Chương 6: Khí hải sinh sóng (2)
Nàng không muốn ở lại thêm một khắc nào, xoay người đi ra cửa. Lúc sắp bước ra ngoài, nàng sực nhớ tới một việc, quay đầu lại nói: "Hai vị ngỗ tác ở nha môn có gửi mấy hộp Dưỡng Khí Đan nói là để tạ lỗi. Ta đã xem qua, đều là loại thượng hạng luyện từ sơn sâm mười năm và Tuyết Liên, giá thị trường cũng phải ba trăm lượng bạc ròng. Phu quân, họ chỉ là hạng tiện dịch, góp được số tiền đó không dễ dàng gì."
Thẩm Thiên lúc này đâu còn tâm trí quản chuyện của hai người kia, chỉ nhàn nhạt ừ một tiếng, vẻ mặt hững hờ. Nếu là Thẩm Thiên trước kia, đêm nay chắc chắn hai người đó đã bị dìm xuống sông. May mà linh hồn bên trong đã đổi, hắn không rảnh để so đo với những nhân vật nhỏ bé ấy.
Chỉ là vì mới tới, hắn không muốn tỏ ra quá khác biệt so với tính cách cũ của nguyên chủ, bèn giả vờ như không nghe thấy. Nhìn theo bóng lưng Mặc Thanh Ly đi xa, ánh mắt hắn đầy suy tư.
Lục lại những mảnh ký ức vụn vặt, hắn thấy khi Mặc Thanh Ly còn là đại tẩu, nàng đối xử với hắn khá tốt, đúng kiểu "trưởng tẩu như mẫu", nghiêm khắc mà bao dung. Nhưng từ sau khi huynh trưởng của hắn bị độc chết, Thẩm Thiên được Thẩm Bát Đạt sắp xếp thừa tự hai nhà, thái độ của nàng liền thay đổi hẳn, trở nên lạnh lùng và xa cách.
Không biết tên Thẩm Thiên này đã làm trò gì mà khiến nàng nảy sinh sát tâm lớn đến vậy? Đáng tiếc ký ức của nguyên chủ quá hỗn loạn, hắn vẫn chưa tìm ra chân tướng.
Nghĩ đến tốc độ của Mặc Thanh Ly ở phòng chứa thi thể và cú chụp vào cổ tay hắn lúc nãy, thái dương Thẩm Thiên giật liên hồi. Nàng không có pháp khí, chưa phải Ngự khí sư, nhưng một chiêu đó đã đạt tới trình độ cận lục phẩm. Trong khi đó, hắn tuy có võ đạo tạo nghệ của thiên hạ đệ nhất tà tu, nhưng hiện tại lại là không bột đố gột nên hồ. Một khi nàng rút kiếm, hắn cầm chắc cái chết.
Thẩm Thiên vô thức gõ nhẹ lên thành giường, một lát sau lắc đầu. Những lời vừa rồi chắc sẽ ổn định được nàng trong vài ngày, hắn cần thời gian này để tìm cách ứng phó.
Ngay sau đó, hắn chuyển sự chú ý về bản thân. Tình trạng hiện tại thật sự rất tệ. Nhục thân cường hãn hắn dày công tu luyện suốt trăm năm đã cùng địch nhân đồng quy vu tận, Nguyên Thần cũng trọng thương, chỉ còn lại những mảnh vỡ được hắn dùng bí pháp cưỡng ép tụ hợp lại, giờ chỉ mạnh hơn võ tu cửu phẩm thông thường một chút.
Điều này nghĩa là Thẩm Thiên phải bắt đầu lại từ đầu. Nhưng nghĩ lại, con đường trước kia của hắn vốn có chút lầm lạc, công thể tồn tại tai họa ngầm to lớn, dù có đi tiếp cũng rất gian nan. Nay bắt đầu từ con số không để đúc lại công thể, chưa chắc đã không phải chuyện tốt, có lẽ sẽ giúp hắn tiến xa và vững chắc hơn.
