Chương 13: Đánh thật hay?
Khóe miệng Tần Thọ giật giật mấy cái. Hắn nhìn gã nam tử kia một chút, không nói tiếng nào rồi lại quay sang nhìn Tôn Lưu Thị. Tôn Lưu Thị vốn chỉ là một phụ nhân tầm thường, chưa từng trải qua việc này bao giờ, vừa bị Tần Thọ dò xét liền lập tức cuống quýt, không biết phải trả lời ra sao.
“Hừ, Tôn Lưu Thị, hôm nay nếu ngươi không cho ta một câu trả lời thỏa đáng, vậy thì ngày mai chúng ta cứ lên đại đường công môn mà gặp. Ta sẽ thỉnh Huyện thái gia làm chủ cho ta. Ta muốn xem thử nhà trưởng thôn sinh ra kẻ trộm thì cái ghế trưởng thôn này ông ta còn ngồi vững được nữa hay không!”
Giọng nói lạnh lùng, cứng rắn của Tần Thọ truyền vào tai Tôn Lưu Thị khiến mụ càng thêm hoảng loạn. Mụ chẳng biết phải làm thế nào cho phải, lại nhìn thấy bộ dạng mặt mũi đầy máu của con trai, lập tức há miệng khóc rống lên.
Đối với tiếng khóc của Tôn Lưu Thị, Tần Thọ không hề có một chút đồng cảm. Người xưa nói rất đúng, con hư tại mẹ, cha không dạy là lỗi của cha, Tôn Đại Tráng có bộ dạng như ngày hôm nay, vợ chồng bọn họ có trách nhiệm không thể trốn tránh. Ngày thường rõ ràng biết Tôn Đại Tráng không học điều tốt, nhưng cũng chẳng thấy bọn họ quản giáo bao giờ.
Lúc trước Tôn Đại Tráng trộm gà nhà người ta bị bắt quả tang tại trận, Tôn Lưu Thị vẫn có thể đổi trắng thay đen, nói ra được vài phần đạo lý. Bởi vậy có thể thấy, loại người này không đáng để thương xót.
“Tôn Lưu Thị, khóc lóc cũng vô ích thôi. Hắc hắc, tốt nhất ngươi nên chừa chút khí lực để chờ ngày lên công đường đi!” Tần Thọ cười xấu xa nói.
“Không, không, ta không đi công đường, ta không đi! Ta căn bản không hề tham gia vào việc này, là Vương Đại Hoa nói cho ta biết. Ngươi đi mà tìm Vương Đại Hoa ấy! Đúng vậy, nhất định là Vương Đại Hoa xúi giục con ta đi trộm. Con trai ta bình thường ngoan ngoãn lắm, từ trước đến nay chưa từng trộm cắp món đồ nào.”
Lời của Tôn Lưu Thị vừa dứt lập tức hứng chịu vô số tiếng xì xào chê bai xung quanh. Đương nhiên, càng có nhiều ánh mắt đổ dồn về phía Vương Hải. Vương Đại Hoa đứng góc xa nghe thấy tên mình bị nhắc đến liền lập tức quay người bỏ chạy, một mạch chạy thẳng về Vương gia, không dám ở lại nghe ngóng tin tức nữa.
Vương Hải bị mọi người nhìn đến mức chột dạ, lớn tiếng hỏi: “Các người nhìn ta làm cái gì? Ta có trộm đâu!”
Mọi người nhao nhao dời mắt đi, quả thực cũng không quá tin tưởng Vương Hải sẽ đi trộm đồ. Bất quá, Tôn Đại Tráng đang nằm bò dưới đất lại kịp phản ứng. Vừa nhìn thấy Vương Hải phủi bỏ trách nhiệm, gã lập tức không cam lòng, chẳng màng đến đau đớn trên thân thể nữa mà lớn tiếng kêu lên: “Ngươi nói bậy! Rõ ràng là ngươi cùng Vương Đại Hoa xúi giục ta đi trộm. Lúc đó hai người các ngươi còn ở bên ngoài canh gió. Ngươi, ngươi cùng một phe với ta!”
Tôn Đại Tráng kêu gào xong lại xoay người hướng về phía Tần Thọ nói: “Tần Thọ, việc này không liên quan đến mẹ ta, mẹ ta hoàn toàn không biết ta ra ngoài. Là Vương Đại Hoa gọi ta đi, ngươi muốn tìm thì tìm Vương Đại Hoa và Vương Hải ấy!”
