Chương 13: Sao chép linh mễ
"Tiểu oa tử, ngươi nhìn ta giống như không có chuyện gì sao?"
Lý lão đạo liếc ngang mắt cười nhạo một tiếng, ngón tay khô gầy gắt gao bóp chặt cổ tay Hàn Du, khiến hắn đau nhức: "Nguyên lai, Tiên Sư cũng đúng là như thế... Tiên Sư cũng chỉ như thế mà thôi... Ha ha, uổng công ta còn tưởng rằng bọn hắn có gì đặc biệt hơn người!"
"Ta vì học theo bọn hắn, ngay cả Luyện Huyết Công cũng ngừng lại!"
"Xem ra, cho dù ta không ngừng Luyện Huyết Công thì kết cục cũng như nhau cả thôi —— phốc!"
Nói đến đây, trên khuôn mặt già nua lõm sâu đầy vẻ hoang tưởng tan vỡ của Lý lão đạo hiện lên nụ cười thảm khốc.
Có lẽ do cảm xúc quá kích động, lão thậm chí còn phun ra một ngụm máu tươi.
Hàn Du đỡ lão trở về thạch ốc của chính lão, lại đem số hạt giống của lão cõng qua đây.
Lý lão đạo nằm ở trên giường nhìn hắn bận trước bận sau, ánh mắt dần dần trở nên nhu hòa.
Đứa nhỏ này hoàn toàn không giống gia gia của hắn, tâm địa thiện lương càng giống Uyển Nhi hơn.
"Tiểu oa nhi, ngươi vì sao lại chăm sóc ta? Hôm qua ta còn muốn đánh ngươi, quên rồi sao?"
Hàn Du suy nghĩ một chút, trả lời: "Đạo Gia, ngài trên đường đi nói năng hung ác với ta, nhưng thực chất không hề thật sự hại ta. Nếu là kẻ thật sự muốn cướp đoạt đồ vật, giống như Lý Trường hay Vương quản sự kia, thực ra họ sẽ không nói với ta nhiều lời như vậy."
Lý lão đạo thoải mái cười một tiếng, đôi mắt già nua đục ngầu mang theo ánh sáng nhu hòa, giọng điệu vẫn khàn khàn như cũ: "Ngươi cũng không ngốc."
Buổi chiều, Vương quản sự lại tới, đưa cho Hàn Du và Lý lão đạo mỗi người một trăm cân gạo lức, không để lại một lời giải thích nào liền quay người rời đi.
Lý lão đạo cùng Hàn Du cũng không cần gã giải thích, hai người tự khắc đã hiểu, một trăm cân gạo lức này hẳn là cái giá muốn đổi lấy một thành thu hoạch trong cả hai mùa một năm của bọn hắn.
Với sự ngang ngược bá đạo của Vương quản sự, trông cậy vào việc gã mang thức ăn đến lần thứ hai hiển nhiên là điều tuyệt đối không thể.
Vào lúc ban đêm, Tôn Khang lần lượt mang đến cho Lý lão đạo và Hàn Du mỗi người năm mươi cân gạo. Sau khi biết chuyện hôm nay Lý lão đạo làm tức giận Vương quản sự nên bị đánh trọng thương, gã cũng không khỏi thở dài một hơi: "Vương quản sự vốn là kẻ nói một không hai tại khu linh điền này của chúng ta. Đối với những người có hy vọng trở thành ngoại môn đệ tử như Tôn Lan thì thái độ của gã khá tốt một chút, còn đối với những kẻ không có hy vọng, từ trước đến nay gã luôn bóc lột vô cùng tàn nhẫn."
"Một cân Thanh Hòa linh mễ ở trong Vạn Xuân Cốc có thể đổi được hai trăm cân phàm mễ, nếu ra khỏi Vạn Xuân Cốc, rơi vào tay quan lại quyền quý chốn phàm tục, thì có thể đổi được mấy trăm cân, thậm chí ngàn cân phàm mễ cũng không chừng, đổi thành gạo lức tất nhiên sẽ càng nhiều hơn."
"Vương quản sự dùng một trăm cân gạo lức này để đổi lấy một thành thu hoạch của hai người các ngươi, quả thực là..."
Tôn Khang nói đến đây, có chút sợ tai vách mạch rừng, bèn im bặt không nói tiếp nữa.
