Logo

[Dịch] Nghịch Đồ Như Ta, Mỗi Ngày Ám Chỉ Nữ Đế Sư Đồ Luyến

Chương 11. Chương 11: Bước đầu báo thù, giết huynh trưởng Diệp Tuyền Linh

Chương 11: Bước đầu báo thù, giết huynh trưởng Diệp Tuyền Linh

Trời tối người ghê, gió cao nổi lên chính là lúc giết người!

Đỉnh Thành vốn có quy củ không ra vào ban đêm. Thành nội lấy hai đại thế gia Tần – Diệp làm chủ, mỗi đêm các phái hai người canh giữ cửa thành, hạn chế kẻ lạ xuất nhập.

Bốn gã hộ vệ bên hông đeo loan đao sắc bén, miệng không ngừng tán dóc về những nữ nhân phong tình nơi câu lan, dáng vẻ vô cùng thư thả. Việc canh gác tuy nhàm chán nhưng cũng không phải khổ sai. Đang lúc bốn người mải mê trò chuyện, phía trước bỗng có một bóng người sải bước đi tới, tay cầm thanh kiếm chưa ra khỏi vỏ, khí chất tựa như một vị lãng tử hành tẩu thiên nhai.

Khi thiếu niên kia tiến lại gần, nhìn rõ dung mạo hắn, bốn gã hộ vệ không khỏi kinh hãi, mặt biến sắc.

"Nhanh, mau đi bẩm báo gia chủ, Tần Ngôn đã trở lại Đỉnh Thành!"

Tuy thân phận thấp kém, không được biết rõ chân tướng sự việc nửa tháng trước, nhưng bọn chúng cũng lờ mờ đoán được phong ba khi ấy chính là cái bẫy của hai đại thế gia nhắm vào Tần Ngôn. Đáng lẽ hắn đã phải chết từ nửa tháng trước, nay đột nhiên xuất hiện khiến lòng bốn người tràn ngập kinh ngạc xen lẫn khiếp sợ.

"Không vội! Một phế vật không thể tu luyện, nếu chúng ta ra tay chém chết hắn rồi mới về báo tin, chẳng phải sẽ được trọng dụng sao?" Có kẻ lên tiếng đề nghị.

Bốn người nhìn nhau, nội tâm dấy lên một tia xao động. Nếu thật sự giết được Tần Ngôn chính là lập đại công với hai nhà Tần – Diệp. Đến lúc đó, bọn chúng có thể tiến vào hạch tâm gia tộc, không còn phải chịu cảnh canh cửa đêm hôm khuya khoắt thế này nữa.

Nghĩ đoạn, bốn gã đồng loạt rút loan đao, lao về phía Tần Ngôn.

Tần Ngôn vẫn bước đi với tốc độ không nhanh không chậm, ánh mắt lạnh lẽo như băng, tay thuận thế đặt lên chuôi kiếm: "Kiếm đầu tiên khi trở lại Đỉnh Thành, ta sẽ dùng các ngươi để khai phong!"

Oanh!

Khi đôi bên chỉ còn cách nhau mười trượng, một luồng uy năng khủng bố đột nhiên bộc phát từ trong cơ thể Tần Ngôn. Kình phong nổi lên cuồn cuộn làm tung bay vạt áo, khiến khí thế của hắn như nước lũ sau mưa, đột ngột tăng vọt.

Bốn gã hộ vệ khựng lại, vẻ trêu tức trên mặt biến thành sự kinh hoàng. Uy áp này là thế nào? Bọn chúng rõ ràng biết Tần Ngôn là phế vật không thể tu luyện, vậy mà lúc này lại cảm nhận được một luồng khí tràng cường đại đến run người.

Xùy!

Một tiếng tuốt kiếm sắc lạnh vang lên, kiếm quang lấp lánh thoáng hiện.

Tần Ngôn không có ý định cho bọn chúng cơ hội nói lời trăn trối. Hắn ra tay nhanh đến mức đối phương chỉ kịp nhìn thấy động tác rút kiếm, thì lợi kiếm đã thu lại vào vỏ, mọi cử động trôi chảy như nước chảy mây trôi.

Gương mặt lạnh lùng của hắn không chút gợn sóng, lướt qua bốn cái xác đang đứng ngây dại. Đi được nửa đường, hắn lại quay lại, lục soát trên người bọn chúng, lấy đi mấy túi tiền lẻ.

