Chương 13: Trung tâm phong bạo (2)
Tuy nhiên, ngay khi dòng thông tin đó lướt qua, bộ não của Viên Trạch đã hoàn thành việc bắt giữ, phân tích và liên kết thông tin.
“Dừng lại.” Giọng Viên Trạch không cao, nhưng khiến cả trung tâm chỉ huy lập tức lặng ngắt.
Hắn chỉ ngón tay vào một dòng ghi chép không mấy nổi bật trên bảng điều khiển.
“Dòng này,” giọng hắn vẫn bình thản nhưng đầy sức nặng, “Bên gửi là ‘Thương mại Kim Tuệ’, bên nhận là ‘Khoa học kỹ thuật Hải Tinh’... Mặt ngoài là phí dịch vụ xuất nhập khẩu thông thường.” Đầu ngón tay hắn khẽ động, dòng dữ liệu lập tức được phóng đại.
“Nhưng thực tế, kẻ nắm quyền điều hành ‘Kim Tuệ’ chính là em họ của Kỳ Đồng Vĩ – một kẻ chỉ đứng tên danh nghĩa. Còn ‘Hải Tinh’ tháng trước vừa mua lại một khu đất cũ tại Kinh Châu từ tay Tập đoàn Sơn Thủy với giá cao gấp ba lần thị trường.”
Hắn hơi nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lùng quét qua tổ trưởng tổ phân tích tài chính khiến người này lập tức toát mồ hôi hột.
“Các người đã bỏ lỡ việc ‘Kim Tuệ’ nhận được một khoản tiền không rõ nguồn gốc từ nước ngoài vào ba tháng trước. Số tiền đó vừa đúng gấp mười lần khoản ‘phí dịch vụ’ này. Khoản tiền đó đi qua một tài khoản trung gian ở Caribe, và nguồn gốc cuối cùng chỉ thẳng tới một quỹ từ thiện do Triệu Thụy Long kiểm soát.”
Viên Trạch gõ nhẹ ngón tay lên bàn điều khiển, màn hình hiện ra ba dòng lưu chuyển tiền tệ, sơ đồ cổ phần và một ảnh chụp màn hình chuyển khoản viễn thông dường như chẳng liên quan gì đến nhau.
“Còn nữa,” hắn chỉ vào một chi tiết khác, “Thời điểm giao dịch. Khoản tiền này được chuyển đi chính xác đến từng giây, ngay sau khi Kỳ Đồng Vĩ dẫn người kiểm tra đột xuất kho lưu trữ của Cục Tài nguyên Đất đai được ba giờ đồng hồ. Mà sau đợt kiểm tra đó, toàn bộ hồ sơ đấu thầu gốc của mảnh đất kia đã bị ‘hỏa hoạn ngoài ý muốn’ thiêu rụi.”
Viên Trạch thu tay lại, đứng thẳng người. Thanh âm của hắn vang vọng trong căn phòng tĩnh mịch:
“Đây không phải phí dịch vụ, mà là phí bịt miệng. Đây chính là thù lao mà Triệu Thụy Long trả cho Kỳ Đồng Vĩ sau khi y dùng chức quyền để xóa sạch dấu vết giao dịch phi pháp. Đây cũng là mắt xích quan trọng nhất chứng minh Đinh Nghĩa Trân phê duyệt đất đai bất hợp pháp. Lần theo hai công ty bình phong này cho ta, đào sâu tới cùng để tìm ra kẻ trực tiếp quản lý số tiền đó. Ta cần người sống.”
Tổ trưởng tổ phân tích sắc mặt trắng bệch, nghiêm giọng đáp: “Rõ! Thưa Viên tư! Thực hiện ngay lập tức!”
Cả trung tâm chỉ huy nhìn bóng lưng Viên Trạch với sự kính sợ tột độ. Những mảnh vỡ thông tin bị ngụy trang tinh vi nằm rải rác giữa biển dữ liệu khổng lồ, vậy mà qua đôi mắt hắn, tất cả đã được xâu chuỗi thành một chuỗi tội ác hoàn chỉnh.
Viên Trạch không quan tâm đến sự xôn xao phía sau. Hắn chậm rãi ngả người ra ghế, thân thể chìm vào bóng tối, chỉ có bốn ngôi sao trên quân hàm là vẫn lấp lánh thứ ánh sáng lạnh lẽo.
Hắn nhắm mắt lại, ngón tay gõ nhịp đều đặn lên thành ghế. Trong đầu hắn, bản đồ quyền lực rắc rối của Kinh Châu, khuôn mặt tuyệt vọng của Đinh Nghĩa Trân, vẻ hung hãn ẩn sau bộ cảnh phục của Kỳ Đồng Vĩ, nụ cười của Cao Tiểu Cầm và bóng dáng mờ ảo của Triệu Thụy Long... tất cả đều được sắp xếp lại thành một mạng lưới rõ ràng.
Tấm lưới mang tên “Thiên Võng” bao trùm toàn bộ Hán Đông, thậm chí vươn xa tới bên kia đại dương, đang lóe lên thứ ánh sáng trí mạng trong ý thức của hắn.
Tiếng kêu gào cầu xin của Đinh Nghĩa Trân từ màn hình giám sát vọng lại yếu ớt. Khóe miệng Viên Trạch trong bóng tối khẽ nhếch lên một đường cong lạnh buốt.
Cứ giãy dụa đi, cứ rên xiết đi.
Phong bạo chỉ mới bắt đầu.