Chương 883: Thế thiên hành đạo!
Kiếm này chém ra, đem hết thảy lực lượng trong hư không rót vào thân kiếm!
Ba thanh Thần Kiếm vào giờ khắc này dính sát, dung hợp cùng một chỗ, cuối cùng lại tuôn ra hào quang bảy màu rực rỡ như vực sâu!
Hắc ám vô biên theo ánh thần quang bảy màu này chiếu sáng thiên địa, giống như đem toàn bộ vũ trụ đốt sáng lên bằng thứ ánh sáng huy hoàng, lộng lẫy nhất!
Thánh Chủ liều mạng áp súc lực lượng tự thân từ tứ chi cùng ba đôi thiết chi sau lưng vào một điểm, tạo thành một đạo hắc cầu gần như có thể chôn vùi hết thảy.
Thế nhưng vào giờ khắc này, vô luận hắn giãy giụa như thế nào, luồng thần quang bảy màu kia vẫn từng chút từng chút bao phủ lực lượng của hắn!
Cho dù Thánh Chủ liều mạng bày ra vô số pháp trận, mỗi một chiếc thiết chi bên trong đều ẩn chứa uy năng cường đại, nhưng kiếm quang của Giang Minh chém xuống, đối với lực lượng của hắn lại dễ như trở bàn tay, không ngừng chém rách thân thể hắn!
Oành! Oành! Oành!
Theo những chiếc thiết chi sau lưng không ngừng nổ tung, đôi đồng tử màu xanh lục đậm của hắn tuy không nhìn rõ ánh mắt, nhưng có thể cảm nhận được sự hoảng hốt, không thể tin nổi.
"Thế nào... có thể..."
Toàn thân Thánh Chủ đều run rẩy.
Hắn chính là cường giả Thánh Tổ cảnh. Không, dù là cường giả Thánh Tổ cảnh bình thường cũng không phải đối thủ của hắn! Mà Giang Minh bất quá chỉ là một kẻ tiểu tốt ở Đế Tiên cảnh, lại còn là tộc nhân của Nhân tộc thấp kém nhất trong Chư Thiên Vạn Giới!
Cái này tuyệt đối không thể nào!
Đang lúc này, hào quang bảy màu chậm rãi thu vào quanh thân Giang Minh. Khí tức của hắn thoáng thu liễm chút, nhưng lực lượng tản ra từ trong cơ thể hắn đã đủ để nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt, ngạo thị thương sinh!
"Ngươi thua rồi." Giang Minh lạnh lùng nói.
"Không! Ta làm sao có thể thua? Ta làm sao có thể thua một con kiến hôi Nhân tộc như ngươi được chứ!" Thánh Chủ lộ ra bộ mặt dữ tợn, điên cuồng hét lên.
"Nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên. Khi ngươi tự cho là vô địch thiên hạ, tự khắc sẽ có thiên đạo chế ước!" Giang Minh chậm rãi nâng Thương Sinh kiếm trong tay lên, nhạt giọng nói: "Mà ta, chính là thế thiên hành đạo!"
Dứt lời, thân ảnh Giang Minh chợt lóe, vạch qua hư không một đạo bạch ngân. Sau đó, ngay cả tinh vực nơi Thánh Chủ đang đứng cũng theo đó bị chia làm đôi! Đến cả tầng không gian có thể cảm nhận được bằng thị giác đều bị một kiếm này chặt đứt!
Một kiếm chém tới, trên người Thánh Chủ lóe lên một đạo bạch quang. Theo ánh sáng dần lóng lánh, thân hình hắn ầm ầm bị kiếm khí chia năm xẻ bảy, trong nháy mắt hóa thành hư vô! Thậm chí ngay cả lực lượng linh hồn cũng bị một kiếm này chém cho nghiền nát!
Trong lúc nhất thời, toàn bộ vũ trụ khôi phục lại sự yên tĩnh. Duy chỉ có vết nứt không gian cực kỳ rõ ràng do Giang Minh để lại là minh chứng cho trận chiến vừa qua.
Nhưng điều mọi người khó tin nhất chính là, Giang Minh... thật sự đã chiến thắng Thánh Chủ? Bọn họ thắng rồi sao?
"Huynh đệ, bóp ta một cái xem."
"Làm gì?"
"Ta muốn biết đây có phải là thật hay không."
"Con mẹ nó! Là thật rồi!"
Trong nháy mắt, những người đang đứng trấn thủ nơi biên giới tất cả đều hưng phấn tới mức không biết phải ăn mừng thế nào! Hơn nữa, phần thắng lợi này không chỉ thuộc về một mình Giang Minh, tất cả bọn họ đều...
.................