Logo

[Dịch] Một Quyền Hòa Thượng Đường Tam Tạng

Chương 4. Chương 4: Oán long

Chương 4: Oán long

Xem ra Huyền Trang đại sư tuổi còn trẻ liền khán phá hồng trần, xem danh lợi phú quý như mây khói thoảng qua.

Bực này đại lễ long trọng của Phật giáo, nghiêng cả đại lực của Đại Đường, hội tụ hơn một ngàn hai trăm vị tăng nhân, vậy mà đối với vị trí chủ trì "Thủy Lục Pháp Hội", Huyền Trang đại sư đều không hề bị lay động, thậm chí liên tục khiêm nhượng.

Trong lúc nhất thời, nhìn Huyền Trang pháp sư khiêm tốn từ chối, lại ngắm nhìn ngũ quan tuấn tú tràn đầy phật tính, lộ vẻ từ bi nhân từ của hắn giữa đại điện, mọi người không khỏi lòng sinh ngưỡng mộ cùng bội phục.

Đúng là cao tăng đắc đạo! Tuyệt đối là cao tăng đắc đạo!

Mà Lý Thế Dân trong lòng càng là đại hỉ. Đối với người vừa bị Kính Hà Long Vương dây dưa đến mức phải đi một lượt dưới Địa Phủ như hắn mà nói, giờ phút này chính là cần bực này đắc đạo cao tăng đến tiêu trừ kiếp nạn.

"Huyền Trang đại sư chớ nên khiêm nhượng, lần này 'Thủy Lục Pháp Hội' nhất định phải do cao tăng như đại sư tự mình chủ trì, nếu không trẫm lại phải đêm không thể an giấc."

Nói đến câu cuối cùng, trong ánh mắt của Lý Thế Dân, người vốn luôn giữ vẻ uy nghiêm tột đỉnh, khó có thể tự kiềm chế mà toát ra vài tia mỏi mệt cùng hoảng sợ.

"Bệ hạ quá khen, bần tăng cảm ân tại tâm, nhưng bần tăng tuổi tác thế này, thực sự khó có thể gánh vác trọng trách..."

Đáng tiếc, còn không đợi vị Huyền Trang pháp sư vốn tự biết rõ năng lực của mình nói xong, Lý Thế Dân đã bỗng nhiên từ trên long ỷ đứng lên, trực tiếp đi đến trước mặt hắn, chân thành tha thiết thành khẩn nói.

"Huyền Trang đại sư, xin ngài vạn lần chớ từ chối. Lần này 'Thủy Lục Pháp Hội' liên quan đến vô số oan hồn nơi Minh Phủ, thật sự là một việc công đức vô lượng."

"Nhưng mà..."

"Nếu như Huyền Trang đại sư đón nhận trách nhiệm này, trẫm liền hạ lệnh sắc phong ngài làm Tả Tăng Cương, Hữu Tăng Cương, nắm giữ chức vụ Thiên Hạ Đại Minh Minh Đô Tăng Cương, quản lý tổng tăng quan của tăng nhân toàn Đại Đường, vinh hoa phú quý, đời đời kéo dài."

"Bệ hạ, bần tăng là người xuất gia, không thể gần nữ sắc." Cảm nhận được sự cấp bách trong lời nói của Lý Thế Dân, Huyền Trang pháp sư bất động thanh sắc nhắc nhở.

"Xin lỗi, xin lỗi, Huyền Trang đại sư, trẫm ngược lại là hồ đồ rồi." Lý Thế Dân nghe thấy giọng điệu của Huyền Trang pháp sư đã có chút buông lỏng, bờ môi hơi bĩu một cái, lần nữa mở miệng.

"Trẫm nếu không nhớ lầm, ông ngoại của Huyền Trang đại sư chính là cựu thừa tướng Ân Khai Sơn, phụ thân là quan viên bái Văn Uyên điện đại học sĩ, trạng nguyên Trần Quang Nhụy. Như vậy những vinh hoa phú quý này, hãy để thân nhân nơi thế tục của đại sư thừa hưởng có được không? Coi như đây là một chút tâm ý của trẫm, giúp đại sư giải quyết xong nhân quả hồng trần."

Lý Thế Dân nói đến nước này, thành ý không thể bảo là không đủ, thậm chí đến cả bài tình cảm cũng đã tung ra.

