Logo

Chương 14: Thu đồ, dương danh!

Mẫu thân của Lý Tam qua đời vì khó sinh, phụ thân gã lại bỏ mạng trong tay Hàn Lão Bát, hiện tại gã đang sống cùng ông bà nội đã cao tuổi. Để có thể tham gia luyện võ cùng những đứa trẻ khác, gã phải thức dậy từ hai ba giờ sáng để làm lụng, mãi cho đến khi ánh bình minh vừa ló rạng mới được nghỉ tay.

Trên người gã có một sự liều mạng và nghị lực mà những đứa trẻ khác không hề có.

Lý Trường An rất coi trọng gã, thậm chí còn định chọn gã làm Đại sư huynh trong số các đệ tử môn hạ của mình. Tuy nhiên, ngoài mặt hắn lại rất ít khi cho gã sắc mặt tốt.

Nguyên nhân rất đơn giản.

Lý Tam tuy có thiên phú, nhưng tính tình lại là một đứa trẻ nghịch ngợm, chịu không nổi những lời khen ngợi. Chỉ cần Lý Trường An khen một câu, gã liền cảm thấy bản thân đã vô địch thiên hạ, có thể ngoác miệng cười ngây ngô suốt cả ngày.

[ Đinh! Nghịch thiên cải mệnh thành công! ]

[ Năm tuổi, thân thể ngươi cường tráng, khí huyết tràn đầy, sửa đổi vận mệnh dậy thì muộn và chịu đói nghèo. Đồng thời, ngươi đã tạo được chút danh tiếng tại khu vực lân cận Lý Gia Thôn, được xưng tụng là 'Thần đồng'! ]

[ Đánh giá chuyển sinh thăng cấp, nhận thêm 1000 điểm chuyển sinh! ]

Nhìn thông báo từ chuyển sinh ấn ký hiển thị trên võng mạc, Lý Trường An thỏa mãn mỉm cười. Đây là lần thứ hai hắn thay đổi vận mệnh, thu hoạch được nhiều hơn hẳn so với lần đầu tiên.

Ngày hôm đó, Lý Trường An vẫn tiếp tục tu hành như thường lệ.

Thế nhưng khác với trước kia, ngoài hắn ra thì trước cửa viện nhỏ của Lý gia lúc này còn có hơn hai mươi đứa trẻ với nhiều độ tuổi khác nhau đang đứng.

Trong đám trẻ này, những đứa lớn tuổi hơn đang đón lấy ánh mặt trời mới mọc để khắc khổ tu luyện. Những đứa nhỏ tuổi hơn thì đứng bên cạnh bắt chước theo một cách ngô nghê, hoặc dứt khoát ngồi bú sữa và xem náo nhiệt.

Mấy ngày nay tình hình vốn không yên ổn.

Khu vực lân cận huyện Tam Hoàng xuất hiện một đám quân khởi nghĩa với thanh thế rất lớn. Để ứng phó với biến động có thể xảy ra, trong huyện đang ráo riết chiêu binh mãi mã, mở rộng quân bị.

Tín hiệu bất thường này khiến người trưởng thành trong thôn vô cùng căng thẳng, đồng thời họ cũng hạn chế phạm vi hoạt động của bọn trẻ. Đám trẻ không có việc gì làm, cảm thấy nhàm chán nên đều tụ tập trước cửa nhà Lý gia.

"Bắt được kim tinh cố mệnh cơ, nhật hồn đông phách ánh tây thi."

"Tại nội luyện thành trường sinh dược, phục liễu hoàn đồng thiên địa tề."

"Chớ trách dao trì thông tin hiếm, chỉ duyên trần sự hậu cơ kỳ..."

Từ đằng xa, một lão đạo sĩ chừng năm mươi tuổi vừa đi vừa tụng niệm kinh điển đạo giáo, dẫn theo một vị đạo sĩ trẻ tuổi khoảng chừng hai mươi đi tới từ phía đường núi.

Đến khi cận kề cửa sân, tiếng niệm kinh của lão đạo sĩ đi phía trước bỗng nhiên im bặt. Y dừng bước, ngoảnh đầu nhìn cảnh tượng hơi có phần quỷ dị trước mắt.

Không nhìn thì thôi, vừa nhìn một cái, lão đạo sĩ liền giật nảy mình.

Y suýt chút nữa đã trợn tròn mắt, thốt lên kinh hãi: "Cái gì thế này!"

Nghe thấy tiếng kinh hô thô tục này, vị đạo sĩ trẻ tuổi đi phía sau khẽ chau mày bất mãn. Gã không khỏi có chút xem thường hành vi hô to gọi nhỏ, thiếu tôn nghiêm của sư tôn mình.

Thế nhưng, khi gã ngẩng đầu nhìn về phía cách đó không xa, gã cũng lập tức phát ra âm thanh y hệt sư tôn của mình: "Cái gì thế này?!"

Lý Gia Thôn này, hai người bọn họ từng đi ngang qua vài năm trước.

Trong ấn tượng của bọn họ, nơi đây chẳng qua chỉ là một ngôi làng bình thường ở vùng hạ lưu sông Tam Hoàng mà thôi.

Nhưng hiện tại, bọn họ đang nhìn thấy cái gì?

Một đám trẻ con thân hình gầy gò, quần áo rách rưới, đang tụ tập năm năm ba ba ở ngoài sân, ra dáng ra hình tiến hành tu luyện võ đạo khí kình cùng với các chiêu thức công pháp?