Chương 7: Nhục thân đại cảnh, ba cảnh cửu phẩm
Lâm Trường Thanh dùng quan tưởng pháp, tu ra Tâm Linh Chi Lực.
Hắn có thể cảm ứng được những đồ vật mà người bình thường không thể nhận ra. Khí Huyết tản mát trên thân Vân Dương đạo trưởng, người bình thường chắc chắn không nhìn ra được, nhiều lắm thì bọn họ chỉ cho là tinh khí thần của đạo trưởng rất đủ mà thôi.
Nhưng trong mắt Lâm Trường Thanh lại hoàn toàn khác biệt. Cũng chính vì vậy, cho dù Vân Dương đạo trưởng nói môn pháp muốn truyền thụ chỉ là một môn Dưỡng Sinh Quyền, Lâm Trường Thanh cũng không có ý định rời đi.
Dưỡng Sinh Quyền chính xác không ra hồn, thế nhưng chuyện này còn phải xem là ai truyền thụ. Người bình thường truyền thụ đương nhiên không giống với Vân Dương đạo trưởng truyền thụ.
“Trường Thanh, Dưỡng Sinh Quyền mặc dù cũng là Võ Đạo tu hành pháp, nhưng tu luyện cái này nhiều nhất chỉ có thể cường thân kiện thể, không có lực sát thương gì. Hơn nữa ta nghe nói, tu luyện Dưỡng Sinh Quyền căn bản không có cách nào Nhập Phẩm để bước vào chân chính Võ Đạo.”
Lâm Hổ thấy Lâm Trường Thanh không muốn đi, tưởng rằng hắn còn ôm mong đợi với Dưỡng Sinh Quyền, chợt nhẹ giọng nhắc nhở.
“Võ Đạo Nhập Phẩm?”
Lâm Trường Thanh nhíu mày, nhìn về phía Lâm Hổ.
Liên quan tới Võ Đạo của thế giới này, Lâm Trường Thanh gần như hoàn toàn không biết gì cả. Cho nên, hắn căn bản không biết cái gọi là Võ Đạo Nhập Phẩm này là thế nào.
“Hắc hắc...”
Lâm Hổ thấy thế, lập tức cười hắc hắc, mặt ngạo nghễ nói: “Đây là gia gia nói cho ta biết. Nghe lão nhân gia ông ấy nói, Võ Đạo phân Cửu Phẩm. Chỉ có Nhập Phẩm mới tính là chính thức bước vào Võ Đạo, trở thành một Võ Giả chân chính...”
“Võ Đạo Cửu Phẩm sao?”
Lâm Trường Thanh thầm phỏng đoán trong lòng, chợt trầm giọng hỏi: “Vậy Võ Đạo Cửu Phẩm phân chia thế nào?”
“Cái này... Ta cũng không biết...”
Lâm Hổ lắc đầu, sắc mặt đỏ lên. Hắn làm sao biết phân chia thế nào, chuyện Võ Đạo Cửu Phẩm này, hắn cũng chỉ nghe gia gia Lâm Vân Đường nhắc tới một câu như vậy mà thôi.
Lâm Trường Thanh lập tức có chút thất vọng, bất quá suy nghĩ một chút liền thấy bình thường trở lại. Lâm Hổ mặc dù là cháu đích tôn của tộc trưởng Lâm Vân Đường, nhưng bản thân cũng giống như hắn, chẳng qua là một thiếu niên sơn dã, nơi nào biết được những thứ này. Có thể tộc trưởng Lâm Vân Đường sẽ biết một chút.
Bất quá, Lâm Trường Thanh càng hiểu rõ có một người chắc chắn biết nhiều hơn, đó chính là Vân Dương đạo trưởng.
“Xem ra phải tìm cơ hội thỉnh giáo một phen.” Lâm Trường Thanh thầm nghĩ.
Mà lúc này!
Tại cửa chính từ đường, Lâm Vân Đường thấy không ít tộc nhân rời đi, thần sắc lập tức có chút lúng túng, hướng Vân Dương đạo trưởng cười làm lành nói: “Đạo trưởng, thật sự là xin lỗi. Ta không nghĩ tới đám gia hoả này...”
“Lâm Cư Sĩ, không sao!”
Vân Dương đạo trưởng cười khoát tay áo, nói: “Lão đạo dạy chính là Dưỡng Sinh Quyền, có người không muốn học cũng rất bình thường.”