Chỉ bất quá, lời nói này nếu nghĩ theo hướng xấu, ngụ ý chẳng khác nào bảo người nhà của hắn đều đang nằm trong tay trẫm, vì sao còn không ngoan ngoãn nghe lệnh?

Thế nhưng, đột nhiên Huyền Trang pháp sư cảm thấy "Chính đạo chi quang" ẩn chứa trong cơ thể mình khẽ động, giống như một phản ứng tự nhiên muốn chiếu rọi ra xung quanh.

Suy nghĩ vừa động, hắn chủ động ép "Chính đạo chi quang" xuống, cặp mắt thuần khiết dường như hội tụ tất cả sắc thái mỹ lệ của thế gian khẽ chuyển, nhìn ra phía ngoài đại điện.

Thoáng chốc, phong vân nổi lên!

Rõ ràng bây giờ đang ở trong đại điện, hơn nữa còn là thời gian tiếp cận giữa trưa, nhưng toàn bộ đại điện kim bích huy hoàng lại trong một chớp mắt bị mây đen ngợp đầu, một lượng lớn oán khí bỗng nhiên từ các nơi dâng lên.

Chỉ trong mấy hơi thở, trước sắc mặt cực kỳ khó coi của Lý Thế Dân, tòa đại điện hiển thị rõ uy nghiêm của đế quốc Đại Đường này đã hóa thành Diêm La Địa Ngục, tràn ngập oán khí, những tiếng nói nhỏ và lời nguyền rủa khiến người ta phát cuồng.

Mà quần thần đứng dưới thềm điện, số người trên thân lóe lên các loại quang mang cũng không ít.

Thế nhưng, trong mảnh hắc ám đột ngột xuất hiện này, những ánh sáng kia lại giống như đom đóm lập lòe giữa đêm đen, chẳng những không thể mang lại chút an tâm nào cho Lý Thế Dân, ngược lại càng khiến hắn cảm thấy bọn họ cũng bất quá chỉ là đang phiêu diêu giãy dụa trong mảnh bóng tối như Diêm La Địa Ngục này mà thôi.

"Đáng giận, lại tới nữa!"

Theo tiếng lẩm bẩm đầy bất lực, hoảng sợ cùng tức giận của Lý Thế Dân, một tiếng long ngâm bỗng nhiên vang lên.

Tiếng long ngâm này không hề có chút uy nghiêm nào, càng không giống như thần thú gào thét, ngược lại giống như oan hồn địa ngục kêu rên, khiến người ta lạnh buốt từ tận đáy lòng, vô cùng hoảng sợ.

Khắc sau, dưới sự bao phủ của hắc ám và sương mù dày đặc, bên trong đại điện đã dần nhìn không rõ hình dáng, vụ khí ngưng tụ lại thành một con oán long toàn thân đen nhánh, tràn ngập oán khí vô tận cùng sự ô uế. Nó xoay quanh trên xà nhà đại điện, tràn đầy oán hận nhìn chằm chằm Lý Thế Dân, trầm thấp gầm rống.

"Lý Thế Dân, trả mạng lại cho ta!"

"Im miệng, Kính Hà Long Vương!" Lý Thế Dân cũng không hổ danh là hoàng đế hiện tại của đế quốc Đại Đường, đối mặt với nỗi hoảng sợ đủ để làm sụp đổ tâm trí của người thường này, hắn vẫn bước lên một bước, chính diện đối đầu với đầu oán long kia, quát lớn.

Cùng lúc đó, trên thân Lý Thế Dân cũng ẩn ẩn có một con Kim Long quấn quanh, hướng về phía oán long ở trên cao âm thầm gào thét uy hiếp.

Chỉ bất quá, đầu oán long toàn thân đen nhánh kia đối mặt với Kim Long tụ tập dân tâm vạn dân gào thét thì lại như không nghe thấy, vẫn nhìn chằm chằm Lý Thế Dân, oán hận ngập trời tràn ngập toàn bộ đại điện.

"Lức trước trẫm đích thực đã đáp ứng thử cứu ngươi một mạng, và trẫm cũng đã tận lực làm, chỉ là thiên mệnh khó trái, kết cục như thế, trẫm cũng không biết làm sao."