Chương 1576: Đoạt Thiên Viễn Chinh (2)
Trung Kỳ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
"Khi bình minh thứ nhất giáng lâm, vĩnh dạ kết thúc, ngày đêm chia lìa; khi bình minh thứ hai giáng lâm, ngôn ngữ ngưng kết thành văn tự; khi bình minh thứ ba giáng lâm..."
"—— Thiên Xa trỗi dậy, quần tinh hạ phàm."
Bầu trời đêm sâu thẳm trong chớp mắt mở rộng ra.
"Ta chính là Thiên Xa."
Giọng nói của Trung Kỳ vang vọng như sấm rền: "Ta đã trỗi dậy ——"
Thân hình hắn trở nên mờ ảo, trong khoảnh khắc xuyên qua vòm trời vừa mở rộng. Thay vì nói là bay lên, thực chất hắn đang "rơi ngược" lên trên. Giống như trọng lực bị đảo lộn, hắn bị một lực lượng vô hình hút thẳng vào không trung.
(—— Tạo Vật Giả, mở ra môn quan của mục đích và nguyên tố!)
Giọng nói của Trung Kỳ vang lên trong tâm trí Salvatore.
Lúc này, Salvatore – người đang trói buộc Nhuyễn Trùng – khẽ nhắm mắt, đem toàn bộ lực lượng còn lại giao phó cho Trung Kỳ, khắc ghi dấu ấn lên cánh cổng vô hình như một sự bảo đảm.
"—— Chấp thuận."
Tiếng của Salvatore đáp lại trong lòng Trung Kỳ.
Trong một khoảnh khắc, Trung Kỳ cảm thấy như mình đang rơi xuống vực thẳm trong giấc mơ rồi bừng tỉnh. Hắn "mở mắt" ra, nhưng những gì nhìn thấy không còn là hình ảnh của thế giới, mà chỉ thuần túy là thông tin.
Đó là "nguyên hình" của vạn vật trước khi hình thành.
(—— Vĩnh Hằng Giả, mở ra môn quan của thiện ý và sự thường hằng!)
Giọng nói của Trung Kỳ vang lên trong lòng Maria, người đã thành thần nhờ vào trái tim của hắn. Nàng lặng lẽ mở mắt, dùng chính sự tồn tại của mình để bảo đảm cho Trung Kỳ.
"Chấp thuận."
Tiếng nàng vang lên trong tâm trí hắn.
Ngay lập tức, thân thể Trung Kỳ lại nhẹ bẫng. Ngay cả những "mô hình và dấu hiệu" cũng biến mất... Vô số thông tin cuối cùng biến thành những dải sáng đan xen, hiển lộ bản chất của thông tin —— đó là "căn nguyên của mọi sự".
Nhưng Trung Kỳ vẫn chưa dừng lại.
(—— Đọa Lạc Giả, mở ra môn quan của nhuyễn trùng và thiền xác!)
Tiếng của Trung Kỳ vang bên tai Hoàng Hôn. Tất nhiên, hắn không nhận được bất kỳ lời đáp nào.
Nhưng điều đó không quan trọng.
Trung Kỳ cảm thấy mình như bay tới nơi cao nhất, lại như chìm xuống đáy biển sâu nhất. Hắn đưa tay ra, theo bản năng chạm vào cánh cổng tỏa ánh sáng như ánh trăng.
Cánh cổng ấy trong vắt như gương, bên trong không một bóng người.
Lúc này, giọng nói của Kalfany nhẹ nhàng vang lên:
"Ta —— chấp thuận."
Nàng nhắm mắt lại, giao phó linh hồn mình cho Trung Kỳ, trở thành sự bảo đảm cuối cùng trên cánh cổng.
Cánh cổng môn quan ầm ầm mở ra.
Quần tinh rung động.
Toàn bộ thế giới, tất cả mọi người tại thời khắc này đều nghe thấy rõ ràng tiếng một vật gì đó nặng nề rơi vào đúng quỹ đạo.
Thiên Xa đã trở về vị trí cũ.
Kẻ nắm giữ chính nghĩa chi tâm, hy vọng chi thủ, Thiên Xa đã hoàn thành thăng hoa ——
Chính thức giáng lâm....
.................