Chương 7: Đầu thai làm người (2)
"Khổ cực các ngươi."
Vương Xung dừng bước bên cạnh hai người, thành khẩn nói.
Hắn nhận ra hai tên hộ vệ này, bọn họ là do phụ thân Vương Nghiêm tuyển chọn từ trong quân doanh rồi giữ lại phủ đệ.
Đường xa mới biết sức ngựa, lâu ngày mới rõ lòng người. Vào đời trước, Vương Xung căn bản không quan tâm đến tên của những hộ vệ này. Thẳng đến khi trong nhà xảy ra đại biến, toàn bộ hộ vệ và gia đinh đều giải tán, chỉ có hai tên hộ vệ này cùng vài gia đinh khác là không rời không bỏ, một mực theo sát bên người.
Mãi cho đến khi một hồi đại loạn triều đình ập đến, hai tên hộ vệ này cũng giống như hàng vạn người khác chết ở bên trong, cho đến lúc sắp chết vẫn tận trung ở cương vị công tác.
Vào lúc ấy, Vương Xung mới khắc ghi sâu sắc tên của bọn họ, một người tên là Thân Hải, một người tên là Mạnh Long, là những hộ vệ trung thành nhất trong phủ.
"Thiếu gia?"
Hai tên hộ vệ nhìn chằm chằm Vương Xung, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc. Trước kia vị thiếu gia này xưa nay luôn mắt cao hơn đỉnh, kiêu căng khó thuần, căn bản không thèm nói chuyện với đám hộ vệ bọn họ.
Lần này thế mà lại chủ động chào hỏi bọn họ, đây là chuyện chưa từng có trong đời!
Cả hai đều nhìn thấy sự kinh ngạc trong mắt đối phương!
Vương Xung biết bọn họ đang suy nghĩ gì, chỉ cười chứ không giải thích. Băng dày ba thước đâu phải cái lạnh một ngày, hình tượng trước kia của bản thân quá kém, muốn thay đổi trong một sớm một chiều là điều rất khó.
Bất quá, đã bước ra bước thứ nhất thì sẽ có bước thứ hai, sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ phát hiện bản thân quả thật đã thay đổi.
Vương Xung đặt hai tay lên vòng gõ cửa hình sư tử rồi dùng sức đẩy một cái, bước vào trong. Tiếng cửa lớn kèn kẹt vang vọng khắp gian đại sảnh.
"Thơm quá!"
Vương Xung vừa bước vào, còn chưa nhìn rõ mọi thứ, trong chóp mũi đã ngửi thấy một làn hương thức ăn nồng đậm, khiến người ta thèm thuồng. Trong căn phòng rộng lớn, một chiếc bàn dài có thể dùng bữa cho mười mấy người đang được bày biện, trên mặt bàn bày đầy hơn hai mươi món ăn phong phú.
"Đã lâu lắm rồi không được ăn bữa cơm thịnh soạn thế này."
Bị mùi hương này kích thích, Vương Xung cũng cảm thấy trong bụng đói cồn cào. Nhớ lại kỹ càng, bản thân bị cấm đoán suốt bảy ngày, cơm nước lại vô cùng thanh đạm, làm gì có chuyện có món ăn thịnh soạn thế này.
Bất quá, tuy thức ăn phong phú, nhưng bầu không khí trong đại sảnh lại có chút bất thường.
Vương Xung hơi kinh ngạc trong lòng, ngẩng đầu nhìn lướt qua, lập tức nhìn thấy ở chiếc bàn dài to lớn kia, phụ thân và mẫu thân đang ngồi với sắc mặt trầm như nước, chẳng ai thèm nhìn đến bản thân.
Trên bàn cơm dẫu mùi thơm ngào ngạt nhưng chẳng ai động đũa. Chỉ có tiểu muội là cắm đầu vào góc bàn, một tay cầm đũa, một tay bưng bát, há to miệng cuồng ăn, chỉ thấy hai chỏm tóc sừng dê lắc lư liên tục ở cạnh bàn, chỉ thấy bím tóc chứ chẳng thấy người.
Tiểu muội nhà họ Vương có hai đại sở thích trong đời, một là đồ ăn ngon, hai là ham chơi.
Vương Xung nhìn thấy nàng ăn cơm lần đầu tiên suýt chút nữa đã bị dọa cho sợ chết khiếp. Đây nào phải một cô bé, rõ ràng là một con cự thú đang đói khát.
Bất quá ngẫm lại sức lực kinh người của nàng, Vương Xung sau đó cũng thấy bình thường trở lại.
Trong gia tộc, chỉ có một mình tiểu muội là có thể ăn cơm bất kể giờ giấc. Bất quá, dĩ vãng mỗi lần tiểu muội ăn cơm, bát đũa đều vang lên leng keng, nhưng lần này, chỉ thấy miệng nàng mở thật to mà chẳng phát ra chút âm thanh nào, rõ ràng là nàng cũng biết bầu không khí không đúng lúc.
Toàn bộ đại sảnh vắng lặng đến chết chóc.
"Ngươi tiêu đời rồi!"
Tiểu muội bưng bát cơm, vừa đắc ý ăn ngấu nghiến, vừa liếc mắt ném sang một cái nhìn đầy đồng tình từ xa. Nàng đã có thể tưởng tượng ra số phận thê thảm của tiểu ca nhà mình rồi.
Bé gái tuy đơn thuần nhưng lại thuộc dạng thù dai, nàng vẫn chưa quên chuyện tiểu ca từng lừa gạt mình trước đó!
Vương Xung chẳng thèm để ý đến cô tiểu muội đang khiến người ta nghiến răng nghiến lợi kia. Hắn thừa hiểu phụ thân và mẫu thân tuy thả bản thân ra ngoài, nhưng chuyện này tuyệt đối chưa kết thúc.
"Cha, mẹ!"
Vương Xung không hề giống như ngày thường, cứ thế im lặng ngồi vào bàn ăn rồi vùi đầu ăn lấy ăn để như đà điểu, mà hắn đi vòng qua chiếc bàn ăn, dừng lại bên cạnh chỗ ngồi của phụ thân và mẫu thân.
Tiểu muội ở một bên nhìn thấy động tác của Vương Xung đến mức há hốc mồm.
Tiểu ca nhà mình đang làm trò gì thế này? Không thấy cha và mẫu thân đang nổi giận lôi đình sao? Vào lúc này mà còn đi tới đó, chẳng phải là muốn chết à?
Thế nhưng, một chuyện càng khiến tiểu muội nhà họ Vương giật mình hơn đã xảy ra:
"... Chuyện lần này, con đã biết sai rồi. Từ nay về sau, con sẽ cắt đứt quan hệ với đám người kia, sẽ không còn qua lại với bọn họ nữa."
Vương Xung cúi đầu nói.
"Bạch!"
Tiểu muội nhà họ Vương đánh rơi cả đũa xuống đất, nhìn vị tiểu ca với vẻ mặt đầy thành khẩn trước mắt, kinh ngạc đến mức cằm suýt rớt xuống đất. Chuyện quái gì thế này, tiểu ca nhà mình vậy mà lại chủ động nhận lỗi.