Logo

[Dịch] Nghịch Đồ, Cầu Ngươi Nhanh Xuống Núi Đi

Chương 1562. Chương 1562: Cho các ngươi một cơ hội cuối cùng

Chương 1562: Cho các ngươi một cơ hội cuối cùng

Diệp Thần và những vị Đại Đế có mặt tại đây vốn không phải tất cả đều có thù oán. Có những người thậm chí còn chưa từng tiếp xúc qua với hắn. Nếu kẻ nào nhận rõ thế cục mà dừng tay tại đây, hắn sẵn lòng chừa cho đối phương một con đường sống. Còn loại người chấp mê bất ngộ, hắn chắc chắn sẽ không khách khí.

“Tiểu tử thúi, ngươi đang uy hiếp chúng ta đấy à?”

“Cho rằng chúng ta là kẻ dễ bị hù dọa sao?”

Thái Sơ Đại Đế nhịn không được cười ra tiếng. Trong mắt lão, lời cảnh cáo của Diệp Thần thật sự nực cười đến cực điểm. Cái thứ gì lại dám đứng ra uy hiếp bọn lão!

“Tiểu tử thúi, bản Đế cũng cho ngươi một cơ hội sống sót. Giao bản nguyên Sơ Huyền Giới trên người ra, có lẽ còn có thể tha cho ngươi khỏi chết!” Nam Cực Đại Đế nở nụ cười âm hiểm, lên tiếng uy hiếp ngược lại.

“Ta không nói đùa, ta đang rất nghiêm túc.” Diệp Thần thần sắc bình tĩnh, chậm rãi nói: “Hiện tại thu tay rời đi còn kịp, muộn chút nữa sẽ không còn cơ hội. Đúng rồi, hai lão gia hỏa các ngươi nhất định phải lưu lại, các ngươi phải chết.”

Phía đối diện, nhóm năm người Băng Đế vẫn im lặng đứng xem náo nhiệt. Họ vẫn chưa rõ Diệp Thần định làm gì, nhưng biết tính thiếu niên này làm việc luôn có đạo lý riêng nên không nhúng tay, chỉ việc xem kịch.

“Không cần lo lắng, bọn hắn cộng lại cũng chỉ có mười vị Đế cảnh cường giả mà thôi! Ưu thế vẫn nằm trong tay chúng ta, không có gì đáng sợ!” Thái Sơ Đại Đế tự tin nói. Lão cố ý nhấn mạnh điều này vì sợ phe mình thực sự có Đại Đế chọn cách rời đi.

Bốn vị Đại Đế đã gia nhập Tiên Cung đều mang bộ mặt đằng đằng sát khí, đương nhiên họ sẽ không rời khỏi. Nhưng những người bên phía Nam Cực cung lại không có lập trường kiên định như vậy. Ngoại trừ Nam Cực Đại Đế, bốn vị còn lại đều đang đưa mắt nhìn nhau. Thái Huyền Đại Đế và Thái Thật Đại Đế vốn vẫn ghi hận việc Diệp Thần bắt cóc con trai mình, trong lòng chỉ muốn báo thù nên chắc chắn ở lại.

Lúc này, Đại Đế của Thanh Vân tông là người đầu tiên bước ra.

“Lão phu mệt mỏi rồi, không muốn tham gia vào cuộc tranh đấu này nữa. Diệp Thần tiểu hữu trước đó từng có ân với Thanh Vân tông, ta sẽ không ra tay với hắn. Chư vị, cáo từ!”

Thanh Vân Đại Đế nói xong liền không quay đầu lại, phi thân rời đi. Trước đó Diệp Thần quả thực đã giúp đỡ đệ tử Thanh Vân tông, hơn nữa tông môn này xưa nay vốn là danh môn chính phái, không muốn sa chân vào những tranh chấp kiểu này.

“Thanh Vân Đại Đế thật sáng suốt, ngài đi thong thả.” Diệp Thần mỉm cười nói. Xem ra việc khua môi múa mép cũng có tác dụng, vừa rồi đã khuyên lui được một vị.

“Thanh Vân Đại Đế, ngươi dám lâm trận bỏ chạy! Việc này truyền ra ngoài tất sẽ trở thành trò cười cho Thái Sơ giới!” Nam Cực Đại Đế gầm thét. Lão không ngờ tới thật sự có người rời đi, tức giận đến mức mặt mũi xanh mét. Thanh Vân Đại Đế không thèm đáp lại, trực tiếp biến mất, mọi sự tranh luận lúc này đều trở nên vô nghĩa.

“Còn có ai muốn rời đi không? Thời gian không còn nhiều đâu. Chư vị đều là người thông minh, không cần thiết phải bị kẻ khác lợi dụng rồi chôn vùi tính mạng tại đây.” Diệp Thần mỉm cười hỏi lại.

Dứt lời, lại một vị Đại Đế khác đứng ra.

“Lão phu vừa tự bấm quẻ...

.................