Logo

[Dịch] Nhân Gian Võ Thánh

Chương 12. Chương 12: Bạo Hoàn

Chương 12: Bạo Hoàn

“Chu Lão, phần thắng của Trần Ninh là bao nhiêu?”

Vương Văn Cung đứng dưới lôi đài, nhìn hai thân hình chênh lệch to lớn trên đài, thấp thỏm hỏi.

“Ngươi muốn không hỏi trước một chút xem Trần Ninh có phần thắng hay không đi?” Chu Chúc nhìn hắn, ngược lại hỏi.

“Cái đó có sao?”

“Có.”

“Bao nhiêu?”

“Một.”

“Mới một phần trăm à, ôi, cũng được đi, dù sao vẫn có chút cơ hội.”

“Một phần nghìn.” Chu Chúc đính chính.

“Mẹ nó……” Vương Văn Cung định thốt lên lời thô tục, bỗng nhiên bắt gặp ánh mắt bất thiện của Chu Chúc, liền vội vàng đổi đề tài.

“Màu cỏ nhập màn thanh……”

“Ngươi còn hiểu cả thơ cổ cơ à?”

“Hiểu sơ sơ, đúng rồi Chu Lão, đôi phu thê kia có lai lịch gì thế, hình như chưa từng thấy bọn họ xuất hiện giữa đám đại nhân vật ở Vân Ly Thành bao giờ.”

“Người từ nơi khác tới, ta cũng không rõ lắm, nam là thứ tử của Trương gia, còn nữ nhân kia thì không rõ.”

“Hé hé, vậy phần thắng của Trần Ninh thật sự chỉ có một phần nghìn thôi sao?” Vương Văn Cung không cam lòng hỏi lại một câu.

Chu Chúc chắp hai tay sau lưng, ánh mắt tựa đuốc mang theo sắc thái hoài niệm, chậm rãi nói: “Ta nói thế này cho ngươi nghe, thuở thiếu thời ta cũng từng trải qua một trận tỉ thí tương tự, lúc ấy ta chỉ là một tên mao đầu tiểu tử mới ra đời, còn đối thủ là một thiên tài thiếu niên đã sớm thành danh từ lâu……”

“Tiếp đó ngài đánh bại thiên tài thiếu niên đó, từ đây một tiếng hót lên làm kinh người sao?” Vương Văn Cung có chút hưng phấn hỏi.

“Đương nhiên là không thắng rồi, nếu lão tử mà thắng được thì còn phải đứng ở đây thổi ngưu bức với ngươi à, sớm đã đứng ở hàng ngũ quan võ đứng đầu triều đình từ lâu rồi, mà ít nhất phải lọt vào top mười ấy chứ. Đáng tiếc thay, ta lại thua ở cái căn cốt này, khiến cho Võ Đạo khó mà tiến xa hơn.”

“Còn người mà ta muốn thu làm đồ đệ bây giờ, ít nhất phải mạnh hơn ta lúc trước. Căn cốt của Trương Quốc Tiêu cực kỳ xuất sắc, hoàn toàn đạt tới yêu cầu của ta, còn căn cốt của Trần Ninh chỉ ở mức bình thường. Nhưng nếu hắn có thể đánh bại Trương Quốc Tiêu, chính là hoàn thành tâm nguyện chưa thể thực hiện lúc trước của ta, khi ấy ta cũng sẵn lòng thu hắn làm đồ đệ.”

Chu Chúc kể lại một đoạn chuyện cũ, trên gương mặt thô kệch phảng phất nỗi thương cảm nhè nhẹ.

Vương Văn Cung không nói thêm gì nữa, bởi vì trận đấu trên lôi đài đã chuẩn bị bắt đầu.

Nhìn bề ngoài, Trần Ninh và Trương Quốc Tiêu hoàn toàn không nằm cùng một đẳng cấp về hình thể, trông chẳng khác nào người lớn đánh trẻ con.

