Chương 14: Một đao, một kiếm
“Chấp chưởng Kiếm Lệnh? Ngươi không xứng!”
Thanh âm đột ngột vang lên khiến cả thao trường chìm vào tĩnh lặng. Ngay lập tức, vô số ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía thiếu niên cầm kiếm đang đứng gần khu vực trung tâm.
“Tô Tín?”
“Thiếu công tử?”
Đa số người trên sân đều lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Tô Tín vốn nằm trong số mười người vượt qua vòng thứ nhất để tiến vào vòng hai, nên từ sớm mọi người đã chú ý đến sự hiện diện của hắn. Thế nhưng, hắn chỉ có tu vi Chân Võ tầng thứ chín. Dù việc hắn lọt vào vòng hai khiến không ít người bất ngờ, nhưng người nhà họ Tô chẳng hề đặt chút kỳ vọng nào vào hắn.
Chẳng hạn như khi Triệu Lăng tuyên bố muốn một mình khiêu chiến toàn trường, nhóm Tô Thanh Hồng cũng chỉ có bốn người liên thủ, tuyệt nhiên không có ý định gọi thêm Tô Tín. Bởi lẽ trong tình cảnh bình thường, một võ giả Chân Võ tầng thứ chín căn bản chẳng giúp được gì.
Vậy mà hiện tại, ngay cả khi bốn người Tô Thanh Hồng liên thủ đều bị Triệu Lăng đánh bại dễ dàng, chỉ còn lại mình Tô Tín, hắn vậy mà vẫn dám đứng ra?
“Tên Tô Tín này muốn tìm cái chết sao?”
Đứng bên rìa giáo trường, Triệu Thanh nhìn thấy cảnh này thì trong mắt không khỏi lóe lên tia độc ác. Hắn thực lòng hy vọng Tô Tín sẽ không tự lượng sức mà ra tay, để đại ca hắn có thể danh chính ngôn thuận báo thù cho mình.
“Tô Tín, ngươi không phải đối thủ của hắn, mau lui xuống!” Sắc mặt trắng bệch, Tô Ngọc Ninh đã lùi tới sát ranh giới vẫn không quên lên tiếng hô lớn.
Là chị họ của Tô Tín, trước đây quan hệ của hai người vốn khá thân thiết. Dù vì biến cố ba năm trước mà tình cảm lạnh nhạt đi nhiều, nhưng nàng vẫn không muốn thấy Tô Tín tiến lên làm chuyện cậy mạnh vô ích.
“Tô Tín sao?” Triệu Lăng khinh miệt nhìn hắn, lắc đầu nói: “Nếu là ba năm trước, ngươi còn miễn cưỡng có tư cách làm đối thủ của ta, còn bây giờ thì...”
Tô Tín chẳng thèm để ý đến ánh mắt của mọi người xung quanh, hắn từng bước tiến lên. Thậm chí, hắn cũng không thèm nhìn Triệu Lăng lấy một cái mà lại lạnh lùng hướng mắt về phía bốn kẻ đang tụ tập cùng nhau ở phía sau.
Bốn người này chính là những đệ tử thuộc phe môn khách, sau khi tiến vào vòng hai đã chủ động lựa chọn rút lui.
“Hắn muốn làm gì?” Bốn người kia lộ ra vẻ mặt cổ quái.
“Lấy một địch bốn sao?” Tô Tín trầm ngâm.
Ngay khoảnh khắc sau...
Cheng!
Trường kiếm ra khỏi vỏ!
Thân ảnh Tô Tín hệt như một luồng lưu quang, trong nháy mắt đã vượt qua khoảng cách mười trượng, xuất hiện trước mặt bốn kẻ kia. Trường kiếm vung lên, một đạo kiếm quang tuyệt mỹ nhưng đầy chói mắt đột ngột bừng sáng.
“Hắn nhắm vào bốn người chúng ta?”
“Bị điên sao?”
Bốn vị võ giả Chân Võ tầng thứ mười giật nảy mình, kinh ngạc tột độ. Bọn họ đều đã rút lui khỏi cuộc tranh đoạt, vậy mà Tô Tín lại đột nhiên ra tay với họ?
“Chiêu kiếm này!”
Trong bốn người, kẻ có thực lực mạnh nhất bỗng biến sắc, thét lớn: “Cẩn thận!”
Hắn vừa dứt lời, ba người còn lại cũng nhận ra sự bất phàm của chiêu kiếm này, lập tức ra tay chống đỡ.
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Tiếng kiếm phong đâm xuyên da thịt gần như vang lên cùng lúc. Thân hình Tô Tín đã xuất hiện ở phía sau lưng bốn người.
