sợ.

Chuyện gì đã xảy ra?

Tiểu quỷ kia rõ ràng còn chưa thèm làm ra động tác đỡ đòn, làm sao hắn có thể ngăn cản được một đao toàn lực của Long Ngạo Dương?

Hắn đang ẩn giấu thực lực!

"Không thể nào! Thực lực có thể ẩn giấu, nhưng cốt linh làm sao có thể giả được! Ngươi rốt cuộc đã làm thế nào?!"

Long Ngạo Dương gắt gao ôm lấy hổ khẩu bị rách, đôi mắt trợn ngược trừng trừng nhìn Giang Minh.

Hắn không tin, bởi vì hắn cảm nhận được rất rõ ràng cốt linh của Giang Minh quả thực mới mười tám tuổi, đây là thứ tuyệt đối không thể che giấu được!

Lúc này, Giang Minh giơ tay lên, trong mắt lóe qua một tia hàn quan.

"Cốt linh? Chân Tiên hiển thế, ai còn tin vào cái gọi là cốt linh nữa." Giang Minh nhạt giọng nói.

Chân Tiên?!

Hắn thật sự là Tiên nhân?!

"Không thể nào, trên đời này từ lâu đã không còn Chân Tiên tồn tại, ngươi bớt hù dọa ta đi! Ngươi rốt cuộc là cảnh giới gì!" Long Ngạo Dương cắn răng nghiến lợi hét lớn.

Giang Minh lặng im nhìn Long Ngạo Dương.

Ánh mắt ấy giống như một vị Đế vương đang nhìn xuống chúng sinh hiển hách.

Hắn chậm rãi mở miệng: "Thực lực cái thứ này, chỉ cần ta muốn, thiên hạ người nào có thể đuổi kịp!"

Dứt lời.

Chân khí trong cơ thể Giang Minh chợt bùng nổ, điên cuồng thăng tiến!

Luyện Khí, Trúc Cơ, Kim Đan, Nguyên Anh, Hóa Thần, Hợp Thể, Đại Thừa!

Thẳng cho đến... Độ Kiếp cảnh!

"Cái gì?!"

Giờ khắc này, ngay cả thiên địa cũng phải biến sắc!

Trên bầu trời giăng đầy mây đen cuồn cuộn, trong tầng mây phát ra trận trận tiếng rồng ngâm trầm đục. Ánh kim quang nhạt chiếu rọi lên tầng mây đen, mơ hồ có thể nhìn thấy dị tượng Chân Long lượn quanh bầu trời!

Chân Long tường thiên!

Lôi kiếp buông xuống!

"Chạy mau!"

Hai gã tông chủ còn lại trong lòng kinh hãi hô lên không ổn. Bọn hắn thế nào cũng không ngờ tới trong Đạo Thiên Tông lại ẩn chứa một vị lão quái vật kinh khủng đến mức này. Nếu như biết trước, bọn hắn có gan bằng trời cũng tuyệt đối không dám trêu chọc Đạo Thiên Tông!

Tốc độ của hai người cực nhanh, hóa thành hai vệt sáng lao vút ra khỏi phạm vi của Đạo Thiên Tông.

"Đã đến rồi, hà tất phải vội vã rời đi?"

Ánh mắt Giang Minh lãnh đạm nhìn về hướng đó, một tay khẽ kết ấn.

Vạn Thúc Thiên Lôi Dẫn!

Ầm!

Trong phút chốc, vô số đạo lôi đình màu tím trắng hung bạo như giao long từ trên trời giáng xuống, hoàn toàn phong tỏa đường lui của hai người bọn hắn. Tiếng thiên lôi trầm đục không ngừng nổ vang, biến Đạo Thiên Tông thành một vùng nhân gian luyện ngục.

Đứng ở trên ngọn núi cô độc, Lâm Thiên Dật nhìn đến ngây người.

Khi còn bé hắn từng được chứng kiến thần thông của sư phụ, nhưng sư phụ luôn dạy dỗ người tu hành không nên cậy mạnh hiếu thắng, thế nên hắn rất ít khi thấy sư phụ thực sự động thủ.

Nhưng hiện tại, nhìn thấy thủ đoạn của Giang Minh, thứ uy lực này quả thực còn khủng khiếp hơn cả sư phụ trong trí nhớ của hắn!

Không chỉ có Lâm Thiên Dật.