Trương Quốc Tiêu giơ tay vò mái tóc húi cua của mình, cười đến mức ngoác cả miệng, lắc đầu nói: “Mặc dù không biết tại sao ta phải đánh nhau với ngươi, nhưng lát nữa ta sẽ thủ hạ lưu tình, chắc là sẽ không làm ngươi đau lắm đâu.”

“Cảm ơn.” Trần Ninh rất có lễ phép đáp.

“Không cần khách sáo, sau này khi ta trở thành võ học Đại Tông Sư, còn có thể dạy ngươi luyện quyền nữa cơ, ha ha.” Trương Quốc Tiêu cũng không rõ là đang nói đùa hay nói thật.

“Được chứ, để ta buộc lại dây giày cái đã.” Trần Ninh hưởng ứng một câu, đồng thời ngồi xổm xuống.

Trương Quốc Tiêu định gật đầu, chợt nhìn xuống chân Trần Ninh, lập tức nhíu mày khó hiểu: “Không đúng, ca môn, dép lê của ngươi kiếm đâu ra dây giày để mà buộc thế?”

Một câu hỏi rất hay, vậy rốt cuộc Trần Ninh muốn làm gì?

“Phát lực.” Chu Chúc đưa ra đáp án. Trần Ninh định dùng tư thế ngồi xổm để dồn lực, đánh úp bất ngờ và đẩy bộc phát lực lên mức cao nhất, khiến Trương Quốc Tiêu trở tay không kịp.

Lời vừa dứt.

Bụp!

Tiếng Trần Ninh đạp mạnh xuống đất vang lên, phần hông phát lực vặn xoắn cực nhanh, toàn thân bỗng nhiên bạo khởi phóng vút lên như một ngọn roi trời, tung một cước đá thẳng về phía đầu Trương Quốc Tiêu, tạo ra tiếng nổ đanh gọn.

Đầu và thân thể Trương Quốc Tiêu lập tức lệch sang hai hướng khác nhau, đồng thời sức mạnh từ cú đá kéo theo cả thân hình hắn ngả nghiêng, lăn lộn mãnh liệt ra xa mấy mét.

“Chiêu này ta biết!” Vương Văn Cung hưng phấn hô lớn: “Tam thập lục kế, giương đông kích tây!”

Cặp phu thê đứng đối diện thì lo lắng nhìn theo thân thể ngã xuống của Trương Quốc Tiêu, nhưng nét mặt không hề lộ vẻ hoảng hốt.

Đúng một nhịp thở.

Thân thể đang nằm dưới đất của Trương Quốc Tiêu bỗng chấn động, chân trái đạp mạnh một cái, toàn bộ người lật bật dậy từ dưới đất. Hắn giơ tay sờ cái đầu có chút lệch của mình, nhíu mày nhìn Trần Ninh, vẻ mặt buồn bực lên tiếng:

“Không phải chứ ca môn, ngươi coi ta là kẻ trộm mà đánh đấy à, hay định thí nghiệm kỹ thuật sát nhân gì lên người ta thế?”

“Mẹ kiếp, chịu đòn giỏi vậy sao?” Nhìn thấy Trương Quốc Tiêu đứng dậy như không có chuyện gì xảy ra, Vương Văn Cung không khỏi líu lưỡi.

“Nếu không thì sao có thể gọi là căn cốt cực giai được chứ?” Chu Chúc phản hỏi một câu.

“Cố lên Trần Ninh, nếu thắng tỷ tỷ sẽ mời ngươi ăn tiệc lớn!” Ân Đào cất cao giọng cổ vũ.

Trần Ninh đã không còn thời gian đáp lời.

Bởi vì quyền cước của Trương Quốc Tiêu đã ập tới trước mặt, mang theo sát khí nồng đậm khiến không khí xung quanh dường như đông cứng lại.

Tựa như ở khoảnh khắc cuối cùng, Trần Ninh nghiêng đầu né tránh, cú đấm suýt soát lướt qua mặt hắn. Kình phong từ quyền thế quét qua gò má Trần Ninh, bỗng nhiên rạch ra một đường vết rách tựa như bị dao cắt, rỉ máu tươi đỏ rực.