Logo

[Dịch] Nghịch Đồ Hồng Nhan Nhiều: Lại Nhường Cao Lãnh Sư Tôn Hắc Hóa

Chương 10. Chương 10: Ta sinh quân chưa sinh, quân sinh ta đã già

Chương 10: Ta sinh quân chưa sinh, quân sinh ta đã già

Lời bày tỏ chân thành tha thiết của Cố Quân Lâm tựa như một thanh lợi kiếm không thể cản phá, trực tiếp xuyên thấu lớp phòng ngự vốn đã lung lay sắp đổ trong lòng Phượng Khuynh Tiên. Nàng hiểu rằng, kể từ giây phút này, bản thân tuyệt đối không thể xuống tay sát hại hắn được nữa.

“Ai, thật sự không nỡ giết…”

Ánh mắt Phượng Khuynh Tiên hơi cay nồng, trong lòng dâng lên bao nỗi bùi ngùi. Thế nhưng, so với sự bất lực, nàng cảm thấy cảm động và ấm áp nhiều hơn.

“Sư tôn, người khóc sao?” Nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của đối phương, Cố Quân Lâm khẽ hỏi.

“Hình như là vậy.” Phượng Khuynh Tiên chớp mắt, tầm nhìn trong phút chốc trở nên nhòe đi.

Cố Quân Lâm vươn đôi tay nhỏ nhắn, động tác nhẹ nhàng lau đi giọt lệ trên mặt nàng, khẽ an ủi: “Sư tôn đừng khóc, sau này Quân Lâm sẽ không bao giờ làm điều gì khiến người phải đau lòng nữa.”

“Vi sư không hề đau lòng, đây là giọt nước mắt của niềm vui.” Phượng Khuynh Tiên nắm lấy bàn tay nhỏ bé trên mặt mình, giọng nói dịu dàng: “Tiểu gia hỏa, kể từ hôm nay, ngươi chính là thân truyền đệ tử của ta.”

“Chẳng phải sư tôn từng nói, con không có huyết mạch Phượng tộc, chỉ có thể làm ngoại môn đệ tử sao?” Cố Quân Lâm nhỏ giọng thắc mắc.

“Đó là quy củ trong tộc. Vi sư là chủ nhân Phượng tộc, muốn thay đổi thì liền thay đổi.” Trong giọng nói bình thản của Phượng Khuynh Tiên lộ ra vẻ bá khí không ai bì kịp.

Cố Quân Lâm nhất thời ngẩn ngơ. Hắn cảm thấy sư tôn thật sự rất mê người, mỗi cử chỉ đều toát lên phong vận, ánh mắt hạ xuống hay ngước lên đều mang theo phong thái riêng biệt.

Nhìn vị đồ đệ tri kỷ càng xem càng thấy thuận mắt đáng yêu, Phượng Khuynh Tiên không kìm được mà hôn nhẹ lên má hắn, sau đó cười nói:

“Xem như phần thưởng thăng cấp, vi sư có thể thực hiện thêm cho ngươi một nguyện vọng nữa.”

Cố Quân Lâm không chút do dự đáp: “Nguyện vọng của con là sư tôn mỗi ngày đều được vui vẻ.”

“Có viên kẹo ngọt như ngươi ở bên cạnh, vi sư sao có thể không vui?” Phượng Khuynh Tiên nín khóc mỉm cười: “Điều này không tính, hãy ước lại một cái khác.”

Cố Quân Lâm nghiêng đầu suy nghĩ hồi lâu: “Hình như con không còn mong muốn nào khác…”

Phượng Khuynh Tiên cười đáp: “Vậy thì cứ giữ lại đó, đợi khi ngươi lớn lên, nói không chừng sẽ có.”

“Vâng, tất cả đều nghe theo sư tôn.” Cố Quân Lâm nheo mắt cười, nhẹ nhàng đáp lời.

Nhìn khuôn mặt non nớt thấp thoáng phong thái tuyệt đại trong tương lai, Phượng Khuynh Tiên khẽ nhéo mặt hắn:

“Cũng không biết đứa nhỏ mà ta vất vả nuôi lớn này, cuối cùng sẽ thuộc về cô nương nhà ai.”

Cố Quân Lâm lí nhí: “Không cần người khác, sau khi Quân Lâm lớn lên muốn cưới sư tôn làm vợ.”

Lời nói đại mật bất ngờ khiến Phượng Khuynh Tiên suýt nữa thì nghẹn lời. Nàng đen mặt, túm lấy má Cố Quân Lâm rồi dùng sức kéo ra:

“Xú tiểu tử, ngươi có biết mình đang nói cái gì không?!”