Lý lão đạo thấy gã là người phúc hậu, thật lòng mang đồ ăn đến, so với kẻ hứa suông không thực tế như Trương Sơn thì đáng tin cậy hơn nhiều, lại thêm nha đầu Lưu Lan kia trầm ổn đáng tin, lão liền trịnh trọng cảm ơn, khúc mắc trong lòng cũng tiêu tan.
Hàn Du cũng lên tiếng cảm tạ, rồi hỏi Tôn Khang: "Tôn sư huynh, Thanh Hòa mễ dùng để làm gì vậy? Có điểm nào khác biệt với phàm mễ sao?"
"Tất nhiên là khác biệt rồi!"
Tôn Khang cười nói: "Phàm mễ nhiều nhất cũng chỉ để lấp đầy cái bụng mà thôi, còn bên trong Thanh Hòa linh mễ có ẩn chứa linh khí, giúp ích cho việc tu luyện của chúng ta. Nếu ngày ngày có thể ăn linh mễ, tốc độ tu luyện của chúng ta có thể sẽ nhanh hơn nhiều!"
Lý lão đạo xúc động: "Có kẻ họ Vương kia ở đây, chúng ta biết khi nào mới có thể được ăn linh mễ!"
Hàn Du thì giật mình, nhớ tới việc bản thân từng sao chép tín vật và tinh huyết.
Nếu ta có thể sao chép linh mễ...
"Tôn sư huynh, huynh có linh mễ không? Ta có thể xem thử hình dáng của linh mễ ra sao không? Chắc là không giống với linh chủng được phát xuống đâu nhỉ?"
Tôn Khang có chút khó xử gãi gãi đầu: "Linh mễ đã trưởng thành và linh chủng được tông môn xử lý qua quả thực không phải là cùng một thứ. Ta đúng là vẫn còn một ít linh mễ, nhưng... nhưng ta cũng phải tu luyện, không thể cho mượn được!"
Hắn sở hữu tư chất tu hành Tứ Linh Căn, nhập môn năm năm, năm nay đang chuẩn bị đột phá hướng tới Luyện Khí tầng thứ ba, bất kỳ một chút tài nguyên tu luyện nào cũng cực kỳ quý giá.
Phần phàm mễ dư thừa có thể mang ra giúp đỡ, nhưng linh mễ thì quả quyết không thể nào.
"Tôn sư huynh, ta không mượn linh mễ của huynh, chỉ muốn nhìn xem linh mễ có hình dáng thế nào thôi."
Tôn Khang rốt cuộc là người mềm lòng, sau một hồi do dự liền nói: "Vậy ngươi về phòng của mình chờ một chút, lát nữa ta sẽ cho ngươi xem."
Hàn Du vội vàng gật đầu.
Trở về phòng của mình, Hàn Du chờ không bao lâu liền gặp được Tôn Khang.
Trong tay Tôn Khang cầm hai miếng vải bố sạch sẽ, sau khi mở ra, bên trong một miếng vải bố là một nắm cơm to bằng nắm tay.
"Đây là cơm làm từ Thanh Hòa linh mễ."
Miếng vải bố còn lại chứa một vốc nhỏ những hạt gạo màu trắng ngà mang theo ánh huỳnh quang.
"Đây chính là Thanh Hòa linh mễ."
Hàn Du cảm nhận được, bất kể là linh mễ hay cơm nắm linh mễ, đều mang lại một cảm giác khác biệt hoàn toàn so với tất cả những loại gạo phàm tục mà hắn từng thấy trước kia, nhưng nếu bảo chỉ ra điểm khác biệt ở chỗ nào thì hắn lại không nói rõ được, có lẽ đây chính là tác dụng của linh khí?
"Tôn sư huynh, ta có thể sờ một chút không?"
Tôn Khang gật đầu, đưa nắm cơm Thanh Hòa linh mễ qua.
Hàn Du thấy gã không đưa linh mễ cho mình thì cũng không đưa tay ra đòi.
Dù sao Tôn sư huynh đã rất hào phóng chiếu cố, lỡ như làm rơi vãi linh mễ thì thật sự không tốt.
Đón lấy nắm cơm linh mễ, lòng bàn tay hắn cảm nhận nó qua lớp vải bố.
Tâm niệm vừa động, tay phải hắn nóng lên như lửa than, cảm giác giống hệt như lúc sao chép tín vật Vạn Xuân Cốc và tinh huyết của chính mình.
Ngay sau đó, bên trong ngực hắn liền có thêm một vật trĩu nặng.