Chương 4: Chư Hạ chi vong (4)
Thời khắc này, trong lòng Vương Xung ngũ vị tạp trần, cảm khái không thôi.
"Tam ca, không phải ta nói huynh. Sau này ít qua lại với cái tên khốn Mã Chu kia, kẻ đó chẳng phải đồ tốt gì, lại hại huynh bị phụ thân giáo huấn, bị bên ngoài vu oan giá hoạ cướp đoạt dân nữ. Tam ca của ta cần gì phải đi cướp đoạt dân nữ chứ? Tên khốn này! Lần tới để cho ta gặp phải, nhất định phải hung hăng giáo huấn hắn một trận, gặp một lần đánh một lần."
Đối diện, bé gái không biết nghĩ tới điều gì, đột nhiên nhíu mày, lộ ra vẻ mặt giận dữ, hai bàn tay nhỏ bé lại bóp lại với nhau phát ra tiếng răng rắc, hiển nhiên oán hận không nhỏ.
"Tiểu muội..."
Nghe được lời nói chân tình thực ý của tiểu muội, mũi Vương Xung cay xè, ôm chầm lấy muội muội Vương Dao Nhi, trong lòng vô cùng cảm động.
Đây chính là vị tiểu muội của hắn, muội muội luôn hết lòng bảo vệ người ca ca này. Đáng tiếc, lúc trước bản thân quá mức khốn nạn, cảm thụ không tới, mãi cho đến khi đã mất đi mới thấy hối hận khôn nguôi.
Đời này, đã được trời xanh cho một cơ hội nữa, hắn dù thế nào cũng tuyệt đối không để tiểu muội phải chịu cảnh ngộ như trước.
"Tiểu muội, cảm ơn muội. Bất quá không cần đâu, cái tên khốn Mã Chu kia, ta sẽ tự mình xử lý."
Vương Xung nhẹ giọng nói.
Vương Dao Nhi ngẩn người, từ trong ngực Vương Xung ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn chiếu rọi khuôn mặt Vương Xung, trong mắt tràn ngập vẻ kinh ngạc. Vị Tam ca này của nàng, hôm nay nhìn qua dường như có chút bất đồng.
Nhìn hắn ngày thường cà lơ phất phơ, kết giao một đám hồ bằng cẩu hữu, làm thế nào cũng không giống người sẽ thốt ra những lời này.
"Đúng rồi, Tam ca, huynh còn chưa nói cho ta biết. Người 'xuyên việt' là gì? Người 'xuyên việt' có ý nghĩa gì chứ? Sao ta lại chưa từng nghe qua bao giờ?"
Vương Dao Nhi sực nhớ ra một chuyện, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm Vương Xung, trong mắt ẩn chứa đầy dấu chấm hỏi. Nói đi nói lại, chuyện mà nàng quan tâm nhất vẫn chưa được giải đáp.
Về điểm này của Vương Xung, Vương Dao Nhi vô cùng bất mãn.
Này...
Dù cho da mặt Vương Xung có dày đến đâu, nghe được câu hỏi này của tiểu muội, cũng không nhịn được mà đưa tay sờ mũi, vẻ mặt ngượng ngùng.
Liên quan tới cái danh xưng "Người xuyên việt" này, thực ra là do kiếp trước khi hắn từ một vũ trụ khác xuyên qua đến thế giới này mang theo. Khi đó trong lòng hắn tràn ngập oán khí, đối với mọi thứ đều không thích ứng, ai cũng không quen biết, chỉ cảm thấy bản thân là kẻ qua đường vội vã nơi thế giới này, tựa như một bọt nước hư ảo.
Vừa vặn lúc ấy nhìn thấy vị tiểu muội tóc búi sừng dê, vênh váo hung hăng, dáng vẻ hoạt bát chạy đến tìm hắn, gọi một tiếng "Tam ca", hắn nhất thời nổi tâm tính trẻ con nên đã đùa giỡn nàng, bảo nàng gọi mình là "Người xuyên việt".
Nào ngờ lời nói đùa của bản thân, tiểu muội lại tưởng thật, cứ liên tục truy vấn hắn người "xuyên việt" rốt cuộc là gì. Cẩn thận hồi tưởng lại, chắc hẳn chính là lần đó.
Nghĩ đến chuyện này, Vương Xung cảm thấy vô cùng lúng túng.
"Người xuyên việt này ấy mà, chính là có ý nghĩa chỉ chàng trai tuấn tú."
"Chàng trai tuấn tú?" Tiểu muội trợn tròn hai mắt, càng thêm mê hoặc.
"Chính là tiểu ca anh tuấn đó mà!"
Vương Xung cười ha ha.
"Tiểu ca, huynh gạt ta!"
Tiểu muội nhất thời nổi giận đùng đùng. Nàng tuy tuổi còn nhỏ nhưng đâu phải dễ lừa như vậy.
"Tiểu muội, ta chợt nhớ ra, phụ thân e rằng sắp trở về rồi. Muội mau trở về đi, nếu không bị phát hiện thì phiền toái đấy!"
Vương Xung toát mồ hôi lạnh trong lòng, vội vàng đổi chủ đề. Tâm tư tiểu muội đơn thuần, mặc dù cực kỳ tin tưởng hắn, nhưng nếu để nàng phát hiện hắn lừa mình, với sức mạnh kinh người và tính khí nổi giận của nàng, e rằng hắn sẽ phải chịu khổ.
Hừ!
Hai má tiểu muội phồng lên, cơn giận khó tiêu. Nàng tuy nhỏ tuổi nhưng không dễ lừa gạt như vậy đâu, rõ ràng tiểu ca không hề nói lời thật lòng.
Vương Xung vừa dụ dỗ vừa lừa phỉnh, cuối cùng cũng dỗ dành được nàng rời đi. Bất quá lúc đi, tiểu muội vẫn mang vẻ mặt giận dữ, hiển nhiên vô cùng bất mãn:
"Cha sắp trở về rồi, mẫu thân bảo ta đến gọi huynh, bảo huynh lát nữa nhớ đến đại đường dùng cơm!"
"Ầm ầm!"
Nghe được câu này, tựa như có một tia chớp xẹt qua đầu óc, tâm trạng Vương Xung bỗng chốc trở nên nghiêm túc hoàn toàn.
Tiểu muội vừa lầm bầm vừa tức giận đi ra cửa.
Vương Xung sờ sờ trán, cảm thấy toàn thân đầm đìa mồ hôi lạnh. Cứ ngỡ nàng lén lút trốn sang đây, hóa ra đã qua mặt được phụ thân từ trước, nhưng làm sao thoát khỏi pháp nhãn của mẫu thân!
Bất quá, cũng chẳng có gì bất ngờ cả. Dưới sự quản thúc của tiểu muội, làm sao nàng có thể thoát khỏi Ngũ Chỉ Sơn được chứ.
Chờ đến khi tiểu muội rời đi, Vương Xung đóng chặt cửa lớn, lưng tựa vào vách tường, ngẩng cao đầu nhìn chằm chằm lên mái nhà cao ráo, ánh mắt dần trở nên lạnh lùng, sắc mặt cũng chầm chậm tỉnh táo lại.