Lúc này, bốn gã hộ vệ vẫn đứng yên tại chỗ, đôi mắt ảm đạm, miệng há hốc nhưng không hề có phản ứng. Kể từ khoảnh khắc nhìn thấy ánh kiếm của Tần Ngôn, thế giới của bọn chúng đã dừng lại. Bọn chúng đã mất mạng!

Sau khi Tần Ngôn vào thành, một bóng hình xinh đẹp mới hiện thân. Cơn gió mang theo từ thân pháp của nàng lướt qua, khiến bốn cái đầu lâu cùng lúc rụng xuống khỏi cổ. Máu tươi lúc này mới phun ra như suối.

"Cái này..." Quý Nguyệt Hàm khẽ biến sắc, trong mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc: "Kiếm thuật của Ngôn nhi lại lợi hại đến thế này sao? Chỉ một kiếm đã lấy mạng bốn người mà không để lại vết máu trên lưỡi!"

Nàng nhìn theo bóng lưng hắn. Hôm nay nàng đoán được hắn sẽ về Đỉnh Thành báo thù nên lặng lẽ bám theo vì không yên tâm. Không ngờ lại chứng kiến màn ra tay khiến nàng phải sững sờ. Nếu luận về độ tinh diệu của kiếm thuật, e rằng hiện tại ngay cả nàng cũng khó lòng làm được đến mức này, nhất là khi nàng chưa từng truyền thụ cho hắn bất kỳ công pháp kiếm thuật nào.

Nét kinh ngạc nhanh chóng chuyển thành niềm vui, Tần Ngôn lại cho nàng thêm một bất ngờ lớn: "Nếu Ngôn nhi chăm chỉ tu luyện, thành tựu sau này chắc chắn không dưới ta. Đến lúc đó, thầy trò chúng ta có thể cùng nhau bước vào Cửu Thiên Thần Vực!"

Quý Nguyệt Hàm kích động, khẽ phất tay áo đưa bốn bộ thi thể vào bụi rậm: "Chuyện giết người không cần ta dạy, nhưng thói quen giấu xác này, sau này phải tìm cơ hội nhắc nhở hắn một chút."

Sau khi vào thành, Tần Ngôn lập tức tiến về phía một tòa lầu rực rỡ ánh đèn.

Đó là câu lan nội thành, nơi ăn chơi hưởng lạc. Ở Đỉnh Thành, hai nhà Tần – Diệp là thế gia có nền tảng sâu dày nhất, khách quen của câu lan này phần lớn cũng là người của hai tộc đó.

Tần Ngôn không phải kẻ điên mới dám về đây. Tối nay là lần báo thù chính thức đầu tiên, hắn biết không thể trực tiếp xông vào Tần gia hay Diệp gia vì đó là tự sát. Nhưng huyết hải thâm thù không thể để yên. Sự khuất nhục và phẫn nộ của chủ nhân cũ thân thể này vẫn luôn gào thét trong lòng hắn. Nếu không diệt sạch hai nhà Tần – Diệp, hắn không những không thể an ủi vong linh người đã khuất, mà còn có nguy cơ tẩu hỏa nhập ma.

Hiện tại thực lực chưa đủ để diệt môn, nhưng bắt vài quân cờ tốt thí để giải hận thì hoàn toàn có thể. Đồng thời, hắn cũng muốn cho hai nhà kia biết hắn vẫn còn sống, để bọn chúng bắt đầu sống trong sợ hãi.

"Công tử sao bây giờ mới tới, các cô nương đều sắp bị khách đặt hết rồi!"

Tần Ngôn vừa đến trước cửa câu lan, dưới ánh đèn mờ ảo, mấy vị kỹ nữ son phấn lòe loẹt đã vây lấy hắn. Nàng thì ôm tay, nàng thì lả lướt áp sát, cử chỉ vô cùng phóng đãng.

Mùi hương nồng nặc xộc vào mũi khiến bản năng nam nhi của hắn có chút xao động, nhưng lý trí lập tức dâng lên sự chán ghét. Trong đầu hắn bất giác hiện lên gương mặt quốc sắc thiên hương của sư phụ mình.

Vì đeo mặt nạ nên ngoại nhân không nhận ra hắn, chỉ thấy một thiếu niên thân hình rắn rỏi. Kiểu trang phục này ở câu lan không hiếm, nhiều kẻ có địa vị nhưng sợ mất thanh danh thường che mặt khi đi tìm thú vui. Các hoa nương sớm đã quen với điều đó, dù sao lát nữa vào phòng cũng phải cởi sạch mà thôi.