Tần Thọ nhướng mày, trong lòng thầm nở hoa. Chó cắn chó một mồm lông, chính là đang nói về loại tình huống này đây. Tôn Lưu Thị nghe được là do Vương Đại Hoa và Vương Hải xúi giục, cơn giận liền bốc lên ngùn ngụt. Con ả lẳng lơ không biết xấu hổ kia câu dẫn con trai mụ thì thôi đi, lại còn dẫn dắt nó học thói hư tật xấu, không thể tha thứ được!
Loại người này nếu như thật sự gả vào Tôn gia, vậy thì đúng là gia môn bất hạnh. Giờ phút này, Tôn Lưu Thị đã hạ quyết tâm trong lòng, tuyệt đối không để Vương Đại Hoa bước qua cửa nhà mình. Đúng lúc này, giọng nói của trưởng thôn vang lên ở ngoài đại môn.
“Tần Thọ, nếu Đại Tráng là bị người khác xúi giục, ngươi xem việc này chúng ta có thể giải quyết riêng hay không?”
Tần Thọ nhướng đôi kiếm mi lên, nhìn thoáng qua Hồ Tam thúc thích xem náo nhiệt ở bên cạnh, khẽ nhíu mày, ý muốn hỏi không phải ông nói trưởng thôn không có nhà sao? Sao bây giờ trưởng thôn lại xuất hiện rồi?
Hắn lúc này mới quay đầu nhìn về phía Tôn trưởng thôn, nói: “Nha, thật không phải với trưởng thôn đại nhân rồi, lại kinh động đến ngài. Chút chuyện nhỏ này sao lại dám làm phiền ngài đại giá cơ chứ.”
Tôn trưởng thôn khóe miệng co giật. Đây mà là chuyện nhỏ sao, đây chính là đại sự liên quan đến con trai ông ta. Nhưng lời này cũng không thể nói quá huỵch toẹt ra được, ông ta đành phải hạ giọng: “Tần Thọ à, ngươi xem Đại Tráng tuổi còn nhỏ, bị kẻ xấu xúi giục nên mới học hư, ngươi rộng lượng tha thứ cho nó một lần đi. Ngươi có yêu cầu gì cứ việc đưa ra, nếu trong khả năng làm được, ta nhất định sẽ tận lực đáp ứng.”
Tôn trưởng thôn đặt vị thế của mình xuống rất thấp. Ông ta thực chất đã đứng ở bên ngoài nghe góc tường một lúc lâu rồi mới chịu xuất hiện. Bất quá, ánh mắt Tôn trưởng thôn nhìn về phía Vương Hải lại không hề hiền lành như khi nhìn Tần Thọ, ánh mắt kia sắc bén như đao găm, hận không thể lao đến đánh chết Vương Hải ngay tại chỗ!
“Đương gia, việc này đều do Vương Hải và Vương Đại Hoa bày ra, có bồi thường thì cũng phải để Vương gia bồi thường! Ông xem con trai ông bị đánh thành bộ dạng gì rồi, ông phải đòi lại công đạo cho con trai!” Tôn Lưu Thị thấy chỗ dựa xuất hiện, gan dạ lập tức lớn hơn, giọng điệu nói chuyện cũng cao lên mấy phần.
“Có đúng không? Không biết trưởng thôn phu nhân muốn đòi công đạo thế nào đây? Hay là chúng ta lên đại sảnh công đường đối chất cho rõ ràng?” Tần Thọ âm trầm hỏi ngược lại.
Trong lòng Tôn trưởng thôn thịch một tiếng, vội vàng trợn mắt lườm Tôn Lưu Thị một cái, rồi hướng về phía Tần Thọ cười xòa: “Sao có thể như thế được, đánh rất hay, không đánh cho nó một trận thì nó không biết đau, sao có thể bắt ngươi phụ trách được chứ.”
“Hừ, ta ngược lại còn muốn bắt các người phụ trách đây. Ngươi xem này, vì đánh tên tặc này mà tay ta đều mỏi nhừ sưng lên rồi, ta còn chưa đòi tiền thuốc men của ai đâu!” Tần Thọ hai tay dang ra nói, ánh mắt mang theo vài phần tà khí.