Nói xong, Vân Dương đạo trưởng lại nhìn về phía những người còn lưu lại, trầm giọng nói: “Các vị hương thân, môn Ngũ Hành Dưỡng Sinh Quyền này của ta mặc dù tinh diệu hơn so với đại bộ phận Dưỡng Sinh Quyền, nhưng cốt lõi chính là dưỡng sinh. Nếu như ai không muốn học thì cứ tự nhiên rời đi, lão đạo sẽ không có bất kỳ ý kiến gì.”
Tiếng nói vừa dứt, mọi người tại chỗ liếc nhìn nhau, sau đó lại lục tục có người rời đi.
Đến cuối cùng, bên ngoài từ đường còn lại chưa đến ba mươi người. Lâm Trường Thanh cùng Lâm Hổ đứng ở hàng phía sau cùng. Nguyên bản Lâm Hổ muốn rời đi, nhưng thấy Lâm Trường Thanh đứng bất động nên cũng theo lưu lại.
“Rất tốt!”
Vân Dương đạo trưởng thấy còn có hơn hai mươi người lưu lại thì mỉm cười, nói tiếp: “Môn quyền pháp dưỡng sinh mà ta tu hành tên là Ngũ Hành Dưỡng Sinh Quyền. Đây là môn quyền pháp được diễn hóa từ việc bắt chước thần thái, tư thế của năm loại động vật, có tác dụng cường thân kiện thể, linh hoạt Khí Huyết, kéo dài tuổi thọ, hết thảy có 54 thức. Chia làm Hổ Quyền 13 thức, Lộc Quyền 9 thức, Hùng Quyền 9 thức, Hầu Quyền 10 thức, Hạc Quyền 13 thức. Trừ cái đó ra, còn có đủ loại bộ pháp đối luyện...”
Vân Dương đạo trưởng cũng không nói nhảm, lập tức bắt đầu giảng giải Ngũ Hành Dưỡng Sinh Quyền cho đám người Lâm Trường Thanh, tiếp đó còn tự thân diễn luyện.
Những người khác thấy thế, nhao nhao đi theo luyện tập.
Vân Dương đạo trưởng rõ ràng đã hãm lại tốc độ, quyền tùy tâm đi, khi thì như mãnh hổ, khi thì giống như linh lộc. Nhưng dù là như thế, trong hơn hai mươi người, chân chính có thể đi theo kịp chỉ có một mình Lâm Trường Thanh.
Tâm Linh Chi Lực giúp Lâm Trường Thanh có thể sao chép hoàn mỹ từng động tác của Vân Dương đạo trưởng, chỉ một lần liền có thể làm được vô cùng tiêu chuẩn. Cộng thêm Ngộ Tính nghịch thiên của bản thân, thậm chí còn giúp hắn triệt để nắm vững Dưỡng Sinh Quyền.
Đương nhiên, đó chỉ là tương tự, để đạt đến trình độ như Vân Dương đạo trưởng thì vẫn còn một chặng đường dài.
Sau khi liên tiếp diễn luyện năm lần Ngũ Hành Dưỡng Sinh Quyền, Vân Dương đạo trưởng lúc này mới ngừng lại, tiếp đó mỉm cười hướng tất cả mọi người nói: “Lão đạo sẽ ở Thanh Sơn Thôn dừng lại mười ngày. Trong mười ngày này, mỗi sáng sớm mọi người đều có thể tới đây cùng lão đạo tu hành Ngũ Hành Dưỡng Sinh Quyền.”
Nói xong, Vân Dương đạo trưởng khoát tay áo, ra hiệu mọi người giải tán. Đáy lòng lão rất rõ ràng, đừng nhìn ngày đầu tiên còn có hơn hai mươi người lưu lại, nhưng mười ngày sau, người chân chính có thể kiên trì có khi một người cũng không có. Dù sao đây cũng chỉ là quyền pháp dưỡng sinh.
Trên thực tế, suy đoán của Vân Dương đạo trưởng không sai một chút nào.
Rạng sáng hôm sau, người tới luyện quyền lập tức giảm đi một phần ba, đã không đủ hai mươi người.
Ngày thứ ba, mười lăm người.
Sau ngày thứ năm, chỉ còn lại hai người, một là Lâm Trường Thanh, người còn lại là Lâm Hổ.
Sau tám ngày, Lâm Hổ cũng không nguyện ý tới nữa, chỉ còn lại một mình Lâm Trường Thanh.
Cứ như vậy, thời gian nhoáng một cái đã tới ngày thứ mười.
Sáng sớm.
Trước cửa từ đường Thanh Sơn Thôn.