Cố Quân Lâm lắp bắp giải thích: “Gia gia nói, người phụ nữ mà sau này muốn ở bên cạnh cả đời chính là thê tử.”

“Hàm nghĩa của thê tử không đơn giản như vậy.” Phượng Khuynh Tiên nghiêm túc dạy bảo: “Hơn nữa, hai thân phận sư tôn và thê tử không thể đặt cùng trên một người được.”

Cố Quân Lâm chăm chú lắng nghe, gật đầu ra vẻ nửa hiểu nửa không.

Dáng vẻ ngây thơ vô tri của hắn khiến tâm tư trêu chọc của Phượng Khuynh Tiên trỗi dậy:

“Yêu cầu của vi sư đối với phu quân tương lai rất khắt khe. Thiên tư không chỉ phải đứng đầu cùng lứa, mà trong tình cảm càng phải trung trinh không hai.”

Nói đoạn, nàng liếc nhìn Cố Quân Lâm, cười như không cười: “Kẻ nào dám thay lòng đổi dạ, bản tọa sẽ đánh gãy chân hắn, nhốt vào phòng tối, ba ngày không cho ăn cơm, bỏ đói cho chết luôn!”

Cố Quân Lâm sợ tới mức rụt cổ lại. Đối với hắn, bị đói chính là chuyện đáng sợ nhất trên đời.

Phượng Khuynh Tiên ở trên cao nhìn xuống, đôi môi đỏ mọng khép mở, khí thế bức người: “Về phương diện tình cảm, vi sư thực sự là một người hẹp hòi. Phu quân tương lai nhất định phải toàn tâm toàn ý, trong đầu không được phép xuất hiện bóng hình nữ tử khác.”

Cố Quân Lâm nhỏ giọng lẩm bẩm: “Tình cảm của sư tôn thật đáng sợ, mới nghĩ đến thôi đã thấy ngột ngạt không thở nổi rồi.”

Trong lòng Phượng Khuynh Tiên thầm cười. Những lời này nàng nói ra tự nhiên là để hù dọa Cố Quân Lâm, nhằm uốn nắn suy nghĩ sai lệch của hắn, bởi tam quan đúng đắn phải được xây dựng từ nhỏ.

Nàng đâu có bệnh, lòng chiếm hữu làm sao có thể mạnh đến mức đó?

Giao tiếp nam nữ bình thường nàng sẽ không quản quá rộng, trừ khi đối phương thực sự yêu người khác, nàng mới đánh gãy hai chân.

Chờ đã, sao bản thân nàng lại thực sự suy tính đến những chuyện này?

Phượng Khuynh Tiên lắc đầu bật cười, quả nhiên là bị tiểu gia hỏa này làm cho lệch lạc rồi. Trên đời này liệu có nam nhân nào lọt được vào mắt nàng? Trước đây không có, tương lai lại càng không!

Cố Quân Lâm đảo mắt một vòng, ôm lấy Phượng Khuynh Tiên nũng nịu: “Sư tôn, người đang hù dọa con đúng không?”

Hắn càng nghĩ càng thấy đúng. Một sư tôn cao quý bá khí, lòng dạ rộng lớn như vậy, làm sao có thể là hạng người đó được?

“Chuyện tình cảm, ai mà biết trước được?” Phượng Khuynh Tiên không phủ nhận, chỉ cười nói: “Vạn nhất vi sư bị kích động mà đọa lạc thành Tà Phượng có tư tưởng cực đoan, kết cục thế nào cũng khó nói trước.”

Cố Quân Lâm lúc này mới yên tâm. Một sư tôn phong hoa tuyệt đại như nàng tuyệt đối sẽ không bao giờ trở thành Tà Phượng.

Nhìn vào ánh mắt thanh triệt của Cố Quân Lâm, Phượng Khuynh Tiên bất chợt nhớ lại lời hắn nói muốn mãi mãi ở bên cạnh mình. Trong lòng nàng dâng lên một thoáng cảm động và xao động lạ thường. Nếu hắn lớn thêm chút nữa, còn nàng đang ở độ tuổi thanh xuân, giữa hai người chưa biết chừng cũng có khả năng...

Nghĩ đến đây, nàng khẽ thở dài: “Đáng tiếc, ta sinh quân chưa sinh, quân sinh ta đã già. Hiện tại, ta vốn đã xem nhẹ tình ái nam nữ rồi...”