Tôn trưởng thôn trong lòng tức nghẹn, mặt mũi xanh mét. Ông ta hít sâu mấy hơi mới kìm nén được giận dữ, mở miệng nói: “Tần Thọ, ngươi có yêu cầu gì thì cứ nói thẳng ra đi, trời cũng không còn sớm nữa, đừng làm chậm trễ thời gian đi ngủ của mọi người.”
“Hắc hắc, ta cũng không muốn làm mất thời gian của thôn dân. Được rồi, ta thấy mọi người đi bắt trộm đều rất tích cực, yêu cầu của ta cũng không nhiều, chỉ cần bồi thường cho ta một trăm lượng bạc gọi là có chút thành ý. Ngoài ra, những người đang có mặt ở đây, tính từng người một, mỗi người được nhận một lượng bạc tiền vất vả.” Nói đoạn, Tần Thọ quay người về phía đám đông xua tay: “Mọi người vất vả rồi!”
Hành động phất tay chào hỏi của Tần Thọ lập tức nhận được sự hưởng ứng nhiệt liệt từ đám đông. Chỉ chạy đến đây một chuyến liền có thể kiếm được một lượng bạc, số tiền này quá dễ dàng, khiến những thôn dân vốn dĩ nghèo khó hưng phấn đến mức xoa tay vào nhau.
“Cái gì?” Tôn trưởng thôn giật nảy mình, có chút không tin vào tai mình nữa. Một trăm lượng bạc mà gọi là có chút thành ý sao? Còn có mỗi người một lượng, ở đây có bao nhiêu người chứ? Tôn trưởng thôn liếc mắt quét qua một lượt, sắc mặt lại trầm xuống vài phần.
Tại hiện trường ít nhất cũng phải có tầm năm mươi người. Ông ta thật không hiểu nổi, những người này vừa nghe thấy tiếng bắt trộm sao lại chạy nhanh đến như vậy, đây chẳng phải là muốn lấy cái mạng già của ông ta sao?
“Sao thế? Trưởng thôn không vui lòng sao?” Sắc mặt Tần Thọ cũng theo đó mà sa sầm xuống, ngữ khí lạnh lẽo.
Hắn lại nói tiếp: “Nếu trưởng thôn đã không vui, vậy thì ngày mai cứ lên huyện nha đi, ta tin tưởng Huyện thái gia sẽ trả lại công đạo cho ta!”
Tôn trưởng thôn hận đến nghiến răng nghiến lợi. Đảo mắt nhìn thấy Vương Hải đang rụt rè muốn lẩn trốn ra sau đám đông, ông ta lập tức mừng rỡ, tiến lên hai bước túm chặt lấy gã: “Vương Hải, việc này ngươi là chủ mưu, mau chóng đem bạc ra đây, bằng không ta không yên với ngươi đâu!”
Vương Hải mếu máo đáp: “Trưởng thôn, nhà ta làm gì có tiền!”
“Hừ, không có tiền thì đi mượn! Chuyện này là do ngươi xúi giục con trai ta phạm tội, ngươi đừng hòng trốn tránh trách nhiệm!” Tôn trưởng thôn thầm bội phục sự nhanh trí của mình trong lúc nguy cấp, chỉ trong chớp mắt đã tóm được một kẻ chịu tội thay.
Tần Thọ khoanh tay đứng một bên xem kịch. Tôn Lưu Thị len lén ở phía sau cởi dây trói cho Tôn Đại Tráng, Tần Thọ liếc mắt nhìn qua nhưng cũng không thèm lên tiếng. Hiện tại người được hưởng lợi ích không phải chỉ có một mình hắn, hắn thừa biết Tôn gia không thể lật lọng được nữa, không nôn bạc ra thì đừng hòng bước ra khỏi cái cổng lớn này!
“Tần Thọ, ngươi xem kẻ chủ mưu ta cũng đã tóm được rồi, có thể để ta đem Đại Tráng về nhà trước được không?” Tôn trưởng thôn đẩy Vương Hải lên trước mặt Tần Thọ rồi hỏi.
Tần Thọ hừ lạnh hai tiếng, nhìn chằm chằm Tôn trưởng thôn nói: “Trưởng thôn, không phải ta không nể mặt ngài, mà là ta không tin tưởng loại người vong ân bội nghĩa như Vương Hải. Muốn mang con trai ngài rời khỏi nơi này, trước tiên hãy đem bạc đến đây! Thiếu một cắc cũng đừng hòng!”