Đôi mắt bốn kẻ kia tràn ngập vẻ kinh hãi, có kẻ còn chưa kịp khép miệng lại. Họ chỉ cảm thấy lồng ngực truyền đến cơn đau nhói, máu tươi từ vết thương trước ngực bắn ra tung tóe.
Hô!
Bốn bóng người đồng loạt bay ngược ra ngoài, khí thế lập tức suy sụp. Một kiếm, bốn vị Chân Võ tầng thứ mười trong nháy mắt đều trọng thương!
Lúc này Tô Tín mới xoay người lại. Đôi nhãn thần lạnh lẽo như tử thần nhìn chằm chằm vào Triệu Lăng. Những lời nói đầy sát khí từ miệng hắn thốt ra:
“Triệu Lăng, rút đao đi!”
“Thi triển đao pháp của ngươi!”
“Dùng hết thực lực và vốn liếng của ngươi ra mà đối phó với ta!”
“Bởi vì sau trận chiến này, ngươi sẽ chết!”
Tĩnh lặng!
Võ đạo trường vốn huyên náo với hơn ngàn người tham dự, giờ đây đột ngột im phăng phắc. Mọi người đều trợn tròn mắt, không thể tin nổi nhìn vào bóng dáng thiếu niên ở giữa giáo trường.
Một kiếm đánh trọng thương bốn vị Chân Võ tầng thứ mười! Đây là thực lực gì chứ?
Cần biết rằng ngay trước đó, Triệu Lăng cũng lấy một địch bốn, nhưng phải dùng đến một đao mới đánh bại được nhóm Tô Thanh Hồng. Còn Tô Tín hiện tại cũng chỉ dùng một kiếm, thậm chí chiêu kiếm của hắn trông còn dứt khoát và gọn gàng hơn nhiều.
Lại nghe những lời hắn vừa tuyên bố: “Rút đao đi... Trận chiến này, ngươi sẽ chết!”
Khắc này, toàn bộ người nhà họ Tô đều cảm thấy chấn động tâm can. Ngay sau đó, ngọn lửa hy vọng vốn đã lụi tắt trước thực lực của Triệu Lăng lại một lần nữa bùng cháy mạnh mẽ trong lòng họ.
“Tô Tín!”
Trên khán đài, từ Tô Bạch Trầm, nhị trưởng lão Tô Thiết Đồng cho đến Viên Thanh của Xích Long Lâu đều đổ dồn ánh mắt về phía hắn. Hắn dĩ nhiên đã trở thành tâm điểm tuyệt đối của buổi thi đấu hôm nay.
“Chiêu kiếm vừa rồi...”
Triệu Lăng khẽ nhíu mày. Hắn biết rõ thực lực của bốn tên môn khách kia; dù không có ai đạt đến đỉnh cao tầng mười như Tô Thanh Hồng, nhưng bốn người liên thủ cũng không hề yếu. Muốn một kiếm trọng thương cả bốn người, ngay cả hắn cũng không dễ dàng làm được.
“Xem ra ta đã coi thường ngươi rồi.”
Triệu Lăng rốt cuộc cũng dùng ánh mắt nghiêm túc nhìn về phía Tô Tín. Chiêu kiếm vừa rồi đã đủ để chứng minh thực lực của đối phương.
“Như vậy mới có chút thú vị.” Triệu Lăng nở nụ cười, chậm rãi rút chiến đao sau lưng ra.
“Hắn rút đao rồi!”
“Vừa vào trận đã rút đao sao?”
“Nhảm nhí, Tô Tín lộ ra thực lực không hề kém cạnh, hắn đương nhiên phải dùng đao!”
Tiếng bàn tán xôn xao rồi nhanh chóng lịm đi. Mọi người nín thở dõi theo. Giữa giáo trường, hai người một cầm đao, một cầm kiếm đứng cách nhau vài chục mét, ánh mắt va chạm kịch liệt.
Hô!
Một trận thanh phong thổi qua. Ngay sau đó...
Vèo! Vèo!
Hai bóng người đồng thời chuyển động. Hai đạo ảo ảnh tựa như biến mất tại chỗ, rồi như hai ngôi sao băng va chạm mạnh vào nhau.
Oành!
Một tiếng nổ vang rền khiến tim gan những người đứng gần đó run rẩy. Giữa sân, Tô Tín cùng Triệu Lăng, một người hạ thấp trọng tâm, một người cong mình như cánh cung, trường kiếm và chiến đao trực diện va chạm. Một lực lượng kinh người bộc phát từ cơ thể họ, chấn động cả không gian, tạo ra những tiếng nổ không khí chói tai.