Điểm khiến Thẩm Thiên mừng rỡ là nguyên chủ thế mà lại tu luyện Đồng Tử Công. Một luồng dương nguyên tinh thuần trong đan khiếu của tên này đã sắp đạt đến mức đăng đường nhập thất, chuẩn bị cửu phẩm Trúc Cơ. Đồng Tử Công tuy là loại võ học phổ biến trong dân gian, nhưng vì ưu thế đặc biệt nên được giới võ tu coi là lựa chọn hàng đầu để Trúc Cơ. Đó chính là tinh hoa tích lũy từ mười mấy năm giữ gìn thân xác thuần khiết, không thể xem thường.
Hắn không ngờ tên Thẩm đại thiếu khét tiếng này lại có thể nhẫn nại tu luyện môn công phu này, để lại cho hắn một nền tảng võ đạo cực giai.
Thẩm Thiên kiên nhẫn hóa giải nốt độc tố, đến khi cảm thấy tàn độc không còn ảnh hưởng đến việc vận công mới bắt đầu tu hành Đồng Tử Công. Lúc này, ký ức về cách vận hành môn công phu này hiện lên khiến hắn nhíu chặt mày.
"Đồ ngu!"
Thẩm Thiên không nhịn được mắng một tiếng, suýt chút nữa thì bật cười trước cách vận công thô thiển của nguyên chủ. Mười hai năm tích lũy dương nguyên tinh thuần mà vận hành trong kinh mạch như giun bò, thật là phí của trời khi nhét chúng vào những huyệt đạo kinh lạc kia, hiệu suất tu hành chưa nổi ba mươi phần trăm.
Thẩm Thiên lắc đầu, thúc động Hỗn Nguyên Châu ở mi tâm. Viên bảo châu màu đen xoay tròn, thu nạp luồng dương nguyên đang tán loạn, đề luyện ra từng sợi Tiên Thiên Nguyên Khí. Đây chính là diệu dụng của Hỗn Nguyên Châu. Sở dĩ hắn chọn luyện lại vật này làm nguyên thai thứ hai là vì nó có thể tinh luyện và thuần hóa bất kỳ linh lực nguyên khí nào trong thiên địa. Hỗn Nguyên Châu thậm chí có thể khiến toàn bộ chân nguyên trong cơ thể hắn chuyển hóa từ hậu thiên về tiên thiên trong thời gian ngắn.
Tức thì, một luồng khí nóng rực nổ tung từ đan điền, trong chớp mắt đã du tẩu khắp kinh mạch toàn thân. Xương cốt Thẩm Thiên phát ra những tiếng nổ giòn giã như rang đậu, dưới da như có vô số con rắn nhỏ đang bò, từng đường kinh mạch bị cưỡng ép đả thông, ép sạch tàn độc ra ngoài cơ thể.
Luồng chân khí mỏng manh ban đầu, dưới sự xúc tác của Tiên Thiên Chân Khí, bỗng sôi trào như nước, hình thành nên những vòng xoáy khí nhỏ trong kinh mạch. Sự thay đổi kinh người nhất diễn ra ở đan điền: nơi đó chân khí tán loạn giờ đã ngưng tụ như thật, hóa thành một vũng khí đầm màu vàng kim. Theo một đạo vòi rồng nhỏ dần dâng lên giữa khí đầm, trong cơ thể Thẩm Thiên vang lên những tiếng chuông ngân thanh thoát.
Đây chính là dấu hiệu Đồng Tử Công tiểu thành, Trúc Cơ thành công: "Khí hải sinh sóng, đan điền vang chuông".
Khóe miệng Thẩm Thiên khẽ nhếch lên. Kiếp trước hắn mất ròng rã ba năm mới đạt tới cửu phẩm Trúc Cơ, vậy mà giờ đây lại nước chảy thành sông.